Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 47: Anh Yêu Em
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Ý Nhiên vốn nhắm mắt sắp ngủ, nghe vậy thì: "...???"
Cậu cạn lời mà mở mắt ra, thấy Cố Uyên Đình rất nghiêm túc, nhíu mày. Không phải chứ, bé con này còn chưa chào đời mà anh đã muốn sinh đứa nữa rồi sao?
Cố Uyên Đình còn ôm cậu lay lay, nghiêm túc hỏi: "Có được không? Em đồng ý không, Nhiên Nhiên?"
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên nói: "Anh cúi xuống một chút, em sẽ nói cho anh biết." Cậu thấy đầu Cố Uyên Đình đến gần, lại nói, "Cúi thấp xuống nữa, thấp hơn nữa đi."
Cố Uyên Đình nghe lời cúi thấp đầu xuống.
Tô Ý Nhiên nhìn hắn cúi đầu xuống, rút tay đang bị Cố Uyên Đình ôm ra, giáng một cái bốp rõ kêu vào gáy hắn.
Cố Uyên Đình: "..."
Tô Ý Nhiên mặc kệ hắn, thu tay về nhắm mắt lại, ngủ.
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên nhắm mắt không để ý đến hắn nữa, trong lòng cảm thấy oan ức, mà cũng không dám làm phiền cậu ngủ.
Lúc nghe hơi thở của Nhiên Nhiên dần đều và sâu hơn, hắn ôm Nhiên Nhiên, cúi đầu hôn trán cậu một cái, mà vẫn không từ bỏ suy nghĩ này, thậm chí còn bắt đầu mơ tưởng những điều điên rồ đầy khoái lạc.
Thoáng cái, đã hơn nửa tháng trôi qua.
Ngày hôm nay, là ngày Tô Ý Nhiên chuẩn bị chuyển đến nhà mới.
Ngôi nhà mới đã quyết định từ trước, không biết Cố Uyên Đình đã dùng cách nào mà chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã hoàn tất thủ tục sang tên nhà.
Những ngày gần đây, đại đa số thời gian hai người dùng để thảo luận về cách bài trí nhà mới, mua sắm thêm đồ đạc và trang trí, đôi khi còn cùng nhau đi dạo các trung tâm mua sắm.
Dù phong cách trang trí đã hợp ý họ và bố cục từng phòng cũng rất hợp lý, nhưng vẫn cần điều chỉnh một vài chi tiết nhỏ theo sở thích cá nhân.
Sang tên nhà mới xong, Cố Uyên Đình lại hào hứng bận rộn thêm mấy ngày nữa để chuẩn bị, sau đó nói với cậu rằng họ có thể chuyển nhà ngay lập tức.
Hai ngày nay, đồ đạc trong nhà cũ cũng đã dọn dẹp gần hết, chỉ là Tô Ý Nhiên không hiểu sao Cố Uyên Đình dường như muốn vứt bỏ toàn bộ đồ đạc cũ để thay mới hết.
Ví dụ như hiện tại.
Thấy Tô Ý Nhiên bỏ cái loa nhỏ ở phòng khách vào thùng, Cố Uyên Đình vội nói: "Cái loa này cứ để đây đi, còn mấy đồ trang trí nhỏ cũng không cần chuyển đi, chúng ta thay mới toàn bộ."
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên nhìn Cố Uyên Đình hận không thể vứt bỏ hết để thay mới, cạn lời một lúc, rồi phản bác lại hắn: "Không được, có cái cũng không cần thay, hơn nữa trong mấy đồ trang trí này có rất nhiều kỷ niệm của chúng ta."
Cậu lắc lắc cái loa trong tay cho Cố Uyên Đình xem: "Ví dụ như cái này, là quà sinh nhật anh tặng em, anh cũng muốn vứt hả?"
Cố Uyên Đình nghe cậu nói, thái dương giật giật liên hồi: "..."
