44. Chương 44: Ngóng Trông

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên ôm Cố Uyên Đình, nhắm hai mắt tập trung hôn hắn.
Cậu cảm nhận được sự lo lắng của anh Đình, cũng cảm nhận được phản ứng trên người hắn.
Sáng sớm, lại đã lâu không thân mật cùng anh Đình, cậu cũng khao khát hắn.
Nhưng tình hình hiện tại đặc biệt, cậu chỉ có thể đẩy anh Đình một cái, vuốt lưng an ủi hắn: "Bây giờ không được..."
Cố Uyên Đình cảm nhận được sự an ủi của Nhiên Nhiên, hắn tỉnh táo lại, nhớ ra tình trạng cơ thể hiện tại của cậu không cho phép.
Hắn thở dốc dừng lại, phát hiện Nhiên Nhiên cũng bị hắn khuấy động mà có phản ứng. Hắn cúi đầu hôn Nhiên Nhiên một cái, rồi hôn lên lúm đồng tiền nhỏ bên má phải, đồng thời đưa tay xuống dưới.
...!
Tô Ý Nhiên nhắm hai mắt, bị hắn trêu chọc mà khẽ rên vài tiếng trong cổ họng, mặt đỏ bừng.
Cố Uyên Đình rút tay ra, nhìn chằm chằm bàn tay mình, hô hấp dồn dập, chuẩn bị vào phòng tắm tự giải quyết.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình muốn rời đi, cúi đầu nhìn xuống, gọi hắn lại: "Anh Đình..."
Cố Uyên Đình dừng lại, nhìn Nhiên Nhiên: "Sao thế?"
Sau đó hô hấp của hắn cứng lại, tim đập nhanh hơn, thở dốc, cảm nhận được bàn tay mềm mại của Nhiên Nhiên đang nắm lấy tay mình.
...!
...!
Cuối cùng cũng kết thúc, Tô Ý Nhiên đỏ mặt rụt tay về, nhìn bàn tay mình mà sửng sốt, cả tai và cổ cũng xấu hổ đến đỏ bừng: "Sao, sao lại nhiều như vậy..."
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên, không kìm được sự xúc động trong lòng, ôm lấy cậu dịu dàng hôn môi cậu.
Lòng hắn tràn ngập tình yêu dành cho Nhiên Nhiên, hôn mãi không đủ, ôm mãi không chán.
Cố Uyên Đình cảm thấy tốt hơn hẳn sau cuộc 'trao đổi sâu sắc' với Nhiên Nhiên, ngay cả sự ghen tuông điên cuồng với nguyên chủ cũng tạm thời lắng xuống.
Hắn lấy giấy ăn đến, nâng tay Nhiên Nhiên lên, tỉ mỉ lau khô từng ngón tay thon dài của cậu, bảo cậu đi rửa mặt trước, còn mình thì đơn giản tự giải quyết, dọn dẹp giường chiếu, gấp chăn gọn gàng.
Tô Ý Nhiên vừa rửa mặt xong trong phòng vệ sinh, đang lấy khăn mặt chuẩn bị lau mặt thì lại thấy anh Đình bước vào.
Cố Uyên Đình nhìn thấy động tác cậu cầm khăn mặt, liền nhận lấy khăn, đặc biệt dịu dàng lau mặt cho Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên: "..."
Không chờ cậu từ chối, nước trên mặt đã được lau khô.
Lúc Tô Ý Nhiên ngẩng đầu, vừa vặn đối diện với ánh mắt dịu dàng của anh Đình nhìn cậu, như sợi tơ tình yêu và sự ngọt ngào quấn lấy.
Sau đó, cậu lại bị anh Đình hôn một cái.
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên nhanh chóng hoảng loạn rời khỏi phòng vệ sinh, trong lòng như nai vàng ngơ ngác.
Chẳng qua là sáng sớm dùng tay giúp đỡ lẫn nhau một chút, phản ứng của anh Đình sao lại... như thế này chứ!
Cố Uyên Đình rửa mặt xong, bắt đầu làm bữa sáng. Lúc ăn bữa sáng cũng rót cho Nhiên Nhiên một cốc sữa bò, bảo cậu uống trước.
