Chương 8: Nỗi Đau Giày Vò

Ông Xã Đừng Đến Đây!

Chương 8: Nỗi Đau Giày Vò

Ông Xã Đừng Đến Đây! thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ biệt Tâm Dã, hắn im lặng suốt quãng đường về. Ngồi trong xe, cô cảm thấy như đang ở giữa một bãi mìn, chỉ cần một cử động sai lầm, cô có thể bị hắn nghiền nát.
Trần gia.
Khi xe dừng trước cổng Trần gia, hắn lập tức xoay người, bế chặt lấy cô, sải bước hùng hổ đi sâu vào trong biệt thự.
- Á... Bị nhấc bổng bất ngờ, cô giật mình vùng vẫy muốn thoát ra.
Đáp lại sự phản kháng của cô, hắn trừng mắt, ngầm ý cảnh cáo cô nên yên phận nếu không muốn chuốc lấy tai họa. Bước chân hắn càng thêm vội vã tiến vào Trần gia.
Vừa vào đến phòng ngủ, hắn hung hăng khóa chặt cửa, sau đó ném mạnh cô lên chiếc giường màu tím nhạt. Hắn nới lỏng cà vạt, ép sát người cô, chất vấn với vẻ đầy khinh bỉ:
- Nói đi, tối qua các người đã làm những gì?
Cô sững sờ trong giây lát, thì ra hắn hoàn toàn không hề quan tâm đến cô. Điều hắn bận tâm chỉ là liệu cô có đê tiện lên giường với kẻ đàn ông khác hay không. Cô cố nặn ra một nụ cười bất đắc dĩ, đầy vẻ khiêu khích:
- Anh nghĩ tôi đã làm gì thì chính là như vậy đấy.
- Tiện nhân! Hắn nghiến răng ken két, gân xanh nổi đầy trên trán, dùng sức xé toạc bộ váy cô đang mặc.
Cô bị hành động hung bạo của hắn làm cho hoảng sợ, liều mạng vùng vẫy.
- Buông tôi... ra... Buông ra... ưm...
Chưa dứt lời, đôi môi mỏng lạnh lẽo của hắn đã chiếm lấy môi cô, hút cạn sinh khí. Bàn tay Trần Khải cũng không ngừng nghỉ, nhanh chóng lột bỏ y phục trên người hắn. Thoáng chốc, cả hai đã trần trụi.
- Đừng... Cô rốt cuộc không chịu đựng nổi, bật khóc van xin.
Hắn nhìn thấy nước mắt cô, trong lòng càng thêm khó chịu. Cô thà nằm dưới thân kẻ khác cũng không muốn hắn chạm vào. Nghĩ đến đây, hắn không hề khoan nhượng, hung bạo siết chặt một bên ngực cô, kích thích dục vọng điên cuồng.
Đầu lưỡi hắn lướt đến đâu, cơ thể cô nóng bừng đến đó. Đột nhiên, hắn dừng lại trên đôi gò bồng của cô, tham lam cắn mút thật mạnh.
- A... ưm... Đây là giọng của mình sao? Không được, cô không thể phát ra những âm thanh ghê tởm đó trước mặt hắn.
Thấy cô cắn chặt môi đến rướm máu, nhất quyết không chịu rên rỉ, hắn đưa nhục bổng tiến gần hoa huyệt, nhẹ nhàng xoa xoa bên ngoài.
- Thế nào? Không chịu nổi sao?
- Đừng... Làm ơn... Dừng lại... Hức...
- Được thôi!
Miệng hắn tuy đồng ý nhưng lại vô sỉ dùng lực mạnh, đẩy nhục bổng đang cương cứng vào sâu bên trong cô.
Hạ thân cô như bị xé nát, bàn tay bấu chặt vào lưng hắn. Cô bật khóc nức nở thành tiếng: - Lưu manh... hức... lưu manh...
Hắn nhìn thấy cô đau đớn, trong lòng thoáng chút động lòng. Nhưng khi nghĩ đến cảnh cô cùng người đàn ông kia thân mật không rời, hắn lại căm hận đến mức muốn xé cô thành trăm mảnh. Với hơi thở nặng nề và âm thanh khoái lạc, hắn mặt dày tuyên bố:
- Lưu manh ư?! Được thôi, từ giờ đến sáng mai còn mười tiếng, mỗi hiệp hai tiếng, mỗi tiếng một tư thế. Chừng nào tôi còn cương cứng, em đừng hòng rời khỏi giường!