Hắn cố nén sự thôi thúc muốn giật lấy và ném cái loa đó đi thật xa.
Hơn nữa, chuyện trọng đại như sinh nhật của Nhiên Nhiên, nguyên chủ lại chỉ tặng một cái loa cũ kỹ.
Hắn thấy Tô Ý Nhiên kiên quyết muốn mang đồ đạc từ nhà cũ đi, lại sợ cậu mệt, chỉ đành nói: "Em ngồi xuống đi, anh dọn."
Tô Ý Nhiên đành nghe lời ngồi nghỉ ngơi, chỉ huy Cố Uyên Đình thu dọn món này, món kia.
Cậu phát hiện, lúc không dọn dẹp thì không biết, đến khi dọn dẹp mới thấy, căn phòng này tràn đầy kỷ niệm của cậu và Cố Uyên Đình, còn có rất nhiều đồ từ thời đại học, sau khi kết hôn cũng đặt ở trong nhà.
Cậu không nhịn được cầm từng món đồ nhỏ lên nói chuyện với Cố Uyên Đình, thuộc làu từng kỷ niệm như lòng bàn tay.
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình âm thầm nghiến răng, đầu hắn như bốc khói mà không ai nhìn thấy, nhưng chẳng còn cách nào khác, đành phải nghe lời Nhiên Nhiên, tự tay cất từng món đồ kỷ niệm của Nhiên Nhiên và nguyên chủ vào hộp.
Còn phải đặt những thứ đồ này vào nhà của hắn và Nhiên Nhiên.
Hắn nhìn hộp đã thu dọn xong, nhanh chóng khép lại, lấy băng dính niêm phong, nhắm mắt làm ngơ, quyết định khi chuyển đến nhà mới sẽ quẳng hết đống này vào một góc khuất nào đó.
Đến hôm nay, hai người mới chỉ dọn dẹp được một nửa, nhà có quá nhiều đồ, chắc phải mất thêm vài ngày nữa mới xong.
Buổi tối cơm nước xong, Tô Ý Nhiên nhìn ngôi nhà nhỏ dần trống rỗng, lại cảm thấy luyến tiếc.
Cậu hỏi Cố Uyên Đình: "Sao phải gấp gáp vậy anh, chờ một chút, đợi đến năm sau chuyển cũng được mà."
Cố Uyên Đình lý luận rành mạch: "Chuyển đến sớm một chút thì sớm yên tâm hơn, sớm muộn gì cũng phải chuyển, còn có thể đón năm mới ở nhà mới nữa chứ.
Hơn nữa, chúng ta còn phải đón ba mẹ về nhà mới chơi nữa."
Tô Ý Nhiên nghe hắn nói vậy, gật đầu: "Anh nói cũng có lý."
Cậu nghĩ ba mẹ vẫn chưa biết gia thế của Cố Uyên Đình, tốt nhất là nói qua với hai ông bà một tiếng, khi nào họ đến thì sẽ kể chi tiết hơn.
Nghĩ tới đây, cậu lại cẩn thận, ngập ngừng hỏi Cố Uyên Đình: "Người thân của anh..."
Sau khi Cố Uyên Đình thẳng thắn với cậu, qua vài câu nói của hắn, cậu biết được hắn không muốn nhắc đến người nhà họ Cố, hơn nữa Cố Uyên Đình còn bị mẹ kế lừa bán.
Nội tình nhà họ Cố, tuy cậu không thể hiểu hết, nhưng cậu biết chắc chắn đó không phải là những ký ức tốt đẹp gì, cậu không đành lòng hỏi thêm.
Nhưng bây giờ nếu muốn thẳng thắn với ba mẹ, ba mẹ biết gia đình ruột của Cố Uyên Đình tìm thấy hắn, nhất định sẽ hỏi chuyện ba mẹ ruột của Cố Uyên Đình, cậu không thể không hỏi trước hắn.
