Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 48: Giờ đây đã cam tâm
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Ý Nhiên không kìm được vòng tay ôm lấy cổ anh Đình, rồi không nhịn được hôn nhẹ lên môi hắn một cái.
Thấy anh Đình như thế, cậu cảm thấy vô cùng xúc động: "Em cũng yêu anh, anh Đình."
Nhiên Nhiên nói cậu yêu hắn.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng pháo hoa dường như biến mất không còn tăm hơi, khung cảnh xung quanh mờ ảo đi. Thị giác và thính giác của Cố Uyên Đình như thể cùng lúc được khuếch đại, rồi lại đồng thời thu nhỏ lại.
Hắn không thể nghĩ được gì, chỉ có thể nhìn Tô Ý Nhiên trước mắt, chỉ có thể nghe cậu nói cậu yêu hắn.
Hạnh phúc.
Tại sao mình lại có thể có được hạnh phúc như thế này?
Cố Uyên Đình cúi đầu nhìn cậu chăm chú, nâng khuôn mặt nhỏ của Tô Ý Nhiên lên, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa má cậu. Chỉ một cái chạm đơn giản như vậy cũng đủ khiến hắn cảm nhận được trái tim mình đang đập mạnh, và một niềm hạnh phúc dâng trào.
Tạ ơn trời đất.
Cố Uyên Đình cúi đầu áp trán mình vào trán cậu, rồi nhẹ nhàng hôn lên đôi môi mềm mại, chỉ đơn giản là kề sát, cùng hít thở.
Hai người cứ thế lặng lẽ ôm nhau một lúc, đôi khi khẽ chạm môi, áp sát vào nhau, cảm nhận lời yêu không thành tiếng mà cậu dành cho hắn.
Mãi đến khi Cố Uyên Đình cảm thấy một làn gió lạnh khẽ thổi qua, hắn sợ Tô Ý Nhiên bị lạnh nên mới bừng tỉnh, vội vàng nói: "Chúng ta về thôi, bên ngoài lạnh."
Tô Ý Nhiên vẫn chưa muốn rời khỏi vòng tay anh Đình, nhưng đã ở trên sân thượng khá lâu nên cậu gật đầu: "Vâng."
Bọn họ quay lại phòng, trong phòng khách vẫn đang chiếu Xuân Vãn, lúc này là một ca khúc rất náo nhiệt.
Cố Uyên Đình bảo Tô Ý Nhiên ngồi trên ghế salon, chỉnh nhỏ âm lượng tivi, rồi đi rót một ly sữa nóng đưa cho cậu: "Cũng muộn rồi, em có buồn ngủ không? Đi ngủ nhé?"
Tô Ý Nhiên cầm ly nhìn hắn, lắc đầu: "Không buồn ngủ, em muốn cùng anh đón Giao thừa."
Quê nhà họ có tập tục đêm ba mươi thức khuya cùng gia đình đón Giao thừa, xem Xuân Vãn, cắn hạt dưa, ăn hoa quả, đồ ăn vặt. Đến mười hai giờ sẽ treo dây pháo trước cửa, báo hiệu tiễn năm cũ đón năm mới, cầu mong một năm bình an.
Thực ra, thời xưa người lớn tuổi thường thức đến sáng hôm sau, nhưng bây giờ rất ít người còn giữ thói quen đó, phần lớn chỉ thức đến mười hai giờ là đủ.
Hàng năm cậu và anh Đình đều về nhà ăn Tết với ba mẹ ở quê, chỉ có năm nay ngoại lệ.
Cố Uyên Đình nghe cậu nói vậy cũng không ép buộc cậu.
Hắn ôm Nhiên Nhiên vào trong ngực, cùng cậu tiếp tục xem Xuân Vãn.
Thấm thoắt, thời gian trôi qua, đã mười một giờ rưỡi.
Gần đây, Tô Ý Nhiên mỗi ngày đều đi ngủ trước mười giờ, hôm nay có tivi xem, lại có đồ ăn nên cậu cũng chỉ miễn cưỡng chống đỡ đến giờ, đôi mắt đã díp lại.
