45. Chương 45: Tâm Trạng Khó Tả

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 45: Tâm Trạng Khó Tả

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đối với Cố Uyên Đình, đây là lần đầu tiên hắn thực sự gặp mặt phụ huynh của Nhiên Nhiên, lại còn trong tình huống đột ngột như vậy, khiến hắn không kịp chuẩn bị.
Mặc dù kiếp trước hắn cũng từng sống chung một thời gian với cha mẹ của một "Tô Ý Nhiên" khác, nhưng chắc chắn cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Cố Uyên Đình thấy ống kính lia lại, nhìn ba Tô, mẹ Tô trong video, vội vàng cố gắng mỉm cười với họ, người ngồi thẳng tắp như đang chờ kiểm tra.
Hắn căng thẳng chào: "Ba, mẹ."
Vừa gọi ra xưng hô này, tim hắn bỗng đập nhanh hơn, khiến hắn ý thức sâu sắc rằng hắn và Nhiên Nhiên là vợ chồng hợp pháp, là người một nhà thân thiết. Cha mẹ của Nhiên Nhiên, hắn cũng phải gọi là cha mẹ.
Ngay lúc này, trong lòng hắn bỗng hối hận, lẽ ra hôm nay nên ăn mặc trang trọng một chút, không nên mặc đồ thoải mái như ở nhà. Hơn nữa, cổ áo len của hắn dường như hơi lệch.
“Ừ,” mẹ Tô cười đáp, rồi hỏi: “Đình Đình à, tối nay hai đứa ăn gì thế?”
Cố Uyên Đình lặng lẽ chỉnh lại cổ áo len, hắn như đang báo cáo cấp trên, nghiêm túc và chỉnh tề trả lời: “Cá kho chua ngọt, thịt xào mộc nhĩ, kỷ tử hầm gà đen, thịt kho Đông Pha...” Trả lời xong, hắn hỏi lại: “Tối nay ba mẹ ăn gì?”
Mẹ Tô kể về bữa cơm giao thừa đêm nay, Tô Ý Nhiên cũng tham gia trò chuyện, hàn huyên cùng ba mẹ.
Lúc này, ba Tô bên cạnh hỏi Cố Uyên Đình: “Đúng rồi, dạo này con làm việc thế nào? Ba nghe nói, tháng trước con có đi công tác nước ngoài à?”
Cố Uyên Đình nghe vậy, không khỏi cứng người, tay đặt trên đầu gối lặng lẽ lau mồ hôi trong lòng bàn tay, liếc nhìn Nhiên Nhiên một cái. Thấy Nhiên Nhiên lén lút lắc lắc ngón tay với hắn, hắn liền ngồi nghiêm chỉnh trả lời: “Cũng thuận lợi ạ, lần trước đi công tác hơi lâu, sau này thì không cần đi nữa.”
Ba Tô vui vẻ hớn hở: “Thuận lợi là được, thuận lợi là được. Đi công tác là chuyện bình thường, người trẻ tuổi nên phấn đấu...”
Ba Tô trò chuyện với Cố Uyên Đình, Tô Ý Nhiên đứng cạnh nhìn, không khỏi cảm thấy một chút chột dạ và hổ thẹn.
Hai ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện, trước khi gọi điện thoại cậu không nghĩ nhiều đến vậy. Nghe ba hỏi như thế, cậu mới chợt nhớ ra tháng trước mình đã kể cho ba mẹ về tình hình của anh Đình, kết quả là bây giờ ba mẹ vẫn tưởng anh Đình làm việc ở công ty tài chính, trước đó còn đi công tác nước ngoài.
Kiểu nói dối này nếu để ba mẹ biết, dù có giải thích rõ ràng thì cũng sẽ khiến họ giận và lo lắng biết chừng nào, điều này thì khỏi phải nói.
Còn về thân thế của anh Đình, cậu định tìm một cơ hội thích hợp để nói cho ba mẹ.
Tô Ý Nhiên phát hiện mình cũng đang 'thông đồng làm bậy' với anh Đình, giúp anh che giấu, biến thành một tên nhóc lừa đảo.
Tại anh Đình hết, nghĩ đến đây, cậu không khỏi lườm Cố Uyên Đình một cái.
Cố Uyên Đình nhìn thấy: “...”
