26. Chương 26: Gặp Lại Cố Nhân

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 26: Gặp Lại Cố Nhân

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay trời trong xanh, không khí mát mẻ, thật là một ngày lý tưởng cho... một buổi hẹn hò!
- Nhanh lên chút nào! Anh chậm quá đấy.
Gia Ái vừa kéo tay hắn vừa làu bàu. Rõ ràng tối qua anh ta đã hứa sẽ cùng cô đi công viên rồi mà!
Nhìn thấy cô bé ra sức kéo mình, đôi môi nhỏ xinh cứ luyên thuyên không ngừng. Hắn thầm than trời trách phận, nếu tối qua không vì muốn dụ dỗ cô 'vài hiệp' nữa thì đâu đến nỗi phải làm những chuyện trẻ con thế này.
- Tiểu Ái? Hay là anh... đưa em đi mua sắm?
- Không!
- Đi Spa?
- Không!
...
Hàng ngàn địa điểm đều bị cô thẳng thừng từ chối, hắn đành lủi thủi đi theo sau.
- Đến rồi!
Gia Ái bước đến cánh cổng hoa, dang đôi tay nhỏ, nhắm mắt hít hà hương thơm ngọt ngào tự nhiên.
Công viên này... không như hắn tưởng tượng. Chẳng có món đồ chơi hiện đại nào, chỉ có bập bênh gỗ, dây nhảy, đu gỗ... Đối với một đại thiếu gia sinh ra đã 'ngậm thìa vàng' như hắn, cảnh vật trước mắt thật sự rất lạ lẫm.
Liếc nhìn khuôn mặt Tiểu Ái, những thứ này lại khiến cô vui đến thế sao? Nhìn vẻ mặt thích thú của cô, trái tim hắn cũng ấm lên. Hắn nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, đôi bàn tay lớn giữ lấy khuôn mặt cô, bá đạo đặt lên môi cô một nụ hôn.
- Vui đến vậy sao?
Nhiệt độ trong người cô tăng cao, cô vung nắm đấm đánh nhẹ vào hắn.
- Đông người như vậy... đồ biến thái!
Xoay người nắm lấy tay Trần Khải, cô cùng hắn dạo hết con đường trải đầy hoa, rồi cùng nhau chơi đu gỗ. Cô e thẹn ngồi trên chiếc đu, mái tóc dài bay trong gió, hắn ở phía sau ấm áp đẩy nhẹ cô.
- Cao lên nữa đi! Khải... cao lên chút nữa! Hahaha!
Người qua đường nhìn thấy cảnh tượng này không khỏi xuýt xoa, ngưỡng mộ cặp đôi trẻ hạnh phúc.
- Em mệt không? Hắn yêu chiều lau nhẹ mồ hôi trên trán cô.
- Một chút thôi. Cô thở hổn hển đáp.
Hắn cau mày. Thế này mà là 'một chút' sao? Chơi đến mồ hôi nhễ nhại thế kia. Hắn đưa tay gõ nhẹ đầu mũi cô.
- Em cứ ngồi đây, anh sang kia mua chút nước cho em nhé.
Gật đầu nhẹ, cô khẽ dựa người vào chiếc ghế gỗ.
Mỉm cười, hắn tao nhã bước đến quầy hàng đơn sơ dựng bằng rơm. Cầm lấy hai chai nước, tâm trạng vui vẻ, hắn định quay lại chỗ cô.
- Con nhỏ kia! Đứng lại ngay cho ông!
Một gã đàn ông thô kệch đuổi theo một cô gái. Cô gái hoảng sợ chạy thục mạng, rồi va vào người Trần Khải.
- A... Cứu tôi với! Ông ta định bán tôi! Huhu... Cô ta với vẻ mặt đáng thương nép vào lòng hắn.
- Mai Linh? Không thể nào! Sao em lại xuất hiện ở đây được chứ! Giọng nói hắn tràn đầy vui mừng khi gọi tên người con gái trong lòng.
