63. Chương 63: Sợ Hãi

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong lúc đang suy nghĩ, Tô Ý Nhiên cảm thấy má mình bị anh Đình chọc một cái.
Tô Ý Nhiên: "..." Cậu nhìn Cố Uyên Đình, hỏi: "Có chuyện gì vậy anh?"
Cố Uyên Đình nghiêm túc lắc đầu: "Không có chuyện gì cả."
Tô Ý Nhiên nhướng mày, không để ý đến hắn nữa, ngồi trước máy tính tiếp tục xem doanh thu của cửa hàng.
Cố Uyên Đình đứng bên cạnh nhìn cậu, thầm xoa xoa ngón trỏ vừa chọc vào má Nhiên Nhiên, hồi tưởng lại cảm giác mềm mại đó.
Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bầu bĩnh của cậu, cảm thấy lòng ngứa ngáy, muốn chọc thêm một cái nữa.
Tô Ý Nhiên xem xong doanh thu cửa hàng, lại xem thêm vài bảng công việc rồi tắt máy tính.
Thấy cậu có động tác, Cố Uyên Đình vội vàng gạt hết suy nghĩ trong đầu, đỡ cậu đứng dậy.
Tô Ý Nhiên đã quen dần, sự thay đổi của cơ thể khiến mọi hoạt động của cậu không còn như trước nữa. Đặc biệt là các động tác ngồi xuống, đứng lên hay lên xuống cầu thang, cậu cảm nhận rõ ràng mình trở nên chậm chạp và nặng nề hơn.
Anh Đình giờ đây cũng càng lúc càng cẩn thận với cậu, nếu không phải cậu kiên quyết phản đối, hắn hận không thể đỡ cậu từng bước đi.
Cửa hàng vẫn rất đông khách, khu vực mới xây thêm cũng gần như chật kín chỗ ngồi.
Tô Ý Nhiên vốn còn muốn vào bếp giúp làm vài món ngọt, nhưng Cố Uyên Đình thấy nhân viên bên trong đang qua lại bận rộn, sợ Nhiên Nhiên không cẩn thận bị người khác va phải, vội vàng kiên quyết ngăn cậu lại.
Tô Ý Nhiên cũng không cố chấp, cậu tìm Trương Tiểu Hồng thông báo vài việc, bao gồm các hoạt động Tết Đoan Ngọ, mùa hè, và việc duy trì website, tài khoản chính thức của cửa hàng, v.v.
Bàn giao công việc cửa hàng xong, Tô Ý Nhiên cùng Cố Uyên Đình rời khỏi cửa hàng, chuẩn bị về nhà.
Trên đường về, đi ngang qua siêu thị gần khu chung cư, Cố Uyên Đình định ghé vào mua một ít thức ăn và sữa bột, để cậu ở trong xe chờ hắn.
Một mình hắn vào siêu thị, mua sữa bột trước, sau đó lên tầng thực phẩm mua trứng gà, thịt bò, rau củ quả, còn mua cả cá chép để về hầm canh cho Nhiên Nhiên.
Mua đồ ăn xong, Cố Uyên Đình hai tay xách đồ, đang định rời đi thì đột nhiên thấy phía trước có một trận ồn ào. Hình như là xảy ra tranh chấp, một người trong đó ngã sấp xuống, không ít người qua đường xúm lại xem.
Cố Uyên Đình không để ý, tiếp tục đi ra cửa. Khi đi ngang qua đám người, hắn nghe thấy không biết ai đó gào lên một câu: "Mau đưa cô ấy đến bệnh viện! Hình như sắp sinh rồi!"
Cố Uyên Đình dừng lại, hắn quay đầu nhìn, đám người đang xúm lại tản ra, để lộ một lối đi.
Một người phụ nữ mang thai bụng lớn ngã trên đất đang kêu đau, người đàn ông đứng bên cạnh hoang mang, ngẩn người tại chỗ không biết phải làm sao.
Mấy người đi đường không thể đứng nhìn thêm, bước lên đỡ người phụ nữ mang thai dậy, đồng thời quở trách người đàn ông: "Anh làm chồng kiểu gì thế? Vợ sắp sinh rồi còn cãi nhau, lại còn đẩy cô ấy nữa! Có còn là đàn ông không?"
Người đàn ông hoàn hồn, vội vàng cùng người qua đường đỡ vợ dậy. Đối mặt với lời trách móc của những người xung quanh, anh ta chỉ lắp bắp không phản bác được gì.
Anh ta bế người vợ mang thai đang đau đớn, mồ hôi nhễ nhại lên. Mấy người qua đường tốt bụng hỗ trợ, cùng nhau vội vã đi ra ngoài, rõ ràng là để đưa người phụ nữ đó đến bệnh viện.
Cố Uyên Đình cứng đờ tại chỗ, đám người chạy ra cửa, lướt qua hắn.
