46. Chương 46: Anh Cũng Muốn

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên thầm ho khan, thôi thì mau chóng làm việc chính vậy... Cậu thấy Trương Tiểu Hồng đã xong việc, liền trò chuyện với cô một lát. Biết được gần đây việc kinh doanh trong cửa hàng vẫn rất tốt, những phương diện khác cũng không có vấn đề gì, cậu không khỏi cảm thấy vui vẻ.
Cậu dặn dò Trương Tiểu Hồng vài chuyện, khích lệ cô đôi lời, rồi bảo cô tiếp tục công việc. Cậu xem bảng ghi chép doanh thu đồ ngọt trong cửa hàng, tìm máy quay để phát sóng trực tiếp, rồi nắm tay anh Đình, định rời đi ăn tối. Khi lướt qua quầy hàng, Tô Ý Nhiên đảo mắt nhìn quanh, đột nhiên thấy bức tượng gỗ biểu tượng "Nhất Thính" xấu xí trong cửa hàng. Tô Ý Nhiên: "..." Suýt nữa thì cậu quên béng mất món này. Cậu nhớ đến trước đó cư dân mạng đã phân tích bức tượng gỗ này "trị giá hàng chục triệu" có bằng chứng rõ ràng. Giờ đây, khi biết thân phận của anh Đình, cậu không khỏi nghi ngờ rằng bức tượng gỗ xấu xí này thật sự có nguồn gốc từ một khúc gỗ trị giá hàng chục triệu như lời cư dân mạng nói.
Cậu buông tay anh Đình ra, đi tới lấy bức tượng gỗ từ quầy, cẩn thận ôm vào lòng, rồi đi ra ngoài: "Đi thôi, mang cái này về nhà." Cố Uyên Đình nhìn thấy cậu cẩn thận từng li từng tí, rồi lại nhìn bức tượng gỗ xấu xí đến chói mắt trong lòng cậu, không khỏi nhớ tới kiệt tác của mình: "..." Hắn cầm bức tượng gỗ từ tay Nhiên Nhiên, muốn che giấu lịch sử đen tối của mình: "Vứt cái này đi, không đẹp." Hắn chột dạ chỉ nói là không đẹp, bẻ cong sự thật một cách nghiêm trọng. Tô Ý Nhiên nghe hắn nói những lời phí phạm như vậy, không nhịn được lườm hắn một cái: "Không được, mang về." Cố Uyên Đình không còn cách nào khác ngoài nghe lời mà cầm lấy.
Hai người đi đến chiếc xe đỗ ven đường. Chiếc xe hôm nay họ lái là chiếc mà Tô Ý Nhiên từng thấy, tài xế Tiểu Chu dùng siêu xe để đưa đón Cố Uyên Đình, theo lời Cố Uyên Đình nói lúc đó, là công ty cấp cho hắn dùng... Cố Uyên Đình về nước đã thẳng thắn với cậu, chưa đầy hai ngày đã lái chiếc xe này đến. Hắn không chịu lái chiếc xe trước đây họ đã vay mua nữa, hơn nữa còn trả hết tiền mua xe, kể cả tiền trả góp mua nhà cũng thanh toán xong xuôi, rồi nhanh chóng đẩy chiếc xe cũ cho thị trường xe cũ ở ngoại ô thành phố. Siêu xe mới tính năng tốt, độ an toàn cao, Tô Ý Nhiên cũng rất thích. Mặc dù cậu không hiểu vì sao anh Đình lại vội vàng muốn bán chiếc xe cũ đi như thể bị bỏng tay, nhưng cậu vẫn đồng ý với cách làm của anh Đình. Khi ngồi trên xe, Cố Uyên Đình tiện tay vứt bức tượng gỗ ra ghế sau.