- Khải... cứu... cứu em. Bả vai run rẩy, cô ta níu chặt lấy hắn.
Trần Khải dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua gã đàn ông trước mặt, bàn tay không tự chủ ôm lấy Mai Linh trấn an cô.
- Có chuyện gì?
Nhìn thấy hắn, gã đàn ông kia liền sợ sệt chỉ tay về phía Mai Linh, nói lắp bắp không rõ lời:
- Cô... cô ta... thiếu... nợ tôi... Tôi bắt cô ta bán thì có gì sai chứ!
- Bao nhiêu? Hắn cau mày nhìn cô, thầm hỏi sao Mai Linh lại ra nông nỗi này.
- 500 triệu.
Đặt hai chai nước sang một bên, hắn móc ra một tấm thẻ, khinh thường quăng xuống đất.
- Cầm lấy rồi cút đi.
Nhìn thấy tấm thẻ, gã đàn ông kia liền bổ nhào tới, vừa cười lớn vừa chạy biến.
- Được... Tôi cho anh cô ta! Hahaha! Giàu to rồi!
Không quan tâm gã đàn ông kia, Trần Khải liếc nhìn bộ dạng thê thảm của Tần Mai Linh.
- Sao em lại ra nông nỗi này?
Nước mắt chực trào, cô ta liền bổ nhào vào người hắn, ôm chặt bờ vai săn chắc mà nức nở khóc.
- Khải... em... em sợ lắm... Xa anh... mọi thứ đều tồi tệ.
Tim hắn chợt nhói lên một cơn đau. Hắn đưa tay ôm lấy Tần Mai Linh, dịu dàng vuốt lưng cô.
- Ngoan nào... đừng khóc.
- Khải...
Lại một lần nữa có người gọi tên hắn, nhưng lần này không phải Mai Linh.
Gia Ái ngồi một mình đã lâu không thấy hắn quay lại, liền lo lắng chạy đi tìm, đến nỗi bị té trật chân. Nhưng cô chẳng màng đến vết thương, từ xa nhìn thấy bóng dáng hắn, cô liền vui vẻ chạy nhanh tới. Vừa đến gần, cô đã chứng kiến cảnh tượng đau lòng này...
Hắn đang ôm một người phụ nữ khác, ánh mắt tràn ngập tình cảm sâu đậm. Cả người cô như cứng đờ, khẽ gọi tên hắn.
- Mọi chuyện không như em nghĩ... Tiểu Ái, anh...
Nhìn thấy dáng vẻ đau lòng của cô, hắn liền bối rối, nhất thời không biết giải thích thế nào. Hắn đẩy Tần Mai Linh ra, bước nhanh đến chỗ cô.
- Khải... Sao anh lại ôm cô gái đó?
Ánh mắt cô thấm đẫm bi thương nhìn hắn. Anh có biết cô đau lòng đến nhường nào không?
Một bên là Mai Linh, một bên là Gia Ái, hắn thật sự không biết nên nói gì. Nhưng cảm nhận được ánh mắt bi ai của cô, hắn không đành lòng, định ôm lấy cô.
- Anh đừng ôm em!
Cô tức giận đẩy hắn ra. Không một cô gái nào muốn chia sẻ vòng tay ấm áp của người yêu mình cả, cô cũng vậy. Cô không muốn hắn ôm ấp người khác, huống chi mùi nước hoa của người phụ nữ kia vẫn còn vương trên người hắn.
Thấy Trần Khải không quan tâm mình, Tần Mai Linh nén giận, càng tỏ vẻ yếu ớt hơn. Cô chạy đến bên Trần Khải, xoa lấy vòm ngực hắn.
- Khải... Anh không sao chứ? Đôi mắt ứa lệ, cô ta nhìn về phía Gia Ái, tỏ vẻ yếu đuối: 'Cô không được làm tổn thương anh ấy!'