27. Chương 27: Em hiểu cho anh, ai hiểu cho em?

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 27: Em hiểu cho anh, ai hiểu cho em?

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khải... Anh không sao chứ? Đôi mắt Tần Mai Linh ngấn lệ nhìn Gia Ái, ra vẻ yếu đuối. "Cô không được làm tổn thương anh ấy!"
Khải? Gọi thân mật đến vậy sao... Trong lòng Gia Ái chua xót, cô cố gắng giữ lại chút lòng tin cuối cùng dành cho hắn, mím chặt môi, cố nén nước mắt. Hít một hơi khí lạnh, cô ngước thẳng vào mắt hắn:
- Cô ấy là ai?
- Cô ấy là... Trần Khải không đành lòng nói cho cô biết cô ta là ai, sợ rằng khi cô biết sẽ tổn thương, đau lòng rồi lại rơi lệ vì hắn... hắn thật sự không nỡ!
Thấy vẻ do dự của hắn, Tần Mai Linh bực dọc, vô cùng ngây thơ đáp lại Gia Ái:
- Tôi là Tần Mai Linh! Người anh ấy yêu nhất! Thương nhất...! Anh ấy đã từng hứa với tôi sẽ bảo vệ tôi cả đời này!
Người anh yêu nhất? Thương nhất...? Tần Mai Linh ư? Gia Ái ngửa mặt lên trời xanh, cười chua xót. Phải rồi! Tần Mai Linh, cái tên này cô đã nghe rất nhiều lần. Đây chính là người con gái hắn điên cuồng nhung nhớ, điên cuồng bao bọc đây mà!
Một lần nữa, cô cố chấp hy vọng hắn sẽ cho cô một niềm tin:
- Anh yêu cô ấy?
Không! Hãy trả lời là không phải đi, làm ơn! Trong lòng cô gào thét thảm thiết. Nếu thực sự như lời cô ta nói, vậy rốt cuộc hắn đối với cô là tình cảm gì... đùa giỡn ư?
Trần Khải khựng lại, hắn biết cô đang rất đau lòng.
- Tiểu Ái...
- Đừng gọi tên em! Có hay không! Nước mắt lăn dài, cô giận dữ gào thét. Thái độ đó của hắn rõ ràng cho thấy Tần Mai Linh có một vị trí rất quan trọng trong lòng hắn, trái tim cô đối mặt với hiện thực này đau đớn và lạnh lẽo.
- Khải... Cô ta là ai? Em sợ... Tần Mai Linh đưa đôi mắt hoảng sợ nhìn hắn, nép sát vào bờ ngực vững chãi.
Hắn đưa bàn tay lớn xoa lưng cô ta, giọng trầm ấm vang lên:
- Tiểu Linh... Em đừng sợ, cô ấy chỉ là nhất thời tức giận mà thôi.
Từ hành động đó của hắn, cô thật sự không còn chút lòng tin nào vào tình yêu của bọn họ nữa. Người đáng lẽ phải khóc là cô! Người đáng lẽ phải được an ủi là cô! Tại sao... tại sao lại đối xử với cô như vậy. Trái tim như ngừng đập, cô xoay lưng rời đi.
- Tôi không làm phiền các người.
- Tiểu Ái, nghe anh nói. Không được, anh phải nói rõ ràng với cô ấy, nếu không...
- A... Khải, em đau quá...! Không được, làm sao cô ta có thể để Gia Ái đi dễ dàng như vậy được.
Khuôn mặt đau đớn của Tần Mai Linh khiến hắn khựng lại, rồi khụy xuống ôm chặt cô ta.
- Em không sao chứ? Anh đưa em đi bệnh viện.
Được đà, cô ta lấn tới nũng nịu rên rỉ:
- Khải, ôm em... Em đau quá... Chắc là do vừa rồi tên đàn ông kia đạp vào bụng em... huhu...
Gia Ái nắm chặt bàn tay nhỏ, móng tay bấm chặt vào da thịt, cô thật sự mong tất cả chỉ là một cơn ác mộng.
Nhìn thấy Tần Mai Linh khóc lóc đáng thương, hắn không đành lòng, nhìn về phía Gia Ái:
- Tiểu Ái, em hãy hiểu cho anh. Về nhà anh sẽ giải thích tất cả.
Hiểu cho anh? Ha ha... Cô hiểu cho anh, vậy ai sẽ hiểu cho cô? Cô cười lạnh, bước đi... Bước chân ngày càng nhanh hơn, cô chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi đau buồn này.
Tim hắn như ngừng đập, cố gắng giữ bình tĩnh để không đuổi theo cô. Hắn xoay người đưa Tần Mai Linh đến bệnh viện.
Ngay khi hắn xoay lưng, trời cũng đổ cơn mưa...