Nhìn Nhiên Nhiên ngoan ngoãn uống sữa tươi, Cố Uyên Đình lại nghĩ tới nguyên nhân cậu cần uống sữa tươi, ánh mắt hắn lại trầm xuống.
Hắn nhìn quanh nhà, khắp nơi được bài trí rất ấm cúng, nội thất đơn giản như trong phòng ngủ, ban công có cây xanh bốn mùa, còn trồng thêm chút rau, rất đỗi bình dị.
Đây là "nhà" của Nhiên Nhiên và nguyên chủ.
Bề ngoài Cố Uyên Đình vẫn bình tĩnh cùng Tô Ý Nhiên ăn xong bữa sáng, dọn dẹp bát đũa, vào bếp rửa bát. Trước đây hắn không cảm thấy gì, còn cho rằng căn phòng nhỏ này cũng không tệ lắm, thế nhưng hiện tại hắn ở trong căn nhà ấm áp của nguyên chủ chỉ cảm thấy cả người không được tự nhiên, như bị kim châm khắp người.
Cố Uyên Đình rửa chén đũa xong, đi ra khỏi phòng bếp, nói với Tô Ý Nhiên: "Nhiên Nhiên, chúng ta dọn nhà đi."
Tô Ý Nhiên nghe anh Đình đột nhiên nói vậy, sững sờ: "Sao đột nhiên phải dọn nhà?"
Cố Uyên Đình nói: "Căn nhà này bây giờ nhỏ quá, lại còn vắng vẻ, thiết bị ở khu chung cư cũ cũng không còn phù hợp, chúng ta chuyển đến nơi tốt hơn."
Tô Ý Nhiên biết anh Đình nói thật, nhưng cậu theo bản năng không nỡ rời xa căn nhà đã ở rất lâu này: "Nhưng việc dọn nhà này hơi đột ngột..."
Ban đầu bọn họ vì mua được căn nhà này, gần như vét sạch tiền bạc, bỏ ra rất nhiều công sức.
Cố Uyên Đình đi tới, ôm cậu vào lòng, nghĩ cách thuyết phục cậu: "Chúng ta có thể chuyển tới nhà tốt hơn, ở nơi rộng rãi thoải mái hơn, trải qua cuộc sống tốt đẹp hơn."
Hắn dừng một chút, lại nghĩ đến một lý do làm Nhiên Nhiên sẽ động lòng, thế nhưng lại khiến hắn phải nghiến răng, "Hơn nữa, chúng ta có thể chuyển tới khu gần trường học, sau đó..."
(Nguyên văn học khu phòng 学区房 là khu bất động sản lân cận trường học công, có hộ khẩu mới vào ở được - Zhihu)
Tô Ý Nhiên nghe Cố Uyên Đình nói cũng nghĩ tới điều này.
Đúng vậy, sau này có con rồi phải ở rộng rãi hơn, hơn nữa bọn họ hiện tại cũng cần khu gần trường học, cậu bị thuyết phục: "Anh nói đúng, chúng ta cần dọn nhà."
Hơn nữa, cậu vốn đã định sau khi kiếm được nhiều tiền hơn, trả nợ mua nhà mua xe sớm, đổi căn nhà lớn hơn, trải qua cuộc sống tốt đẹp hơn, chỉ là phải qua mấy năm nữa, không ngờ lại nhanh như thế.
Cậu lại nghĩ tới thân phận bây giờ của anh Đình, dường như quả thật không nên ở trong khu chung cư cũ chật hẹp này.
Tô Ý Nhiên trước sau vẫn chưa kịp phản ứng với thân phận của Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình nghe Nhiên Nhiên đồng ý, trong lòng dâng lên chút chua xót, lại nghĩ đến hắn sắp có ngôi nhà riêng với Nhiên Nhiên, một ngôi nhà chân chính, hắn lại ngóng trông, gạt bỏ những cảm xúc đó ra khỏi đầu.
Hắn lại như đang chạy đua với thời gian, một lần nữa tràn đầy mong đợi và khao khát về tương lai, về cuộc sống với Nhiên Nhiên.
