Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 43: Dựa Vào Cái Gì
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi rời bệnh viện, hai người lái xe về nhà.
Trên đường về, Tô Ý Nhiên vẫn còn hơi choáng váng. Ngồi trong xe, cậu thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn bụng mình, thỉnh thoảng lại cẩn thận dùng ngón tay chạm nhẹ, cảm giác vẫn vô cùng khó tin.
Vì vậy, suốt dọc đường đi, Tô Ý Nhiên không hề trò chuyện với anh Đình, dường như toàn bộ sự chú ý của cậu đều đổ dồn vào chuyện ngoài ý muốn này.
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình cố gắng tìm những chủ đề khác để bắt chuyện với Nhiên Nhiên, nỗ lực muốn dời sự chú ý của cậu khỏi chuyện đó, nhưng kết quả chỉ nhận lại được hai tiếng 'Vâng', 'Ồ' đầy mơ màng của Nhiên Nhiên.
Cố Uyên Đình: "..."
Hắn nhớ lại lời bác sĩ dặn dò kỹ lưỡng, phải mua một ít thức ăn giàu dinh dưỡng, dễ tiêu hóa và hấp thu như cá, trứng, sữa bò, cùng với một ít hoa quả tươi.
Dù không muốn chấp nhận chuyện này, nhưng hắn vẫn quan tâm đến sức khỏe của Nhiên Nhiên: "Nhiên Nhiên, chúng ta ghé siêu thị trước đi, mua một ít đồ dùng.
Bác sĩ nói em phải bổ sung nhiều dinh dưỡng, vitamin, albumin, cái gì cũng cần phải bổ sung đầy đủ.'"
Nói xong câu này, Cố Uyên Đình cảm thấy đỉnh đầu tê dại, như có một chiếc mũ vô hình nặng trĩu đè xuống, muốn hất cũng không hất ra được.
Tô Ý Nhiên nghe anh Đình nhắc đến chuyện này, rốt cuộc cũng hoàn hồn: "À đúng rồi, phải mua đồ, suýt chút nữa em quên mất."
Cố Uyên Đình nắm chặt vô lăng, điều hòa hơi thở, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình: "Lát nữa còn phải mua sữa bột cho em, sau này ngày nào cũng phải nghiêm túc uống sữa đấy."
"Vâng." Tô Ý Nhiên khẽ gật đầu, nhưng nghĩ đến việc mình phải trải qua cuộc sống của một người mang thai, cả người cậu lại thấy choáng váng, thậm chí còn đầy rẫy những câu hỏi chưa lời đáp.
Cậu không nhịn được hỏi anh Đình: "Anh Đình, anh có biết là nam giới cũng có thể mang thai không?" Cậu đến từ một thế giới khác, nhưng anh Đình là người ở đây, có thể sẽ biết chuyện này.
Cố Uyên Đình nghẹn lời, phủ nhận: "Không biết." Hắn đương nhiên biết chứ, nhưng đây là một trường hợp cực kỳ hi hữu, cả nước có nhiều người như vậy mà hàng năm cũng chỉ có vài chục người.
Hắn nằm mơ cũng không ngờ, chuyện như vậy lại xảy ra với Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên nghe anh Đình nói hắn cũng không biết, liền cảm thấy điều đó là bình thường.
Anh Đình lớn lên cùng cậu, tiếp nhận nền giáo dục giống nhau, có lẽ vì chuyện này quá hi hữu, nếu không thì trong chương trình giáo dục cũng đã nhắc đến rồi.
Tô Ý Nhiên nghĩ đến lời bác sĩ nói với họ, lại nghĩ đến hình ảnh vừa nãy nhìn thấy trên màn hình, không khỏi thất thần. Lúc thì cậu cảm thấy như rơi vào màn sương mù, lúc thì lại cảm thấy tim đập nhanh hơn.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên không nói gì nữa, lại ngẩn người ra, biết cậu lại đang nghĩ đến chuyện mang thai.
Hắn nén giận, lái xe đến một siêu thị lớn gần nhà, dừng xe ở bãi đậu trong siêu thị. Hắn xuống xe trước, rồi sang bên cạnh mở cửa xe cho Tô Ý Nhiên, cúi người giúp cậu tháo dây an toàn: "Nhiên Nhiên, xuống xe đi."