Cố Uyên Đình nghe Nhiên Nhiên hỏi đến Cố gia, trầm mặc một lúc, cuối cùng mới lên tiếng: "Mẹ anh...!Qua đời lúc anh một hai tuổi gì đó."
Tô Ý Nhiên giật mình, cậu biết Cố Uyên Đình có mẹ kế, cũng đoán mẹ ruột hắn liệu có phải...!mà cậu cảm thấy có thể là ly hôn. Giờ đây đích thân nghe Cố Uyên Đình nói ra chuyện đó, lại thấy dáng vẻ thờ ơ của hắn, cậu không khỏi cảm thấy xót xa, lòng yêu thương trào dâng không ngớt.
Cậu ôm chặt Cố Uyên Đình, cảm thấy mình không nên mạo muội nhắc đến việc này, rất hổ thẹn trong lòng: "Xin lỗi, Cố Uyên Đình."
Cố Uyên Đình lắc đầu, nhẹ nhàng vuốt tóc Nhiên Nhiên: "Không sao, khi đó anh còn nhỏ, cũng...!không có quá nhiều ký ức về bà ấy." Dù khi còn bé đã từng có cảm giác mơ hồ không rõ, cảm giác đó cũng đã biến mất từ lâu rồi.
Cố Uyên Đình nói tiếp: "Ba anh...!Bị bệnh, trước mắt đang chữa trị ở nước D." Hắn dừng một chút, xoa đầu Nhiên Nhiên đang ngẩng lên định nói gì đó, rồi cắt lời cậu, nói tiếp: "Ông nội...!Gần đây sức khỏe không tốt lắm, đang ở viện điều dưỡng ở nước D."
Hắn không hy vọng Nhiên Nhiên nghĩ nhiều, không nói quá chi tiết về mối quan hệ phức tạp giữa họ, chỉ dùng những lời lẽ đơn giản để kể lại.
Tô Ý Nhiên biết, Cố Uyên Đình không muốn kể chi tiết, nhưng cậu có thể cảm nhận được tâm trạng của hắn qua lời nói.
Cậu sợ nhắc đến chuyện thương tâm của Cố Uyên Đình, không hỏi kỹ, chỉ cảm thấy lòng khó chịu, ôm chặt Cố Uyên Đình, ngẩng đầu hôn hắn để an ủi.
Cố Uyên Đình cảm nhận được nụ hôn an ủi của Nhiên Nhiên, lòng hắn mềm nhũn.
Hắn vuốt tóc cậu, xoa lưng, dịu dàng hôn đáp lại cậu.
Thật lâu sau, Cố Uyên Đình mới nói: "Nhiên Nhiên, anh không sao, bây giờ anh có em rồi."
Tô Ý Nhiên thấy Cố Uyên Đình nói vậy lại càng thêm xót xa, cậu ôm Cố Uyên Đình, qua một lát mới nhớ ra gì đó, cầm tay Cố Uyên Đình đặt lên bụng mình: "Còn có con của chúng ta."
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén không rút tay lại. Hắn vờ như mình là nguyên chủ, dịu dàng xoa xoa bụng Nhiên Nhiên, kiên trì nói: "Đúng vậy."
Tô Ý Nhiên đặt tay lên tay Cố Uyên Đình, cũng xoa xoa, bây giờ bụng cậu vẫn phẳng lì, chẳng sờ thấy gì cả.
Trên thực tế, sau khi cậu biết tin sét đánh ngang tai rằng mình mang thai, vẫn luôn choáng váng với sự thật này. Tuy rằng mỗi ngày tự coi mình là "thai phu" dưới sự bảo vệ cẩn thận của Cố Uyên Đình, thế nhưng lúc thường nhìn bụng mình, cậu vẫn cảm thấy thật kỳ lạ.
Bây giờ vì an ủi Cố Uyên Đình, Tô Ý Nhiên gạt bỏ cảm giác kỳ lạ đó sang một bên mà dùng chiêu "sát thủ" này, cậu nói với hắn: "Sau này, gia đình ba người chúng ta sẽ sống thật vui vẻ."