Cố Uyên Đình lại hỏi thăm sức khỏe ba mẹ Tô, tích cực thể hiện sự quan tâm vài câu. Thấy ba mẹ rất hài lòng với mình, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Chưa kịp thở xong, hắn bỗng nhiên nghĩ đến, không biết nguyên chủ đã gọi ba mẹ như thế bao lâu rồi, trong lòng lại không khỏi lặng lẽ cảm thấy chua xót.
Tô Ý Nhiên không biết anh Đình đang tự ghen, cậu cúi đầu sờ bụng mình, cuối cùng vẫn quyết định nói cho ba mẹ, mà không biết ba mẹ sẽ kinh ngạc đến mức nào.
Cậu do dự nói: “Ba, mẹ, con muốn nói cho hai người một chuyện.”
Cố Uyên Đình ý thức được Nhiên Nhiên muốn nói gì, ngồi thẳng người, hai tay đặt trên đầu gối nắm chặt.
(Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
“Chuyện gì thế?” mẹ Tô và ba Tô chú ý thấy thần sắc hai người không giống bình thường, cũng không khỏi căng thẳng theo.
Tô Ý Nhiên nói: “Thì là, con, khụ,” lời nói ra đến miệng, cậu lại nghẹn lại, còn có chút kỳ quái, “Con mang thai.” Nói xong, cậu không khỏi liếc nhìn anh Đình, có vài phần xấu hổ.
Cố Uyên Đình: “...”
Ba Tô mẹ Tô nghe thấy, cùng nhau bối rối một lúc, mắt to trừng mắt nhỏ trong video.
Mãi một lúc lâu sau, ba Tô mẹ Tô mới nhìn nhau, mẹ Tô cẩn thận hỏi: “Con trai, có thật không? Có nhầm lẫn gì không?”
Tô Ý Nhiên gật đầu: “Là thật ạ.”
Cố Uyên Đình thấy ánh mắt của ba Tô mẹ Tô chuyển hướng về phía mình, hắn vội vàng gạt bỏ mớ cảm xúc hỗn độn xuống, cố gắng nở nụ cười không chút kẽ hở, hắn ôm Nhiên Nhiên: “Là thật ạ, ba, mẹ.”
Sau đó hắn lại cam đoan: “Ba mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho Nhiên Nhiên.”
Ba Tô mẹ Tô thấy hai người bình tĩnh như thế, lúc này mới tin.
Mẹ Tô vỗ đùi, kích động đứng lên đi đi lại lại mấy vòng. Biểu cảm của ba Tô cũng khó giấu được sự vui sướng và phấn khích, ông nhìn con mình: “Ba, ba sắp làm ông nội rồi sao?”
Mẹ Tô cũng rất kích động, vừa đi vòng vòng vừa nói: “Mẹ sắp làm bà, mẹ sắp làm bà...”
Tô Ý Nhiên thấy ba mẹ chỉ vui sướng và kích động, không khỏi nghi hoặc: “Ba mẹ không cảm thấy rất rất rất kinh ngạc sao? Con là nam mà...” Lúc cậu mới biết tin tức này cũng ngơ ngẩn, xem phản ứng của anh Đình lúc đó cũng vô cùng đờ đẫn.
Ba Tô nghe cậu nói vậy thì bật cười: “Ba mẹ con có gì mà chưa từng thấy chứ, chỉ là không nghĩ tới chuyện như vậy lại xảy ra với con thôi.” Tuổi hai ông bà cũng đã khá lớn, cũng biết chuyện nam giới cũng có thể mang thai.
Mẹ Tô kích động xoay vài vòng, lại trở về trước màn hình, dặn dò bọn họ một tràng dài những điều cần chú ý, ba Tô cũng ở bên cạnh bổ sung thêm.
Hai người ai nấy đều chăm chú lắng nghe, Cố Uyên Đình còn tỉ mỉ hỏi thăm mấy vấn đề, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ.
Mẹ Tô lại lo lắng hỏi: “Con trai, con có phản ứng gì không? Có thấy mệt mỏi không?”
Tô Ý Nhiên lại vội vàng nói: “Không ạ, con thấy bình thường, ăn ngon ngủ ngon.”
Mẹ Tô thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt. Đúng rồi, năm nay ăn Tết hai đứa cũng đừng về nhà, đi tàu xe mệt nhọc, không tiện.
Tháng Giêng Tết xuân mẹ và ba sẽ đến thành phố A thăm hai con.”