Cố Uyên Đình thấy cậu buồn ngủ, ôm cậu đứng lên, muốn ôm cậu vào phòng ngủ: "Đi ngủ nhé?"
Tô Ý Nhiên vội vã lắc đầu, gạt bỏ cơn buồn ngủ, còn vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay anh Đình để xuống đất: "Không không không, sắp đến mười hai giờ rồi, em thức được." Chỉ còn có nửa tiếng, công sức đổ sông đổ biển mất.
Cố Uyên Đình thấy cậu như vậy, sợ cậu vùng vẫy quá mạnh lại tự làm mình bị thương, vội vàng nói: "Được được được, em đừng cựa." Hắn đành ôm Nhiên Nhiên quay lại ghế salon, lại chỉnh nhỏ âm lượng tivi lần nữa.
Tô Ý Nhiên tiếp tục tựa vào trong ngực anh Đình xem tivi, kết quả xem được hai tiết mục, mí mắt cậu lại nặng trĩu, đầu cũng bắt đầu mơ màng, cuối cùng vẫn không chống lại được cơn buồn ngủ, bất tri bất giác cậu vùi vào trong ngực anh Đình ngủ thiếp đi.
Cố Uyên Đình thấy cậu ngủ, chỉnh tivi về chế độ im lặng, ôm cậu không dám động đậy, sợ đánh thức Nhiên Nhiên vừa mới ngủ.
Hắn nhìn chăm chú Nhiên Nhiên, bất giác lại hồi tưởng lại câu Nhiên Nhiên nói với hắn: "Em yêu anh".
Chỉ hồi tưởng một chút thôi cũng đủ khiến hắn cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Cho dù lòng hắn tinh tường biết người Nhiên Nhiên yêu không phải hắn mà là nguyên chủ.
Mà câu nói này là Nhiên Nhiên chính miệng nói với hắn.
Cho dù trên đầu có mọc sừng, hắn cũng cam tâm chìm đắm trong hạnh phúc này.
Cố Uyên Đình cố gắng đè nén mầm mống bất an trong lòng xuống, nhẹ nhàng hôn Nhiên Nhiên của hắn.
Đúng lúc này, sắp đến mười hai giờ, Xuân Vãn đã bắt đầu đếm ngược. Cố Uyên Đình nhìn những con số đếm ngược trên tivi trong im lặng, rồi cũng tự đếm ngược trong lòng: "...!Ba, hai, một."
Năm mới đến.
Hắn và Nhiên Nhiên của hắn, đón năm mới.
Mùng năm Tết.
Trưa hôm nay, ba Tô mẹ Tô đi tàu cao tốc, dự kiến hơn ba giờ chiều sẽ đến nơi.
Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình đã đến trạm tàu cao tốc từ sớm, đợi trong xe để chuẩn bị đón ba mẹ về nhà.
Mắt thấy sắp đến giờ, Cố Uyên Đình nghiêm túc nhìn gương chiếu hậu, sửa lại cổ áo, hỏi Tô Ý Nhiên: "Nhiên Nhiên, hôm nay anh có bảnh bao không?"
Tô Ý Nhiên gật đầu: "Bảnh bao lắm, đặc biệt đẹp trai."
Cố Uyên Đình vừa mới hơi yên tâm, điện thoại của Tô Ý Nhiên lại vang lên. Là mẹ Tô gọi đến, hắn phút chốc lại cảm thấy bồn chồn.
Tô Ý Nhiên nhận điện thoại: "Ba mẹ đến rồi ạ. Vâng, ba mẹ đi ra từ cửa quảng trường Tây. Vâng, chúng con chờ ba mẹ ở cửa."
Cúp máy, cậu vội vàng nói với Cố Uyên Đình: "Ba mẹ đến rồi, chúng ta đi ra cửa chờ ba mẹ đi."
Cố Uyên Đình gật đầu, ổn định lại tâm trạng căng thẳng, cùng Tô Ý Nhiên xuống xe, đi ra cửa chờ đợi.
