Chương 6: Tiểu quỷ

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 6: Tiểu quỷ

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong căn biệt thự xa hoa, trên chiếc giường lớn...
- Tâm Tổng! Tên áo đen khẽ cúi người, cung kính báo cáo.
- Thế nào rồi? Hắn vẫn không thay đổi ánh mắt, thản nhiên đọc báo.
- Chúng tôi đã đưa cô ta đến rồi ạ! Nói đoạn, hắn vỗ tay hai cái, ra hiệu cho thuộc hạ đưa người vào.
Nhìn thấy cô gái vẫn còn bất tỉnh, hắn khó chịu nhíu mày nhìn đám người kia.
- Ta đã dặn các ngươi phải cẩn trọng khi đưa cô ấy đến đây cơ mà.
- Thưa Tâm Tổng, ở bệnh viện đông người quá, chúng tôi thật sự không tiện... Đám thuộc hạ bối rối nhìn vẻ mặt bất mãn của hắn.
Hắn lắc đầu ngán ngẩm. Dù gì bọn chúng cũng chỉ là mấy tên xã hội đen, làm việc lúc nào cũng lỗ mãng như vậy. Với kiểu hành động này, e rằng cô ta sẽ kinh sợ mất. Cô gái này, nếu không phải hôm đó hắn bất đắc dĩ cần "mượn" cô một chút... thì nào ngờ lại bị gọi là "BIẾN THÁI". Bao nhiêu cô gái muốn được hắn liếc nhìn một cái còn chẳng được, huống hồ gì... Một giọng nói đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
- Tâm Tổng, thuốc mê sắp hết tác dụng rồi ạ.
- Cứ để cô ta ở đây, rồi các ngươi lui xuống đi. Hắn không hề hay biết rằng, ánh mắt mình nãy giờ chỉ chăm chú vào mỗi cô gái kia.
Tại Tập đoàn J
- Tại sao lại xảy ra chuyện như thế này?! Hắn tức giận hỏi.
Trong căn phòng, không khí trở nên căng thẳng, ngập tràn mùi thuốc súng vô hình.
- Thưa Trần Tổng, theo hình ảnh camera ghi lại, phu nhân đã bị một tên áo đen đánh thuốc mê và đưa đi qua lối thoát hiểm. Jay nghiêm nghị vừa báo cáo, vừa thao tác trên máy tính để điều tra.
Người phụ nữ ngu ngốc đó rốt cuộc đang nghĩ cái quái gì vậy?! Tại sao mình lại phải lo lắng cho cô ta chứ. Chết tiệt! Hắn bực bội, coi như đây là một lần làm từ thiện vậy.
- Dốc hết nhân lực, tìm cho ra phu nhân đang ở đâu.
- Rõ!
- Ưm... Một âm thanh khẽ khàng phát ra.
- Cô tỉnh rồi à? Nghe thấy cô đã tỉnh, hắn bước lại gần, nở một nụ cười tà mị.
Âm thanh này... không phải của Trần Khải. Nơi này cũng không phải nhà mình. Đúng rồi, mình đang đi lấy nước cho Tiểu Giang, sau đó... sau đó...
Nhìn thấy bộ dạng ngơ ngác của cô, hắn bật cười, khẽ gõ nhẹ vào đầu cô.
- Tiểu quỷ, không phải em ngơ ngác đến mức quên hết mọi thứ rồi chứ?!
Bị gõ đột ngột, cô bất giác giật mình. "Đây là..."
- Đồ biến thái! Cô sực nhớ ra, đây chính là tên đàn ông mà mình đã cứu hôm đó.
Tiểu quỷ này thật là... Đã lâu lắm rồi tâm trạng hắn mới vui vẻ đến thế. Dù cô là ai, hắn cũng đã xác định cô chính là người của hắn, hắn nhất định sẽ sủng ái cô.
- Bình tĩnh nào. Hôm đó tình thế nguy cấp quá nên ta mới phải "mượn" em để giải vây. Hắn đứng dậy, bước lại gần cửa sổ, giải thích. Giải thích ư? "Giải thích" là từ chưa từng có trong từ điển của hắn, vậy mà hôm nay lại phá lệ vì tiểu quỷ này.
- Ồ... Cô gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
- Em tên gì? Hắn xoay người. Những tia nắng như ánh hào quang xuyên qua cửa sổ, bao bọc lấy hắn, mái tóc cũng theo chiều gió khẽ bồng bềnh.
Đẹp trai thật đấy nha~ Không được! Phải tỉnh táo lại! Một phút mê trai của cô nhanh chóng chấm dứt. Cô ngồi thẳng người, cảnh giác.
- Cứ gọi tôi là Gia Ái. Còn nữa, tại sao anh lại bắt tôi đến đây? Anh có mục đích gì?
Hắn bước đến gần cô, âm thanh trầm lạnh bao trùm căn phòng.
- Em đã cứu ta một mạng, ta sẽ dùng thân báo đáp ân tình này.
- Không được! Cô vội vàng dùng hai tay ra dấu chữ X. "Tuyệt đối không được! Tôi là gái đã có CHỒNG rồi!