Tô Ý Nhiên nghe tiếng bức tượng gỗ rơi xuống ghế phát ra tiếng "thịch" một cái, tim cũng thót lên. Cậu vội vàng quay đầu nhìn, trách cứ hắn: "Anh nhẹ tay một chút đi." Cố Uyên Đình: "..." Cố Uyên Đình cài dây an toàn cho Nhiên Nhiên, giải thích: "Không sao đâu, loại gỗ này rất chắc, ném không hỏng được đâu." Tô Ý Nhiên liếc mắt nhìn hắn, tạm thời không nói gì. Cố Uyên Đình thấy cậu như vậy thì thấp thỏm không yên, đang định cài dây an toàn để khởi động xe, đột nhiên lại nghe Nhiên Nhiên nói: "Anh chờ một chút." Cố Uyên Đình quay đầu nhìn cậu, thấy Nhiên Nhiên nghiêm túc, chẳng hiểu ra sao, không khỏi càng thêm thấp thỏm: "Sao vậy?" (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp) Tô Ý Nhiên cầm lấy tay Cố Uyên Đình. Điều khiến Cố Uyên Đình bất ngờ là Nhiên Nhiên đã hôn mu bàn tay hắn. Sau đó, Tô Ý Nhiên lại giống như Cố Uyên Đình vừa nãy, liên tục hôn từng ngón tay của hắn, rồi mới hài lòng buông tay hắn ra: "Đi thôi." Vừa nãy cậu đã muốn làm như vậy rồi, chỉ là vì có nhân viên cửa hàng nên không tiện, giờ thì cậu đã hài lòng. Cố Uyên Đình không ngờ Nhiên Nhiên lại hôn hắn đáng yêu đến thế, bị cậu làm cho lòng ngứa ngáy đến khó chịu. "Cạch" một tiếng, hắn cởi dây an toàn của mình, đột nhiên chồm người qua nâng khuôn mặt nhỏ của Nhiên Nhiên lên, hôn một cách mãnh liệt. Tô Ý Nhiên không phòng bị, chưa đầy vài giây đã bị anh Đình hôn đến chóng mặt, vừa thoải mái lại vừa không chịu nổi. Mãi đến khi Tô Ý Nhiên bị hôn đến mức sắp không thở nổi, vươn tay đẩy hắn ra, Cố Uyên Đình mới ngừng lại. Cố Uyên Đình vừa hơi tách ra, lại thấy Nhiên Nhiên bị hắn hôn đến hai má đỏ bừng, đôi mắt thì mờ mịt.
Tim hắn đập nhanh hơn, lại không chịu nổi, cúi đầu hôn thêm lần nữa. Tô Ý Nhiên: "..." Ưm... Cuối cùng hai người cũng tách nhau ra, thở hổn hển một hồi lâu, rồi mới chậm rãi khởi động xe. Cố Uyên Đình đưa cậu đến một nhà hàng riêng. Khi đến nơi, Tô Ý Nhiên vẫn còn đang nghĩ về chuyện vừa rồi, vẫn còn thẹn thùng. Cố Uyên Đình giới thiệu cho cậu: "Nhà hàng này đã lâu đời, món ăn ở đây không tệ, cũng rất nổi tiếng, lát nữa chúng ta gọi nhiều món một chút." Tô Ý Nhiên gật đầu, bị lời anh Đình nói làm cho dời sự chú ý. Cậu phát hiện nhà hàng này không giống nhà hàng lắm, mà giống một dinh thự thời cổ hơn. Vừa bước vào cửa đã thấy nước chảy cầu nhỏ như một khu vườn xinh xắn. Họ bước vào dinh thự, bên trong được trang trí theo kiểu giả cổ, nhân viên phục vụ mặc cổ trang khiến người ta cảm thấy rất mới mẻ. Mãi đến khi hai người được nhân viên phục vụ dẫn vào phòng riêng, Tô Ý Nhiên mới có cảm giác đây thật sự là một nhà hàng. Khi gọi món xong, cậu cũng không khỏi mong đợi. Trong lúc chờ món ăn, cậu lại nghĩ tới bức tượng gỗ, vì vậy lại bắt đầu chất vấn anh Đình: "Cho nên, miếng gỗ đó căn bản không phải là Tử Du Lê bình thường, mà là Tử Du Lê trị giá hàng chục triệu như truyền thông đã đưa tin, đúng không?" Cố Uyên Đình còn tưởng rằng chuyện này đã qua rồi, giờ cậu thình lình nhắc lại chuyện cũ, hắn cứng đờ gật đầu: "Đúng vậy." Hắn thấp thỏm xin lỗi: "Xin lỗi, anh sai rồi." Hắn sợ cậu không chấp nhận nên cả người cứng ngắc. Tô Ý Nhiên nhìn