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên trong lòng, lại cúi đầu hôn cậu một cái, nghĩ bụng, chúng ta sau này sẽ tốt hơn.
Hắn sẽ kìm nén sự bài xích chuyện Nhiên Nhiên mang thai vào sâu trong lòng, để bản thân xem nhẹ điểm này, sau này phải yêu cậu nhiều hơn, ở trong căn nhà chân chính thuộc về họ, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn.
Cố Uyên Đình hào hứng bắt đầu nghĩ về cách bài trí và trang trí trong nhà mới, dự định sẽ chuyển nhà trong thời gian sớm nhất.
Tô Ý Nhiên nghĩ đến nhà mới, cũng hứng thú bừng bừng, thảo luận với anh Đình về một số ý tưởng tổng thể cùng với vài chi tiết nhỏ.
Cố Uyên Đình vừa thảo luận với cậu, thỉnh thoảng hỏi ý kiến cậu, ghi vào sổ tay, không biết từ lúc nào đã ghi được mấy trang.
Tô Ý Nhiên hôm nay không có ý định đến cửa hàng, sau khi thảo luận xong việc chuyển nhà với anh Đình, cậu liên lạc với bác sĩ hôm qua kiểm tra sức khỏe cho cậu để hỏi han về những sinh hoạt thường ngày.
Chuyện này không thể giao cho anh Đình, cả ngày hôm nay anh Đình lại không cho cậu làm gì, rót nước cho cậu, nấu cơm cho cậu ăn, ngay cả việc nhỏ như bưng đồ ăn, lau bàn hắn cũng không cho cậu làm.
Dựa theo dáng vẻ hiện tại của anh Đình, hắn hận không thể ôm cậu mọi lúc, còn muốn đút sữa bón cơm cho cậu.
Tô Ý Nhiên nghĩ như thế, lại thấy Cố Uyên Đình bưng một đĩa hoa quả cắt sẵn đi ra, lấy dĩa xiên một miếng nhỏ, đút cho cậu.
Tô Ý Nhiên: "..." Cậu đỏ mặt, nhưng vẫn ngoan ngoãn há miệng để anh Đình đút.
Ăn hoa quả xong, xem câu trả lời bác sĩ gửi cho cậu, trong lòng cậu đã yên tâm hơn, ngẩng đầu nói với Cố Uyên Đình: "Anh Đình, em hỏi bác sĩ rồi, lúc thường cũng không cần cẩn thận như vậy, cứ làm những việc bình thường, làm việc nấu cơm vẫn làm được, chỉ cần cẩn thận chút, không để bản thân quá mệt mỏi, chú ý nghỉ ngơi là được."
Nói xong, cậu sợ anh Đình không tin, đưa câu trả lời của bác sĩ cho hắn xem.
.
Truyện Xuyên Nhanh
Cố Uyên Đình nhận điện thoại di động của cậu, nghiêm túc xem câu trả lời của bác sĩ một lần, đặt điện thoại di động sang bên cạnh, sau đó nói: "Không được," hắn sờ sờ mái tóc mềm mại của Tô Ý Nhiên, "Ngoan ngoãn nghe lời, Nhiên Nhiên."
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên cảm thấy chỉ có thể từ từ thuyết phục anh Đình.
Rất nhanh đã đến hôm sau, ngày 31 tháng 12, trước ngày Tết Dương lịch.
Buổi trưa cơm nước xong, Tô Ý Nhiên bị Cố Uyên Đình dụ đi ngủ trưa, chờ cậu ngủ mặt đỏ bừng bừng dậy, kéo màn cửa sổ ra, ngoài ý muốn nhìn thấy tuyết trắng phau đang bay ngoài cửa sổ, trên cành cây đều là hạt tuyết.
Cậu vội vã ra ngoài gọi anh Đình: "Anh Đình, anh mau xem kìa, có tuyết rơi."
Cố Uyên Đình đang chuẩn bị nguyên liệu bữa tiệc đêm giao thừa buổi tối, thấy Nhiên Nhiên tỉnh rồi, xoa xoa tay đi ra khỏi bếp, nhìn khuôn mặt cậu đỏ bừng bừng, không nhịn được ôm cậu hôn một cái: "Ngủ ngon không?"