Tô Ý Nhiên bị hơi thở của anh Đình phả vào mặt, cuối cùng cũng hoàn hồn từ sự hoảng hốt, lúc này mới nhận ra đã đến siêu thị.
Cố Uyên Đình đưa Nhiên Nhiên đi mua sắm, hắn dặn Tô Ý Nhiên đi phía trước, cẩn thận bảo vệ cậu.
Tô Ý Nhiên cảm nhận được sự cẩn thận của anh Đình, có chút ngượng ngùng: "Không cần làm quá thế đâu, em cảm thấy người cũng không khác gì so với lúc bình thường, cứ như mọi khi là được."
Cố Uyên Đình lắc đầu, ngắn gọn từ chối cậu: "Không được."
Trên thực tế, hắn còn muốn cẩn thận ôm Nhiên Nhiên, đi đâu cũng ôm theo.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình kiên quyết như vậy cũng đành chịu, không còn cách nào khác ngoài việc chiều theo hắn.
Khi mua sắm, cậu lại chợt nhớ ra: "Đúng rồi, ngày mai là Tết Dương lịch, chúng ta phải mua đồ ăn Tết chứ."
Trước khi ra khỏi nhà, cậu đã định về mua sắm đồ dùng cho Tết Dương lịch, nhưng giờ lại bị chuyện này làm cho rối bời, trong lúc kinh ngạc suýt chút nữa quên mất.
Khu thực phẩm ở một tầng hầm của siêu thị, hai người định mua xong những thứ khác rồi mới xuống mua đồ ăn.
Cố Uyên Đình đẩy xe mua sắm, cùng cậu mua một đống đồ đạc.
Hắn đang định đi tính tiền, chợt nghe Nhiên Nhiên hỏi: "Đúng rồi, gel nha đam trong nhà đã dùng hết chưa?"
Cố Uyên Đình hồi tưởng lại hộp thuốc, mơ hồ nhớ ra: "Vẫn còn sót lại một chút, sao thế em?"
Tô Ý Nhiên nói: "Đi mua thêm một hộp đi, ba ngày nữa vết thương của anh có thể bôi gel nha đam rồi, thoa vào sẽ giúp vết thương mau lành hơn."
Cố Uyên Đình sửng sốt, không ngờ Nhiên Nhiên vẫn còn băn khoăn chuyện hắn bị thương, trong lòng không khỏi cảm thấy ngọt ngào.
Thế nhưng hắn lại nghĩ đến việc cậu đang mang thai con của nguyên chủ, nhớ rằng cậu quan tâm đến vết thương của hắn như vậy, cũng chỉ vì coi hắn là nguyên chủ mà thôi.
Trên thực tế, Nhiên Nhiên căn bản không yêu hắn.
Nghĩ đến sự thật này, trong lòng Cố Uyên Đình đau xót, xen lẫn sự đố kỵ điên cuồng, nhưng hắn nhất định phải dằn tất cả những cảm xúc hỗn loạn xuống tận đáy lòng. Bề ngoài hắn vẫn bình tĩnh nói: "Đi thôi, gel nha đam chắc là ở quầy hàng bên kia."
Mua xong những thứ này, Cố Uyên Đình bảo Tô Ý Nhiên ngồi trong xe chờ hắn, bởi vì khu thực phẩm quá đông người, hắn lo Nhiên Nhiên không cẩn thận sẽ bị xô đẩy, nên tự mình vào khu thực phẩm mua thức ăn.
Tô Ý Nhiên không phản đối, ngồi trong xe đợi khoảng hai mươi phút thì thấy anh Đình hai tay xách đầy đồ quay lại.
Thấy anh Đình đặt đồ vào cốp sau, cậu tò mò hỏi: "Anh mua những gì thế?"
Cố Uyên Đình chậm rãi khởi động xe: "Cá, gà mái, rau, hoa quả." Trứng gà trong nhà vẫn còn, nên hắn không mua vội.