anh Đình cứng đờ cả người, nhịn không được bật cười: "Em biết ngay mà." Cậu bóp mũi hắn, rồi chọc chọc, "Đồ lừa đảo nhà anh." Cố Uyên Đình nhìn thấy cậu bật cười, cảm nhận được sự thân mật của cậu, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Tô Ý Nhiên nói: "Miếng gỗ này đắt quá, không nên đặt trong tiệm, sau này đặt ở trong nhà chúng ta đi." Mặc dù là phung phí của trời, khi khắc miếng gỗ đắt tiền thành ra như vậy, nhưng vẫn là tâm ý của anh Đình, nên cất giữ đi. Cố Uyên Đình nghe cậu nói "nhà chúng ta", trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp, hắn gật đầu. Tô Ý Nhiên chợt nghĩ đến điều gì đó, lại hỏi: "Đúng rồi, số gỗ còn lại đâu? Bán đi rồi à?" Cố Uyên Đình: "...Không, để ở kho." Tô Ý Nhiên nghĩ đến tình cảnh miếng gỗ đặt trong nhà kho tối tăm: "..." Thôi được, coi như là bảo quản...
Từ chuyện miếng Tử Du Lê này, cậu lại nghĩ đến thân phận của anh Đình. Mấy ngày nay, mỗi ngày anh Đình đều ở nhà cùng cậu, chỉ là khi rảnh rỗi thì vào thư phòng dùng máy tính xử lý một vài công việc. Những ngày gần đây, khi rảnh rỗi cậu cũng điều tra một chút tư liệu liên quan đến Cố gia, để hiểu rõ hơn về Cố gia. Một tập đoàn lớn như vậy, anh Đình thân là người thừa kế tất nhiên có trách nhiệm lớn hơn. Vậy mà cứ sống chung với cậu như thế này thì làm sao được? Tô Ý Nhiên nói ra sự lo lắng của mình. Cố Uyên Đình biết vấn đề này, nghe Nhiên Nhiên hỏi như vậy, hắn dỗ dành cậu: "Đừng lo, bên nước D anh đã xử lý hết mọi việc rồi, để lại vài người ở bên đó làm việc. Một tập đoàn không thể chỉ vận hành dựa vào một người. Khoảng thời gian này có chuyện gì chỉ cần mở họp video, dùng máy tính chỉ huy từ xa là được." "Hơn nữa, thị trường trong nước rất lớn, Cố thị cũng định thâm nhập thị trường trong nước một lần nữa. Bắt đầu từ năm sau sẽ từ từ chuyển trọng tâm về nước. Sau khi thời cơ chín muồi có thể di chuyển bộ phận quản lý về đây, cho nên trọng tâm công tác của anh cũng ở trong nước." Đây đương nhiên không phải dự định của Cố thị, mà là dự định của riêng hắn. Kiếp trước, sau khi hắn nắm quyền, không có ràng buộc gì với quê hương nên đã mở rộng tầm ảnh hưởng ở các quốc gia trên thế giới. Mặc dù cũng xây dựng vài chi nhánh tập đoàn ở trong nước, nhưng tổng bộ vẫn ở nước D, không hề thay đổi. Giờ thì khác rồi, hắn có Nhiên Nhiên. Tô Ý Nhiên nghe hắn nói rành mạch rõ ràng mới yên tâm, lại không nhịn được mà khích lệ: "Anh giỏi quá!" Rõ ràng là cùng ăn một loại gạo, cùng đọc một loại sách mà lớn lên, sao lại giỏi đến thế nhỉ? Cậu chỉ có thể coi đây là thiên phú. Cố Uyên Đình lắc đầu: "Anh vẫn đang học hỏi." Hắn không thể để Nhiên Nhiên biết chuyện hắn trọng sinh. Lúc này, đồ ăn bắt đầu được đưa lên. Cố Uyên Đình không muốn Tô Ý Nhiên lại nghĩ chuyện Cố gia nữa, vội vàng dời sự chú ý của cậu đi: "Nhiên Nhiên, ăn đi đã." Hai người bắt đầu dùng bữa. Món ăn ở nhà hàng này quả nhiên ngon. Tô Ý Nhiên ăn thêm nửa bát, còn muốn ăn tiếp thì bị anh Đình ngăn lại: "Đừng ăn nhiều quá, sau này chúng ta sẽ đến đây ăn nữa." Tô Ý Nhiên không còn cách nào khác ngoài ngoan ngoãn đặt bát xuống: "Vâng." Họ dùng bữa xong, cùng nhau về nhà.