Đang mùa xuân, lượng người ở trạm xe rất nhiều. Cố Uyên Đình che chở Tô Ý Nhiên, đứng chắn để phòng ngừa những người khác va vào cậu.
Tô Ý Nhiên cùng anh Đình đợi một lúc, cuối cùng cũng thấy hai bóng người quen thuộc trong đám đông. Cậu vui vẻ vẫy tay với họ: "Ba mẹ, bên này."
Cố Uyên Đình cũng nhìn thấy ba Tô mẹ Tô. Ấn tượng về hai khuôn mặt này trong trí nhớ của hắn đã mơ hồ.
Ở kiếp trước, Cố Uyên Đình sống trong thế giới nguyên bản, cũng được ba Tô mẹ Tô nhận nuôi.
Thế nhưng sau đó, vì "Tô Ý Nhiên" ở thế giới kia đã làm đủ mọi chuyện, ba Tô mẹ Tô không còn cách nào khác, cuối cùng đành phải từ bỏ hắn.
Cố Uyên Đình ở kiếp trước đã thanh toán hết ân oán với Tô gia, hắn cũng không coi người của hai thế giới là một.
Ba Tô mẹ Tô ở đây là "mẹ vợ", "ba vợ" của hắn. Cố Uyên Đình siết chặt tay, muốn thể hiện thật tốt.
Ba Tô mẹ Tô cũng nhìn thấy hai người họ, nhanh chóng đẩy hành lý đến gần.
Cố Uyên Đình vội vàng bước lên nhận hành lý của họ, chào một tiếng: "Ba, mẹ ạ."
Ba Tô mẹ Tô tươi cười đáp một tiếng, mẹ Tô hỏi Tô Ý Nhiên: "Con trai, các con chờ có lâu không?"
Tô Ý Nhiên nói: "Không lâu, con và anh Đình cũng mới đến."
Mẹ Tô lại nhìn bụng Tô Ý Nhiên, cẩn thận sờ một cái: "Đây là...!Thật hả?"
Tô Ý Nhiên ngượng ngùng nói: "Là thật ạ."
Cố Uyên Đình: "...!Ba, mẹ, bên ngoài lạnh, chúng ta vào xe trước, về đến nhà trò chuyện tiếp."
Ba Tô gật đầu: "Đúng đúng đúng, vào xe nhanh đi, đừng đứng ở đây, con nó còn đang mang thai."
Cố Uyên Đình: "..."
Trên đường về nhà, bốn người trò chuyện về tình hình gần đây. Sau khi về đến nhà, ba Tô mẹ Tô thấy biệt thự mới thì liếc nhìn nhau một cái, tạm thời không nói gì.
Cố Uyên Đình mời hai người vào phòng khách tầng hai. Mẹ Tô mở hành lý ra: "Mẹ mang đặc sản ở quê cho các con, các con xem này."
Tô Ý Nhiên nói: "Không phải bảo ba mẹ đừng mang sao, nặng như vậy, mang đi không tiện."
"Có gì mà không tiện," mẹ Tô không để ý lắm. "Còn có ít gà vịt lạp xưởng, các con ở thành phố chắc chắn không mua được đâu."
"Cảm ơn mẹ, mấy ngày trước Nhiên Nhiên còn nói thèm đồ sấy ở quê với con." Cố Uyên Đình nhận đồ sấy, rồi nói tiếp, "Ba mẹ ngồi xe cũng mệt mỏi rồi, nghỉ một lát đi, con đi nấu cơm."
Mẹ Tô đứng lên: "Mẹ nấu giúp con, nấu mấy món ngon cho các con ăn."
Nấu xong, ba Tô bảo Tô Ý Nhiên ngồi, hỗ trợ bưng đĩa, là một bàn ăn phong phú.