Ba Tô mẹ Tô kết hôn sớm, năm nay vẫn chưa tới năm mươi tuổi, vẫn chưa đến tuổi về hưu. Họ rất có năng lực, mở một xưởng nuôi trồng nhỏ ở quê nhà, nuôi gà nuôi vịt, ấp trứng gà trứng vịt, còn bao thầu một cái ao trong thôn để nuôi cá, nên lúc thường cũng rất bận. Tháng Giêng đến thăm là hợp lý.
Tô Ý Nhiên nghĩ, cảm thấy mẹ nói cũng có lý, gật đầu: “Cũng được, nhưng bây giờ đang mùa Xuân không dễ đặt vé tàu. Lúc đó ba mẹ chọn ngày rồi nói cho chúng con một tiếng, con và anh Đình sẽ giúp ba mẹ mua vé.”
Cố Uyên Đình vội vàng nói: “Cái này không cần lo, con có bạn bè, vé tàu cứ giao cho con lo.”
Ba Tô mẹ Tô nghe hắn nói vậy cũng không nghĩ nhiều, đồng ý. Họ lại nói thêm vài chuyện nhà, cuối cùng mới cúp máy.
Cố Uyên Đình nhìn điện thoại, nghĩ đến không lâu sau đó lại gặp ba Tô mẹ Tô, không khỏi lại bắt đầu một mình căng thẳng.
Hắn suy nghĩ về tình huống lúc gặp mặt, nghĩ xem phải chuẩn bị gì. Càng nghĩ càng nhiều, càng nghĩ càng căng thẳng.
Tô Ý Nhiên thấy dáng vẻ này của anh Đình, không nhịn được bóp bóp mặt hắn, bật cười: “Mặt cứng đờ cả ra.” Cậu cười hắn: “Chẳng qua là ba mẹ đến thôi mà, sao anh lại căng thẳng thế?”
Cậu cảm thấy anh Đình căng thẳng cứng ngắc rất đáng yêu, không nhịn được hôn hắn một cái: “Anh Đình, anh đáng yêu quá.”
Sự chú ý của Cố Uyên Đình lập tức chuyển sang nụ hôn chủ động của Nhiên Nhiên. Hắn bị Nhiên Nhiên nói mà nóng bừng mặt, lại cảm thấy ngọt ngào trong lòng.
Cố Uyên Đình ôm Tô Ý Nhiên, cũng hôn cậu một cái, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Dạo này ba mẹ thích gì? Anh chuẩn bị trước.”
Tô Ý Nhiên suy nghĩ: “Không khác gì trước đây, ba thích uống rượu, mẹ thích chơi mạt chược. Chờ họ đến chúng ta vừa vặn có thể chơi một ván mạt chược.”
Cố Uyên Đình: “...Được.”
Hai người lại thương lượng xem sẽ chiêu đãi ba mẹ những gì. Cố Uyên Đình ghi nhớ lời Tô Ý Nhiên nói trong lòng, lại một lần nữa ôm cậu lên đùi, cùng cậu tiếp tục xem chương trình Nguyên đán.
Thoáng cái, đã qua mùng mười.
Ngày này, Tô Ý Nhiên hiếm khi đến cửa hàng, đương nhiên, là cùng Cố Uyên Đình.
Từ khi biết cậu mang thai, anh Đình không cho cậu đến cửa hàng bận rộn mỗi ngày nữa. Cậu kháng nghị không có hiệu lực, chính cậu cũng cảm thấy làm ở cửa hàng đúng là khá mệt, hơn nữa họ còn phải bắt đầu chuẩn bị chuyển nhà mới, nên cũng đành thôi.
Lần trước nói muốn dọn nhà, Cố Uyên Đình làm việc với hiệu suất kinh người, không bao lâu đã đưa cho cậu một quyển catalog, trong đó là một ít mẫu nhà để cậu chọn lựa.
(Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Lúc đó Tô Ý Nhiên cầm catalog, nhìn cả tòa nhà trang trí tinh xảo xa hoa, lại nhìn vị trí và diện tích phòng ốc, không nhịn được kinh ngạc mãi.
Nhìn anh Đình phất tay cho cậu tùy ý chọn, chọn gì cũng được, lúc này cậu mới có cảm giác chồng mình là người giàu có...!
Mặc dù cậu từ trước đến nay vẫn luôn nỗ lực phấn đấu, thế nhưng ——
Đột nhiên biến thành thổ hào, thật sảng khoái!