Tô Ý Nhiên đặt bức tượng gỗ vào tủ vuông ở phòng khách, rồi kéo anh Đình đến cùng ngắm nghía một lúc. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp) Cố Uyên Đình: "..." Tô Ý Nhiên thấy đã muộn, hôm nay không phát sóng trực tiếp được, đành cất máy quay dùng để phát sóng trực tiếp vào trong ngăn kéo. Mấy ngày nay, hai lần phát sóng trực tiếp ở nhà, vì có anh Đình ở đó nên mỗi lần cậu chỉ phát sóng khoảng bốn mươi phút, giữa chừng còn nghỉ ngơi. Những người hâm mộ ai cũng nói thời gian cậu phát sóng trực tiếp ngắn đến mức khiến người ta tức giận sôi máu, có thể nói là streamer có thời lượng ngắn nhất trong lịch sử... Lần trước trên Internet đồn rằng cậu lợi dụng học tỷ 'cạp váy' để leo lên, làm giả dữ liệu phát sóng trực tiếp, Táo Tây live stream đề cử không công bằng. Cậu đã ở tâm điểm của dư luận nên không phát sóng trực tiếp mấy ngày. Sau đó, dư luận xấu đã bị dập tắt hoàn toàn. Táo Tây live stream chính thức đứng ra bác bỏ tin đồn, còn đăng thông báo kiện cáo. Cậu cũng chia sẻ lại bài đăng Weibo chính thức, ảnh chụp 'thân mật' giữa cậu và học tỷ cũng được chứng thực là do người khác chụp trộm. Lời đồn này rất nhanh được làm sáng tỏ, cậu mới phát sóng trực tiếp trở lại. Rất nhiều fan tỏ vẻ rất nhớ cậu, khóc trong bình luận như thể trải qua một cuộc sinh ly tử biệt, mà rõ ràng chỉ là không phát sóng trực tiếp mấy ngày mà thôi... Trải qua chuyện này, fan trung thành của cậu càng nhiều hơn, như thể cùng nhau đánh thắng một trận, có tình nghĩa cách mạng, càng thêm đoàn kết. Nhưng gần đây, chuyên mục phát sóng trực tiếp về đời sống của Táo Tây live stream đã xảy ra một chuyện lớn. Phòng phát sóng trực tiếp của streamer nổi tiếng "Mộc Tinh Thời Dã" đột nhiên bị khóa, lý do là lời nói và hành vi không đúng mực, ám chỉ, hạ thấp, sỉ nhục người khác. Mộc Tinh Thời Dã có không ít fan trung thành, fan qua đường cũng rất nhiều. Chuyện này náo loạn trên mạng chưa đầy hai ngày, lại tuôn ra chuyện Mộc Tinh Thời Dã làm giả dữ liệu, nhục mạ fan, cướp tài nguyên của các streamer nhỏ. Cuối cùng thậm chí còn tuôn ra chuyện bôi xấu người khác, hơn nữa chứng cứ rất chính xác, dư luận triệt để chuyển hướng. Mộc Tinh Thời Dã đã bị đưa đi điều tra, không còn có thể ngóc đầu lên được nữa. Tô Ý Nhiên nghĩ đến Mộc Tinh Thời Dã. Buổi tối, cậu vừa xem ti vi, vừa ăn hoa quả mà anh Đình đút cho, hàn huyên với anh Đình vài câu, rồi cảm khái một chút. Cậu còn nhớ Mộc Tinh Thời Dã vốn là streamer số một của chuyên mục đời sống