Cố Uyên Đình trong lòng chua xót, hắn nghiến răng nghĩ, sớm muộn gì cũng sẽ biến nhà họ thành một gia đình bốn người, nhưng vẫn gật đầu tỏ vẻ được an ủi.
Tô Ý Nhiên lại nghĩ đến ba mẹ: "Chờ ba mẹ đến đây, chúng ta là một gia đình năm miệng ăn."
Khi còn bé, cậu và Cố Uyên Đình trốn khỏi đám ăn mày, cậu về nhà mình, Cố Uyên Đình không có nơi nào để đi, được ba Tô mẹ Tô nhận nuôi.
Chỉ là bởi vì lúc đó có quá nhiều việc bận rộn, không kịp làm thủ tục đổi tên mà đã về thôn luôn, sau đó thời gian lâu, ở thôn cũng khá lạc hậu về chuyện này, hắn cũng không đi làm bổ sung.
Cố Uyên Đình biết, nguyên chủ lớn lên ở Tô gia từ nhỏ với Tô Ý Nhiên, nguyên chủ giống hắn kiếp trước, được ba Tô mẹ Tô nhận nuôi.
Chỉ có điều, thời gian nhận nuôi khác nhau, kết cục nhận nuôi cũng khác.
Hắn đè nén sự ghen tuông và đố kỵ đang trỗi dậy trong lòng, ôm chặt Nhiên Nhiên, dùng sức hôn môi cậu.
Cũng nhanh thôi, hắn và Nhiên Nhiên sắp có một cuộc sống mới.
Rốt cục, dưới sự chờ đợi của Cố Uyên Đình, ngày chính thức chuyển nhà đã đến.
Trước khi đi, Tô Ý Nhiên nhìn căn nhà trống rỗng, sinh ra cảm giác quyến luyến.
Cố Uyên Đình thấy cậu không nỡ rời đi, trong lòng đầy vị chua, cầm tay cậu: "Đi thôi."
Tô Ý Nhiên gật đầu: "Vâng."
Hai người họ lái xe chuyển tới là xong, về cơ bản, đồ đạc mới trong nhà đã được sắp xếp xong xuôi. Đồ đạc từ nhà cũ cũng đã được dọn sạch, Cố Uyên Đình đã cho người mang đến.
Nhà mới của họ ở trong khu chung cư cao cấp gần Đông Hồ, đường sá đẹp đẽ, môi trường sống rất tốt, xung quanh toàn là tiện ích hiện đại.
Tô Ý Nhiên biết khu chung cư này, còn nghe nói những người sống ở đây không giàu thì cũng là người có địa vị. Lúc đó nghe nói nhưng cậu không ngờ có một ngày cậu và Cố Uyên Đình lại vào ở khu chung cư này.
Nhà mới là biệt thự ba tầng độc lập trong khu chung cư, phong cách trang trí hiện đại, đơn giản mà tinh tế, chủ yếu dùng tông màu nhạt, bài trí cũng rất ấm cúng.
Biệt thự có một vườn hoa nhỏ, trên sân thượng còn có bể bơi, và có cả thang máy nhỏ có thể đi thẳng từ bãi đỗ xe dưới hầm lên sân thượng.
Trong biệt thự trừ phòng khách, thư phòng, phòng cho khách, phòng ngủ, phòng ăn, phòng bếp còn có phòng tập thể hình, phòng chiếu phim, nhà kính trồng hoa, phòng trà, v.v. Ngoài ra còn có phòng trẻ con, và một phòng làm bánh ngọt riêng cho cậu.
Phòng ngủ của cậu và Cố Uyên Đình ở tầng ba, từ cửa sổ sát đất có thể nhìn thấy Đông Hồ ở đối diện, rất đẹp.
Tô Ý Nhiên cũng từng nghĩ gian phòng lớn như vậy, hai người, hoặc là sau đó ba người ở có bị trống trải quá không.
