Ông Xã Đừng Đến Đây!
Chương 30: Mặt nạ đằng sau tất cả
Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thứ tôi đã chơi chán rồi mà cậu còn muốn giành lấy à? Xem ra tiêu chuẩn của cậu thấp thật đấy!
Hắn nói cô là... đồ chơi ư? Trần Khải, đến hôm nay cô mới thật sự thấy rõ bộ mặt thật của anh. Đúng vậy, cô chỉ là một món đồ chơi của hắn, thích thì giữ lại, chán ghét thì nhục mạ.
Gia Ái đánh mạnh vào lưng hắn, không cam tâm nức nở.
- Anh buông tôi ra... Buông ra!
- Gia Ái...! Tâm Dã đau lòng nhìn cô, đoạn quay sang Trần Khải với vẻ mặt lạnh lùng. - Tần Mai Linh vừa về là mày đã muốn hành hạ cô ấy ngay à? Đồ súc sinh!
Những cú đánh của cô hiển nhiên không làm hắn xi nhê gì. Ánh mắt Tâm Dã hoang dại như một con hổ hung tàn đối chọi với ánh mắt quỷ dữ của Trần Khải. Lời nói vừa rồi của Tâm Dã càng khiến hắn siết chặt cô hơn trong cơn ẩn nhẫn. Hắn vốn dĩ không hề như vậy, hắn chỉ muốn đưa Tần Mai Linh đến bệnh viện rồi sẽ lập tức quay về với cô. Thế nhưng thật không ngờ... Trần Khải với đôi mắt hẹp dài đầy nguy hiểm, buông cô xuống đất, đôi chân dài bước đến sau lưng cô, tà mị giữ chặt lấy eo nhỏ.
- "Vợ" à, em nhìn xem... Hắn ta đang rất tức giận đó nha! Hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai mẫn cảm của cô. - Hay là chúng ta diễn một màn ân ái cho hắn thưởng thức nhỉ...
Nói rồi, hắn liền đưa tay cởi từng cúc áo của cô. Gia Ái hoảng sợ vùng vẫy nhưng vô ích, hắn đã hoàn toàn chế ngự thân thể cô.
Tâm Dã nhìn cô, khuôn mặt cô vẫn còn đỏ ửng như vậy, chắc chắn cơn sốt chưa giảm. Lại bị tên cầm thú này hành hạ... Không được, hắn phải cứu tiểu quỷ.
Hự! Tâm Dã nhanh chóng lao đến, giáng một quyền vào vai hắn. Ngay lập tức, Gia Ái thoát khỏi vòng tay hắn, sợ hãi núp sau lưng Tâm Dã. Anh nắm lấy tay cô, cố trấn an:
- Đừng lo lắng... Em chạy ra xe chờ anh. Ngoan!
Vừa chạm vào tay cô, Tâm Dã đã cảm nhận được luồng nóng ran chạy khắp bàn tay mình. Phải đưa tiểu quỷ trở lại bệnh viện. Mái tóc xoăn của anh thấm đẫm mồ hôi, khuôn mặt không khỏi nhăn nhó, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau. Vết thương cũ lại bị động, bắt đầu có dấu hiệu chảy máu.
- Tâm Dã, anh... sao vậy? Gia Ái nhạy bén cảm nhận được điều gì đó bất ổn ở anh.
Cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, anh cười dịu nhẹ, phất tay nói:
- Không sao đâu, em đi đi... Nhanh lên, anh sẽ theo sau em.
Bịch! Trần Khải hốc mắt đỏ ngầu, tâm can như bị thiêu đốt, tức giận lao đến đấm vào khuôn mặt đang cười của Tâm Dã.
- Tâm Dã!!! Gia Ái trợn mắt nhìn hắn. Cú đánh vừa rồi ngay cả cô còn cảm thấy khiếp đảm.
Trần Khải, anh đúng là ác ma!
Đầu óc nhức bưng, Gia Ái hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm đứng chắn trước người Tâm Dã.
- Anh không được đánh anh ấy!
Tâm Dã đã hy sinh quá nhiều vì cô, cô thực sự không muốn anh bị mình liên lụy. Huống chi vết thương ngày đó...