trên Táo Tây live stream. Lần cậu đi dự kỷ niệm thành lập Táo Tây live stream đó, Mộc Tinh Thời Dã đã ngồi bên cạnh cậu. Sau đó, khi cậu nhận giải streamer xuất sắc nhất chuyên mục đời sống, đối phương còn chúc mừng cậu. Lúc đó, thoạt nhìn hắn ta cũng rất bình thường, không ngờ đột nhiên lại xảy ra chuyện như vậy. Cậu càng không ngờ hắn ta lại là một người như thế. Cố Uyên Đình nghe Nhiên Nhiên nhắc đến người này, nhíu mày, rồi lại đút một miếng hoa quả tới bên miệng Nhiên Nhiên: "Không nên để ý đến chuyện vặt vãnh này." Mộc Tinh Thời Dã này chính là kẻ đứng đằng sau vụ nói xấu Nhiên Nhiên khắp mạng. Hắn đã giao cho người khác xử lý, có được kết quả xử lý thì không cần nói thêm, chuyện này cũng không cần để Nhiên Nhiên biết. Tô Ý Nhiên cũng chỉ thuận miệng nhắc đến, rất nhanh bị anh Đình đút hoa quả làm cho dời sự chú ý đi, từng miếng từng miếng ăn sạch hết đĩa hoa quả.
Trước khi ngủ, Tô Ý Nhiên cầm gel nha đam đến, vén áo Cố Uyên Đình lên, cẩn thận bôi lên vết sẹo trên sườn trái của hắn. Sau khi vết thương có thể bôi gel nha đam, mỗi ngày cậu đều bôi hai lần cho anh Đình như vậy. Theo tốc độ lành lại của vết thương, cậu thấy cực kỳ có hiệu quả. Cậu vừa cẩn thận bôi, vừa ngẩng đầu hỏi anh Đình: "Có ngứa không? Lúc mọc da non ngứa lắm." Cố Uyên Đình cúi đầu nhìn Nhiên Nhiên đang nghiêm túc, trong lòng cảm thấy rất mềm mại: "Không." Sợ cậu không tin, hắn lại bổ sung: "Chỉ hơi ngứa một chút thôi." Tô Ý Nhiên bôi xong, cẩn thận kéo áo của hắn xuống: "Mong là vết thương nhanh lành." Hai người chuẩn bị đi ngủ. Cố Uyên Đình như thường lệ rót một ly sữa bò, đưa cho Nhiên Nhiên để cậu uống. Tô Ý Nhiên nhận lấy, ừng ực ừng ực uống sạch. Trên đôi môi đỏ thắm của cậu lưu lại một vòng sữa trắng. Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên như vậy, cuống họng khẽ nhúc nhích. Hắn đặt ly từ tay cậu sang một bên, ôm lấy cậu hôn lên, mút sạch vết sữa trên môi cậu, rồi lại đút cho cậu nếm thử. Không khí lại bắt đầu trở nên nóng bỏng. Hai người giúp nhau một lần, Cố Uyên Đình lau người sạch sẽ, lòng tràn đầy yêu thương hôn lên khuôn mặt đang đỏ hồng của Nhiên Nhiên một cái, rồi mới ôm cậu chui vào trong chăn. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp) Hắn ôm Tô Ý Nhiên, tay chạm phải bụng của cậu. Cố Uyên Đình trầm mặc một lát, lại hôn lên khuôn mặt của cậu trong chăn, sau đó đột nhiên nói: "Nhiên Nhiên, sinh... sinh thêm cho anh một đứa nữa đi." Hắn muốn làm Nhiên Nhiên mang thai một lần nữa.