Cậu và anh Đình trải qua mấy ngày thương lượng, bước đầu chọn ba căn nhà trong đó. Mấy ngày nay họ đã đến xem hai căn nhà, còn lại một căn nhà cuối cùng chưa xem.
Cố Uyên Đình lựa chọn ra mấy căn nhà, căn ít nhất cũng đã xây được một năm, cho nên không cần lo lắng vấn đề formaldehyde.
Tô Ý Nhiên nghe ý của anh Đình là muốn chọn xong nhà ở rồi mau chóng chuyển vào, tốt nhất là có thể ăn Tết trong nhà mới, cho nên một tháng kế tiếp họ có không ít việc phải làm.
Những ngày gần đây chuyện trong cửa hàng hoàn toàn do Trương Tiểu Hồng và mấy nhân viên cửa hàng tiếp quản. May mà nhân viên cửa hàng được huấn luyện cũng đã quen tay, Tô Ý Nhiên còn trích phần trăm quản lý cửa hàng cho Trương Tiểu Hồng, để cô lo chuyện lớn nhỏ trong cửa hàng.
Cậu và Cố Uyên Đình vừa vào cửa hàng, Trương Tiểu Hồng đã thấy họ, cười chào hỏi.
Trong cửa hàng còn có hai khách quen, nhìn thấy cậu cũng chào hỏi, hiếu kỳ tại sao những ngày qua không thấy ông chủ.
Tô Ý Nhiên cười giải thích: “Dạo này có một số việc nên không hay đến tiệm.”
Lần này cậu tới cửa hàng, chủ yếu là xem tình hình của cửa hàng, nghe Trương Tiểu Hồng báo cáo kinh doanh mấy ngày nay, lại bàn giao cho Trương Tiểu Hồng vài việc.
Mặt khác, cậu còn đến lấy máy quay dùng để livestream về nhà.
Trước đây cậu hay livestream trong cửa hàng, máy quay thì để trong quán.
Mấy ngày nay Tô Ý Nhiên ở nhà cũng livestream hai lần, dùng điện thoại di động, hiệu quả ống kính không tốt bằng máy quay chuyên dụng.
Cậu vốn muốn tìm hiểu tình hình từ Trương Tiểu Hồng, kết quả vừa đến cửa hàng đã ngửi thấy mùi đồ ngọt có chút không kìm chế nổi. Thấy một khách hàng gọi một phần chè khoai dẻo, không nhịn được tự mình làm cho khách.
Cố Uyên Đình thấy cậu tràn đầy phấn khởi, cũng không ngăn cản, ở cạnh hỗ trợ, kìm lại cho cậu làm một cốc chè khoai dẻo, lại cho cậu làm một cái bánh pudding sữa.
Mãi đến khi Tô Ý Nhiên còn muốn làm tiếp, Cố Uyên Đình mới duỗi tay nắm chặt tay cậu, không đồng tình nhìn cậu: “Nhiên Nhiên.”
Tô Ý Nhiên nhìn anh Đình, khi đối diện với ánh mắt của anh Đình thì thua trận: “Được rồi.” Mặc dù cậu cảm thấy mình còn làm được thêm mấy cái nữa, nhưng vẫn ngoan ngoãn thu tay về, không muốn làm anh Đình lo lắng.
Ai bảo cậu yêu anh ấy chứ.
Thực sự là hết cách với anh Đình.
Mặc dù Cố Uyên Đình không biết Nhiên Nhiên đang nghĩ gì, thế nhưng khó giải thích được là lòng hắn cứ ngứa ngáy, tay cũng ngứa.
Hắn không nhịn được cầm tay Nhiên Nhiên hôn một cái, rồi cứ thế ngứa ngáy liên tục hôn từng ngón tay cậu.
“...” Tô Ý Nhiên bị cách hôn này của anh Đình làm nóng mặt, lòng cũng ngứa ngáy. Cậu cũng rất muốn hôn tay anh Đình như vậy, nhưng chỗ này còn có mấy nhân viên cửa hàng, vì vậy cậu ngượng ngùng thu tay lại.
(Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Cậu lại nhìn xung quanh, mới quay đầu lại thấy nhóm nhân viên cửa hàng đột nhiên đồng loạt cúi đầu nghiêm túc làm việc, như thể không ai phát hiện động tác của hai người họ bên này, mỗi người đều nghiêm túc nhìn vào công việc trong tay.
Tô Ý Nhiên: “...”