"Ừm." Tô Ý Nhiên gật đầu, kéo anh Đình đi tới ban công ngắm tuyết, "Có tuyết rơi!"
Thành phố A vào mùa đông phần lớn có mưa hoặc mưa tuyết, rất hiếm khi có tuyết rơi thực sự.
Tô Ý Nhiên kiếp trước là người phương Nam, nhìn thấy tuyết luôn không khỏi có loại vui sướng kèm theo vài phần ngạc nhiên.
Vào ngày cuối cùng năm 2020, tuyết đầu mùa khoan thai đến chậm cuối cùng đã tới.
Cố Uyên Đình ở bếp suốt, không chú ý tới có tuyết rơi, lúc này quả nhiên thấy bên ngoài đang có tuyết.
Tô Ý Nhiên thò tay ra ban công, đón một mảnh hoa tuyết.
Cố Uyên Đình nhìn thấy động tác của cậu, sợ cậu lạnh, vội vã nắm tay cậu kéo lại, cúi đầu hôn lòng bàn tay đang cầm hoa tuyết của cậu.
Tô Ý Nhiên bị hắn hôn lòng bàn tay cảm giác như thể tay nóng lên, tim cậu cũng nóng lên.
Cậu cũng nắm tay anh Đình, hôn lòng bàn tay anh Đình một cái.
Hai người nhìn nhau bật cười, cảm thấy vui vẻ.
Hai người dựa vào nhau lẳng lặng ngắm tuyết đầu mùa một lát, Cố Uyên Đình cúi đầu nhìn Tô Ý Nhiên, nâng khuôn mặt nhỏ của cậu lên, trong khung cảnh tuyết trắng xóa phía sau, dịu dàng hôn môi cậu.
Hai người trải qua một ngày Tết Dương lịch ấm áp hạnh phúc.
Mặc dù chỉ là tiệc đêm giao thừa Tết Dương lịch, không quá quan trọng, thế nhưng Cố Uyên Đình vẫn rất coi trọng mà làm một bàn rất phong phú.
Trong lòng hắn, đây là năm đầu tiên hắn được trải qua cùng Nhiên Nhiên, sau này còn phải trải qua nhiều hơn.
Buổi tối cơm nước xong, Tô Ý Nhiên cùng Cố Uyên Đình ngồi trên ghế salon xem tiệc đêm giao thừa.
Mới xem một lúc, cậu lại nhớ ra, cầm điện thoại tới: "Đúng rồi, gọi điện cho ba mẹ."
Cố Uyên Đình nghe cậu nói, cứng người lại.
Tô Ý Nhiên đã ngồi dậy khỏi lòng hắn, ngồi cạnh hắn, gọi trò chuyện video cho ba mẹ ở quê nhà.
Rất nhanh được kết nối, cậu chào một tiếng: "Ba, mẹ."
Tô Ý Nhiên từ nhỏ đã xuyên đến thế giới này, ba mẹ nơi đây là ba mẹ của cậu, cậu rất quý trọng tình thân mà kiếp trước mình không có.
Nếu không bận rộn, về cơ bản mỗi cuối tuần cậu đều trò chuyện với gia đình.
Chỉ có hai tháng này cậu bận rộn suốt, chỉ nói chuyện hai lần vào tháng trước.
Hình ảnh ba Tô, mẹ Tô xuất hiện trong video, nhìn thấy cậu rất vui vẻ gọi cậu: "Con trai, đã ăn cơm chưa?"
Tô Ý Nhiên nói: "Con ăn rồi, đang xem chương trình Tết Dương lịch với anh Đình, ba mẹ thì sao?"
Mẹ Tô nói: "Ba mẹ cũng ăn rồi, đang xem chương trình Tết Dương lịch đây, Đình Đình đâu?"
Tô Ý Nhiên chuyển camera về phía anh Đình, Cố Uyên Đình đã ngồi thẳng thớm, hai tay đặt lên đầu gối, tim đập thình thịch, căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.