Chương 7: Người của Trần Khải tôi, cậu dám đụng?

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 7: Người của Trần Khải tôi, cậu dám đụng?

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Em cứu tôi một mạng, tôi sẽ lấy thân báo đáp ân tình này.
— Không được! — Nàng vội vàng khoanh tay tạo thành dấu X phản đối. — Tuyệt đối không được, tôi đã có chồng rồi!
Kỳ thực, gọi là chồng thì cũng quá xa xỉ. Ngay cả khi nàng mất tích lâu đến vậy, hắn ta cũng chẳng hề đi tìm. Nàng chỉ muốn bật cười cho sự bi thảm của chính mình. Người đối diện dường như không tin nàng đã có chồng, hắn ta quỷ quyệt đưa tay nâng cằm nàng.
— Nói xem, chồng em là ai?
Nàng né tránh, xoay người thoát khỏi hắn, ánh mắt kiên định thốt ra hai chữ:
— Trần Khải!
Nghe đến cái tên này, hắn ta thực sự muốn bật cười lớn tiếng. Tiểu quỷ này gan thật lớn. Trần Khải từ trước đến nay chẳng phải chỉ yêu Tần Mai Linh sao? Hơn nữa, Trần Khải còn là kẻ thù lớn nhất của hắn. Hắn tiến đến gần nàng, ma mị vuốt mái tóc dài của nàng.
— Tiểu quỷ, lá gan của em thật không nhỏ.
Nàng cố gắng tỏ ra không sợ hãi, nương theo bức tường lùi dần về phía cửa chính.
Thấy hành động của nàng, hắn ta khẽ cười. Muốn thoát sao? Làm sao dễ dàng như vậy được. Nhanh như chớp, hắn tóm chặt lấy eo nàng, dễ dàng ép nàng sát vào tường, hơi thở ngày càng gần nàng.
RẦM! Cánh cửa bị một lực mạnh đạp tung. Một người đàn ông với khí thế hừng hực bước đến gần kẻ đang kề sát vợ mình, dùng sức đấm mạnh vào khuôn mặt điển trai của hắn ta.
Bị phục kích bất ngờ, Tâm Dã không kịp phản ứng, trúng trọn cú đấm, lùi về phía sau. Chết tiệt! Hắn nghiến răng, vuốt vệt máu nơi khóe môi.
— Trần Khải! Cậu dám nổi điên ở địa bàn của tôi sao?
Lúc này, Gia Ái vẫn còn đang thẩn thờ, đột nhiên bị một bàn tay lạnh lẽo kéo vào lồng ngực. Trần Khải tức giận trừng mắt nhìn nàng, như muốn cảnh báo đại họa sắp ập tới, giọng trầm lãnh đáp trả:
— Người của Trần Khải tôi, cậu dám đụng?
Tâm Dã có chút sửng sốt. Tiểu quỷ nói đúng sao? Nàng là vợ của Trần Khải? Không thể nào! Giọng điệu của hắn ta bất chợt đầy chế giễu:
— Người của cậu? Vậy còn Tần Mai Linh thì sao?
Tần Mai Linh, cái tên này lay động đến tận tâm can Trần Khải. Ánh mắt anh thoáng chút bi thương, nhớ đến hình ảnh một cô gái với đôi mắt đẹp thơ mộng, giọng nói trong trẻo: “Khải… em nhớ anh… Khải đáng ghét…” Nhìn thấy anh dao động, tim nàng như có một bàn tay vô hình bóp chặt, thật chặt. Nàng thoát khỏi cái ôm của anh, giọng nói lạnh đi trông thấy:
— Tâm tổng, đã làm phiền ngài rồi. Chồng tôi đã đến, tạm biệt. — Dứt lời, nàng xoay người.
— Tôi nói cho em biết, hắn ta mãi mãi cũng sẽ không yêu em đâu. Người hắn yêu chỉ có Tần Mai Linh. — Hắn ta cố tình nói vừa đủ cho Trần Khải nghe. — TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ CƯỚP EM VỀ!
Trần Khải bỗng chốc trở về thực tại, nghe đến câu vừa rồi, anh không nhịn được kéo nàng lại, giữ chặt, hôn mạnh lên bờ môi nàng, như một cách đánh dấu chủ quyền trước người đàn ông không biết điều kia.
Nụ hôn này thực sự rất thô bạo, nàng không thể thở được, vùng vẫy nhưng cũng vô ích.
Cuối cùng anh cũng buông nàng ra, túm chặt eo nàng, nhìn Tâm Dã nói:
— Dù cho tôi không cần cô ta, cũng không đến lượt cậu.