Một nhà bốn người vây quanh bàn ăn ngồi xuống, mẹ Tô giới thiệu món nào là bà nấu, món nào là Cố Uyên Đình nấu, món nào là nấu riêng để bồi bổ sức khỏe cho Tô Ý Nhiên. Bà còn múc một bát canh gà cho Tô Ý Nhiên: "Canh gà này hầm ngon lắm, Nhiên Nhiên con mau nếm thử."
Tô Ý Nhiên uống một hớp, mắt sáng bừng: "Ngon quá, đúng là mùi món ăn của mẹ, con thèm bấy lâu nay."
Ba Tô cũng ăn món Cố Uyên Đình làm, khích lệ hắn: "Tay nghề của Đình Đình tăng lên ha, nấu ăn thực sự là càng ngày càng ngon."
Cố Uyên Đình vội vàng nói: "Mẹ nấu ăn cũng rất ngon, con còn kém xa."
Người một nhà khen nhau, hòa thuận vui vẻ.
Cơm nước xong, sau khi ăn là lúc chuyện phiếm, hàn huyên việc nhà một lát. Ba Tô do dự hỏi: "Đình Đình này, lần trước nghe con nói người nhà đã tìm thấy con, vậy người nhà con..."
Mấy ngày trước, Tô Ý Nhiên đã nói cho ba Tô mẹ Tô biết gia đình của Cố Uyên Đình đã tìm thấy hắn, còn đơn giản nhắc đến tình hình của Cố gia, nhưng không nói tỉ mỉ.
Cố Uyên Đình gật gật đầu: "Hai tháng trước đã tìm đến, nhưng họ ở nước D nghỉ ngơi dưỡng sức nên trong thời gian ngắn không thể về nước." Thực tế thì trong thời gian dài hắn cũng sẽ không cho bọn họ về nước.
Mẹ Tô hỏi: "Nghỉ ngơi dưỡng sức? Bọn họ..."
Cố Uyên Đình nói: "Chỉ ốm vặt thôi, không cần lo."
Lúc này mẹ Tô mới thở phào một hơi, rồi lại cảm thấy tiếc nuối: "Vậy tiếc quá, còn tưởng rằng được gặp thông gia."
Tô Ý Nhiên không muốn khiến anh Đình lại nghĩ tới chuyện không vui, vội vã nói sang chuyện khác, nói đến chuyện lý thú lúc livestream gần đây.
Người một nhà ăn món tráng miệng, trò chuyện vui vẻ.
Cố Uyên Đình tích cực thể hiện bản thân, thấy phản ứng của ba Tô mẹ Tô đối với mình khá hài lòng, hắn cảm thấy mình thể hiện còn tốt hơn nguyên chủ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Sau khi ăn tráng miệng xong, hắn nghĩ đến Nhiên Nhiên từng nói mẹ Tô thích chơi mạt chược, chủ động đề nghị: "Mẹ, chúng ta chơi mấy ván mạt chược đi? Trong nhà có bàn mạt chược đấy ạ."
Mẹ Tô nghe vậy, quả nhiên vui vẻ: "Vậy còn chờ gì nữa, đi mau đi mau nào."
Tô Ý Nhiên cũng đã lâu không chơi mạt chược, có chút ngứa tay. Cậu đưa ba mẹ đến phòng giải trí, cả nhà ngồi quanh bàn mạt chược, bắt đầu chia bài.
Ba Tô vừa lấy bài vừa nhớ lại kỷ niệm rồi nói với Cố Uyên Đình: "Nhớ trước đây con chơi mạt chược ván nào thua ván đấy, thua lại chơi, kết quả sau này chơi nhiều lại giỏi. Lần này nhường ba con đấy nhé."
Mẹ Tô cười ghét bỏ ba Tô: "Nhìn tiền đồ của ông kìa." Sau đó bà quay đầu nói với Cố Uyên Đình: "Đừng nghe ba con, không được nhường đâu."
Cố Uyên Đình lặng lẽ gật đầu, nghĩ đến ba Tô nói nguyên chủ chơi mạt chược thôi cũng có thể thua ván nào ra ván đó, thật sự là quá kém cỏi.
Hắn sẽ nương tay, nhường nhịn ba mẹ.