Cố Uyên Đình lại nói, quen rồi sẽ ổn thôi, có rất nhiều phòng chức năng, ngoài những phòng chức năng đó ra thì những không gian khác cũng chẳng khác gì căn nhà nhỏ trước đây.
Tô Ý Nhiên im lặng một lúc, nghĩ cũng đúng, nên không có ý kiến gì nữa.
Nhà quá lớn, chỉ dựa vào hai người họ thì không thể dọn dẹp nổi, Cố Uyên Đình đã mời hai dì giúp việc, thay phiên nhau dọn dẹp định kỳ.
Bài trí và trang trí trong nhà đã gần xong, hai người chuyển nhà xong, lại chỉ cần dọn dẹp đơn giản thêm vài ngày nữa là xong xuôi tất cả.
Tô Ý Nhiên đi tới trước cửa sổ sát đất, nhìn Đông Hồ đối diện, cho dù hôm nay trời âm u, trông vẫn đẹp vô cùng.
Cố Uyên Đình đi tới, ôm lấy cậu, xoay đầu cậu lại, hôn lên môi cậu ngay trước cửa sổ sát đất.
Rốt cục, có một căn nhà thuộc về hắn và Nhiên Nhiên.
Không gian mới, cuộc sống mới, tương lai mới.
Cố Uyên Đình rất vui vẻ, rất phấn khích, cảm giác vui sướng này xuất phát từ tận đáy lòng.
Tô Ý Nhiên cũng bị tâm trạng của hắn lây nhiễm, nghĩ đến tương lai cũng thấy vui vẻ và phấn chấn.
Rất nhanh, bọn họ đón đêm ba mươi ở nhà mới.
Cố Uyên Đình từ sáng sớm đã chuẩn bị tiệc đêm giao thừa, Tô Ý Nhiên ngồi bên cạnh làm vằn thắn.
Vốn dĩ Cố Uyên Đình không cho cậu làm, nhưng vì cậu nói ít nhất đêm ba mươi muốn cùng hắn chuẩn bị bữa tiệc giao thừa nên hắn mới cho cậu tham gia.
Nhân và vỏ vằn thắn đều đã đầy đủ, Tô Ý Nhiên gói liền một mạch. Lúc thì cậu ngẩng đầu nhìn Cố Uyên Đình đang bận rộn nấu ăn bên cạnh, Cố Uyên Đình cũng lúc thì cúi đầu nhìn Nhiên Nhiên đang gói vằn thắn. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, họ không nhịn được nhìn nhau cười.
Bữa tiệc giao thừa rất phong phú. Khác với Tết Dương lịch lần trước, tay nghề của Cố Uyên Đình đang không ngừng tiến bộ nhờ luyện tập, Tô Ý Nhiên ngửi mùi thôi đã thấy thèm rồi.
Buổi tối sáu giờ, một bàn cơm nước phong phú đã xong, Tô Ý Nhiên cất những chiếc vằn thắn đã gói vào bếp, để nửa đêm ăn.
Hai người ăn xong tiệc đêm giao thừa, ôm nhau nằm trên ghế sofa trong phòng khách xem Xuân Vãn.
Tô Ý Nhiên cảm thấy dù nơi ở mới đẹp đẽ và rộng rãi hơn, nhưng mọi thứ khác cũng chẳng khác gì căn nhà nhỏ trước đây.
Cảm giác của Cố Uyên Đình lại rất khác. Đồ đạc từ nhà cũ chuyển đến đã bị hắn ném vào nhà kho. Tô Ý Nhiên hỏi một tiếng, nghe hắn nói là cất đi thì cũng không hỏi lại nữa.
Hắn cảm thấy cuối cùng cũng thoát khỏi một phần bóng tối của nguyên chủ, bắt đầu cùng Nhiên Nhiên một cuộc sống mới.
Lúc xem Xuân Vãn, Tô Ý Nhiên gọi điện thoại cho ba mẹ.