Sau khi hai người về đến nhà, việc đầu tiên Cố Uyên Đình làm là cởi khăn quàng cổ ra, ném vào một góc.
Hắn mở điều hòa trong nhà, bảo Tô Ý Nhiên ngồi xuống: "Em thấy nhiệt độ thế nào? Nóng không? Lạnh không?"
Tô Ý Nhiên nghe lời hắn ngồi xuống ghế sofa, cảm nhận một chút rồi nói: "Mát mẻ, vẫn ổn."
Cố Uyên Đình đi rót một chén nước ấm cho Tô Ý Nhiên, dùng môi thử độ nóng, rồi đưa cho cậu uống. Sau đó, hắn rửa táo tây, cắt thành miếng nhỏ, bày vào đĩa, còn cắm tăm sẵn để Tô Ý Nhiên ăn.
Tô Ý Nhiên ngoan ngoãn uống nước và ăn táo, còn Cố Uyên Đình thì ở trong bếp nấu cơm.
Cậu ăn táo xong, muốn vào bếp phụ giúp nhưng lại bị Cố Uyên Đình ngăn lại, không cho cậu nấu cơm: "Để anh nấu cho em ăn."
Tô Ý Nhiên cũng không biết sau khi có thai thì nên kiểm soát hành động thường ngày của mình ra sao, nhất thời cậu vẫn chưa chấp nhận được, hoàn toàn không biết phải làm gì.
Thường ngày, khi đối mặt với người mang thai, cậu luôn cẩn thận hết mức có thể.
Cậu nghe lời ngồi trên ghế sofa, quyết định ngày mai sẽ hỏi bác sĩ trong giờ làm việc. Cậu lấy điện thoại di động ra, tìm kiếm 'Nam giới mang thai'.
Thật sự cậu tìm ra một loạt tin tức và các bài phổ cập khoa học, thậm chí còn có Baike Baidu giới thiệu về các trường hợp nam giới mang thai.
Bởi vì từ trước đến nay cậu không để ý đến chuyện như vậy, trường hợp này lại thuộc về số rất ít, bình thường rất khó gặp, nên dù đã sống trong thế giới này nhiều năm như vậy mà cậu vẫn không hề hay biết.
Cố Uyên Đình dựa theo phương thuốc bồi bổ nấu cơm cho Tô Ý Nhiên. Lúc bưng cơm ra, thấy Nhiên Nhiên đang xem điện thoại di động, hắn không khỏi hơi nhíu mày: "Em chơi điện thoại bao lâu rồi?"
Tô Ý Nhiên ngửi thấy mùi canh cá, không khỏi nhìn về phía bàn ăn, nghe anh Đình nói liền trả lời: "Hình như hơn một tiếng rồi ạ."
Cố Uyên Đình cầm lấy điện thoại trong tay cậu, đặt sang một bên: "Sau này không được chơi lâu như thế nữa, mỗi lần nhiều nhất là nửa tiếng thôi, có phóng xạ đấy."
Tô Ý Nhiên nhỏ giọng phổ cập kiến thức khoa học cho anh Đình: "Phóng xạ điện thoại thực ra rất ít..."
Cố Uyên Đình biết điều này: "Dù vậy cũng không được, không thể chơi quá lâu."
Tô Ý Nhiên vốn cũng không phải người nghiện điện thoại, nghe anh Đình nói vậy cũng ngoan ngoãn đồng ý.
Lúc ăn cơm, Cố Uyên Đình múc nửa bát canh cá cho Tô Ý Nhiên, trông chừng để cậu không ăn quá nhiều cũng không ăn quá ít.
Buổi tối trước khi ngủ, hắn rót một chén sữa bò mang đến cho Tô Ý Nhiên uống.
Tô Ý Nhiên ngoan ngoãn cầm chén sữa bò uống hết. Lúc nằm ngủ trong lòng anh Đình, cậu vẫn như đang mơ: "Anh Đình, em là nam giới mà, anh nói xem tại sao em lại mang thai nhỉ?"
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình không trả lời câu hỏi này, bàn tay hắn đặt trên vòng eo mềm mại của cậu, chậm rãi xoa bóp: "Eo em còn đau không?"