Bảo vệ cho tên nam nhân khác ư? Gia Ái, cô thật sự khiến tôi thất vọng. Hắn với khuôn mặt lạnh lẽo bước đến gần cô, siết chặt cổ tay nhỏ bé của cô, nghiến răng nói:
- Nếu cô không muốn hắn chết... vậy thì bước vào nhà, lên giường cởi đồ đợi tôi. Để xem cô có thể vì tên nam nhân này mà làm được những gì!
- Trần Khải!!!! Tâm Dã tức giận. Làm sao hắn có thể đối xử với tiểu quỷ như vậy, dù gì họ cũng là vợ chồng!
- Được! Gia Ái khẽ nói, lông mi dài rủ xuống. *Tâm Dã, tôi không thể để anh bị Trần Khải làm hại được.*
- Tiểu quỷ... Không được! Tâm Dã khó chịu giữ chặt tay cô, ngàn vạn lần không được!
Khuôn mặt nhỏ nhắn bi thảm của cô quay đầu nhìn anh, nước mắt lăn dài trên má. Cô rút tay khỏi anh. Một nụ cười miễn cưỡng cô trao cho Tâm Dã, nụ cười xót xa tựa như đóa hoa héo úa bất lực trước màn đêm.
- Anh đi đi...
Giọng nói ngọt ngào nhưng chua chát, Tâm Dã đau lòng, kiên định nhìn cô.
- Không được! Gia Ái, nghe tôi nói này... nếu em quay về, chắc chắn sẽ không thể sống yên ổn đâu!
Cười nhạt một cái, cô nhẹ nhàng đứng dậy. Trần Khải nhìn cảnh này, không hiểu sao tim hắn như thắt chặt. Ở bên hắn, cô đau khổ đến vậy sao?
- Còn không đi? Hắn chán ghét cảnh cô cùng nam nhân khác lưu luyến nhau. - Cô sợ hắn không biết cô đê hèn cỡ nào ư?
Ánh mắt Gia Ái chạm vào ánh mắt hắn, một ánh mắt lạnh lẽo nhưng sâu thẳm bên trong là sự chua xót. Đôi chân thon dài bước đi, không quên để lại hắn một câu nói:
- Ác ma... Đời này kiếp này, tôi vĩnh viễn hận anh!
Tâm trí hắn như hoảng hốt, nhưng rồi lại nở một nụ cười vô lại.
- Nếu không yêu được thì cô cứ việc hận.
Hắn tức giận lập tức xoay người, kéo theo cô bước nhanh vào biệt thự. Được hận thì cứ hận, miễn sao cô còn trong tầm mắt của hắn, miễn sao cô còn ở bên cạnh hắn thì vĩnh viễn đừng có tư tưởng đến nam nhân khác.
Tâm Dã dựa người vào xe, cười khinh bỉ chính bản thân mình.
- Người mày yêu mà mày cũng không bảo vệ được... Vô dụng!
Hàng sương lạnh lẽo đọng lại trong đôi mắt anh. Mệt mỏi nhắm mắt, Tâm Dã nhớ đến những lúc ở bên cô, nắm đấm trong tay càng siết chặt hơn.
- Tiểu quỷ... tôi sẽ cứu em khỏi tên súc sinh đó!
Cầm lấy điện thoại, bấm vào một cái tên lạ. Tâm Dã nheo mắt, thầm nghĩ dù có phải dùng đến thủ đoạn nào, miễn sao có thể cứu được cô, anh cũng sẽ làm.
- Dư Sinh...
---
Trong một căn phòng tối.
- Con rối thứ hai đã ra trận, có vẻ lần này rất được việc...
Giọng một người đàn ông vang lên. Hắn bắt chéo chân, thản nhiên dựa người vào ghế.
Một người đeo mặt nạ, không rõ nam hay nữ, nhếch môi cười.
- Thứ ta muốn chính là như vậy... Trần gia xào xáo, hahaha... Nhanh chóng ra lệnh trừ khử con nhỏ Gia Ái ngu ngốc kia!
Tên đàn ông rít điếu thuốc trong tay, phả khói vào không khí. Hắn cẩn thận lau chùi bụi trên bức hình một bé gái.
- Những gì Trần gia nợ chúng ta... Ta sẽ lần lượt lấy máu của bọn chúng để từ từ bù đắp.
- Hahahahaha! Gieo nghiệt ắt nhận được nghiệt...
Giọng cười ma quỷ vang dội khắp căn phòng. Phía bên ngoài, bầu trời những đám mây đen bao phủ mọi vật...