Cố Uyên Đình biết tối hôm nay nhất định phải gọi điện thoại, cố ý ăn mặc bảnh bao, chào hỏi và trò chuyện với ba Tô mẹ Tô, cảm thấy biểu hiện của mình ngày càng tự nhiên hơn.
Nói chuyện điện thoại xong, lại tiếp tục xem Xuân Vãn. Cố Uyên Đình nhìn đồng hồ, cúi đầu hỏi Tô Ý Nhiên: "Nhiên Nhiên, đói bụng chưa?"
Tô Ý Nhiên nói: "Hơi đói, chúng ta ăn vằn thắn đi thôi."
Cố Uyên Đình bưng hai bát vằn thắn đã nấu chín đến. Tô Ý Nhiên nói: "Em đã gói hai đồng xu vào trong đó, ai ăn được thì sẽ gặp may mắn. Mau ăn đi." Cố Uyên Đình ăn được thì tốt quá rồi.
Cố Uyên Đình nói: "Ừ." Hắn muốn Nhiên Nhiên ăn được đồng xu đó.
Vằn thắn dường như rất nể mặt hắn, khi ăn đến chiếc cuối cùng, Tô Ý Nhiên nói: "Cái này chứng tỏ năm mới của chúng ta sẽ rất may mắn đấy!"
Cố Uyên Đình nhìn cậu, dịu dàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ của cậu, mỉm cười: "Anh đã đủ may mắn rồi."
Ở nội thành không thể bắn pháo hoa, nhưng pháo bông que loại nhỏ thì vẫn được. Xuân Vãn đã gần kết thúc, chỉ còn lại những tiết mục ca múa tẻ nhạt, Tô Ý Nhiên nói: "Cố Uyên Đình, chúng ta đi đốt pháo bông đi."
Cố Uyên Đình gật đầu, cầm pháo bông que, cẩn thận quấn thêm áo cho Nhiên Nhiên: "Chúng ta lên sân thượng đốt."
Hai người lên sân thượng, bày pháo bông lên đất. Cố Uyên Đình bảo Nhiên Nhiên đứng xa một chút, hắn châm lửa, "xèo xèo" vài tiếng, những tia lửa nhỏ bắn ra.
Tô Ý Nhiên nhìn pháo bông rực sáng, cười nói với Cố Uyên Đình: "Cố Uyên Đình, năm mới vui vẻ."
Cố Uyên Đình nhìn đôi mắt lấp lánh của Tô Ý Nhiên dưới ánh pháo bông: "Năm mới vui vẻ, Nhiên Nhiên."
Lúc này, như để hợp với không khí lúc này, đột nhiên một bông pháo hoa bùng nở trên bầu trời đêm, sau đó là từng bông, từng bông một, cả thành phố đã bắt đầu bắn pháo hoa.
Từng bông pháo hoa rực rỡ tỏa sáng trong đêm, vô cùng đẹp mắt.
Cố Uyên Đình nhìn thấy, ánh mắt Tô Ý Nhiên nhìn hắn dường như cũng đang lấp lánh ánh sáng, một tình yêu sâu đậm như khắc sâu vào lòng hắn.
Cố Uyên Đình nâng khuôn mặt nhỏ của Tô Ý Nhiên lên, tim hắn đã say đắm.
Hắn dịu dàng, say đắm hôn cậu dưới ánh pháo hoa rực rỡ.
Hắn thấy Tô Ý Nhiên như vậy, không thể kìm nén được nhịp tim đang đập nhanh, bật thốt lên: "Nhiên Nhiên, anh yêu em."
Tô Ý Nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Cố Uyên Đình như đang nín thở chờ đợi cậu.
Cậu nhìn đôi mắt Cố Uyên Đình tựa như mặt hồ tĩnh lặng, hắn chăm chú nhìn cậu, trong đó chất chứa biết bao yêu thương và mong đợi, lấp lánh tựa ánh sao trên trời.