Tô Ý Nhiên nói: "Chỉ còn một chút xíu thôi, không sao đâu ạ."
Cậu vẫn còn khó mà tin nổi, bàn tay trong chăn thò vào áo ngủ, sờ sờ bụng dưới phẳng lì của mình, cảm giác không có bất kỳ dấu hiệu khác lạ nào. Cậu hỏi anh Đình như nằm mơ: "Anh Đình, chúng ta thật sự sẽ có con sao?"
Cố Uyên Đình cảm nhận được động tác của cậu trong chăn, hắn hít một hơi thật sâu: "...!Ừ."
Hắn khẽ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhiên Nhiên, che đôi mắt lấp lánh như sao của cậu: "Ngủ đi, nghỉ ngơi cho tốt."
"Vâng." Tô Ý Nhiên ngoan ngoãn nhắm mắt, nằm trong lòng anh Đình, mang theo sự mơ hồ suốt cả ngày mà chìm vào giấc ngủ.
Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên ngủ say, hắn cúi đầu hôn trán cậu, rồi lại hôn lên đôi môi mềm mại.
Trong lúc hành động, hắn vẫn luôn bài xích việc Nhiên Nhiên mang thai con của nguyên chủ.
Hắn đố kỵ đến phát điên.
Ngày hôm sau.
Cố Uyên Đình bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng máu lửa.
Hắn mơ thấy đủ loại chuyện đen tối của kiếp trước.
Hắn mở mắt ra, nhưng cảm giác trong đại não vẫn còn đọng lại trong cơn ác mộng.
Nhưng hắn đã thành quen, bất kể là ác mộng hay cuộc sống trong ác mộng.
Mãi cho đến khi hắn cảm nhận được sức nặng trong ngực, hắn mới dần trở lại với thực tại.
Người trong ngực hắn là Nhiên Nhiên.
Mùi hương thoang thoảng quanh quẩn là mùi thơm mát trên người Nhiên Nhiên, hòa lẫn với mùi sạch sẽ trong nhà.
Phòng ngủ sáng sủa, sạch sẽ, tông màu nhạt, được trang trí rất ấm áp và tươi sáng.
Tất cả giống như ngày hắn đến thế giới song song này.
Trong khi hắn đang giãy giụa trong thế giới của mình, thì nguyên chủ vẫn luôn sống trong hoàn cảnh như vậy.
Không giống hắn chút nào.
Lúc này, Nhiên Nhiên trong ngực hắn đã tỉnh. Cố Uyên Đình nhìn hàng mi như cánh bướm của cậu rung rung, rồi mở mắt ra. Trong mắt cậu vẫn còn vương vấn một tia buồn ngủ mông lung, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy hắn, ánh mắt đó liền chuyển thành niềm vui sướng và yêu thương.
Tô Ý Nhiên tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã thấy anh Đình. Cậu không nhịn được mỉm cười với hắn, lộ ra lúm đồng tiền mờ nhạt bên má phải: "Chào buổi sáng, anh Đình."
Nguyên chủ, vẫn luôn như vậy, ngày nào cũng ôm Nhiên Nhiên trong ngực mà tỉnh dậy.
Trên chính chiếc giường này.
Thậm chí, còn khiến Nhiên Nhiên mang thai con của hắn.
Cố Uyên Đình nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập dịu dàng và hạnh phúc của Tô Ý Nhiên, đột nhiên ghé sát lại gần cậu, mãnh liệt hôn lên môi cậu ngay trong chăn.
Cớ gì nguyên chủ lại có thể hạnh phúc đến nhường này.
Tô Ý Nhiên đáp lại nụ hôn của Cố Uyên Đình. Chỉ chốc lát sau, mắt cậu đã ướt đẫm, rồi cậu nhận ra anh Đình muốn làm nhiều hơn thế.
Cố Uyên Đình điên cuồng hôn Nhiên Nhiên, một tay lột phăng chiếc quần pyjama mềm mại xuống, bàn tay kia vuốt ve làn da mềm mại của cậu.
Hắn đố kỵ đến đỏ cả mắt.
Cớ gì nguyên chủ lại có thể có được toàn bộ tình yêu của em ấy?