Hắn nhìn thấy trên mặt người phụ nữ kia đầy vẻ đau khổ, không biết là nước mắt hay mồ hôi, trên vạt váy còn dính vết máu đỏ tươi.
Đám người đó rời khỏi khu thực phẩm, những người đi đường vừa nãy xúm lại xem cũng tản đi tứ phía, khu thực phẩm lại khôi phục vẻ bình thường.
Chỉ có Cố Uyên Đình vẫn đứng thẳng bất động, giữ nguyên tư thế ban nãy, không thể nhúc nhích.
Hắn nhìn chỗ người phụ nữ mang thai vừa ngã xuống, nơi đó còn sót lại một vũng máu nhỏ, đỏ đến mức chói mắt.
Cố Uyên Đình cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Tô Ý Nhiên ngồi trong xe chơi điện thoại di động, chờ anh Đình mua thức ăn về.
Lướt Weibo xong, vòng bạn bè WeChat cũng lướt xong, mà Cố Uyên Đình vẫn chưa về.
Tô Ý Nhiên nghi hoặc, cậu cất điện thoại, hạ cửa xe xuống nhìn về phía siêu thị.
Kỳ lạ, bình thường anh Đình đi mua thức ăn chưa tới hai mươi phút đã quay lại rồi, hôm nay sao lại chậm vậy nhỉ?
Tô Ý Nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc, vẫn chưa thấy anh Đình đi ra. Cậu nghĩ hôm nay chắc phải mua nhiều đồ ăn nên cũng không nghĩ gì thêm.
Đợi thêm mấy phút, Tô Ý Nhiên lại chơi điện thoại di động. Chơi một hồi, cậu lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Một lát sau, cuối cùng cậu cũng thấy Cố Uyên Đình hai tay xách đồ ăn từ siêu thị đi ra.
Tô Ý Nhiên nhìn anh Đình bỏ đồ ăn vào cốp sau, hắn mở cửa lên ghế lái. Cậu phát hiện sắc mặt hắn đã trắng bệch, liền hỏi: "Anh sao thế? Sao mặt anh tái mét vậy, có chuyện gì ạ?"
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên đang lo lắng, ánh mắt hắn lướt qua cái bụng nhỏ mà dù cách lớp quần áo cũng đã nhìn thấy độ cong, rồi lại dời mắt đi.
Hắn trấn tĩnh lại, cười nói với Nhiên Nhiên như thường: "Không có gì, chợ thực phẩm đông người quá, hơi chen chúc chút thôi."
Tô Ý Nhiên không nghi ngờ, cậu gật đầu: "Về nhà thôi anh."
Cố Uyên Đình lái xe về nhà, thấy Nhiên Nhiên cởi dây an toàn định tự mình xuống xe, vội nhẹ giọng nói: "Đừng nhúc nhích, Nhiên Nhiên."
Hắn vòng qua cẩn thận đỡ Tô Ý Nhiên xuống xe, rồi bế cậu lên, cẩn thận ôm cậu vào nhà, nhẹ nhàng đặt cậu lên ghế sofa mềm mại, như thể coi cậu là búp bê sứ dễ vỡ, hận không thể nâng niu trong lòng bàn tay.
Tô Ý Nhiên không hiểu tại sao anh Đình đột nhiên lại quá cẩn thận như thế, nhưng cậu cũng quen rồi, không nói gì.
Cậu cầm lấy truyện cổ tích như thường lệ, ngẩng đầu cười nói với hắn: "Anh đi nấu cơm đi, em đọc truyện cho con."
Cố Uyên Đình nhẹ nhàng sờ tóc cậu, tầm mắt từ trên cao nhìn xuống, không thể tránh khỏi lại nhìn thấy bụng cậu. Hắn dừng tay một chút, gần như bối rối rụt tay lại.
Hắn miễn cưỡng trấn tĩnh lại nói: "Ừ, anh đi nấu cơm đây."
Trong lúc nấu cơm, trong đầu Cố Uyên Đình thỉnh thoảng lại tua lại cảnh tượng trong siêu thị: người phụ nữ mang thai, cái bụng nhô lên, tiếng kêu đau đớn, và máu.
Cố Uyên Đình run tay, lúc hoảng hốt tay thái rau mất thăng bằng, cắt vào ngón tay, máu chảy xối xả.
Cơn đau trên đầu ngón tay khiến hắn tỉnh táo lại. Hắn tiện tay lấy giấy ăn bên cạnh bịt miệng vết thương, máu đỏ tươi thấm đẫm tờ giấy ăn.
Cố Uyên Đình cúi đầu nhìn chằm chằm vệt máu trên giấy, đầu lại choáng váng.
Hắn không sợ máu, cũng từng thấy rất nhiều máu.
Thậm chí tay hắn còn từng dính đầy máu.
Thế nhưng vệt máu hôm nay lại khiến hắn không cách nào khống chế mà choáng váng.
Cố Uyên Đình ném tờ giấy ăn đi, lại cầm thêm mấy tờ giấy khác ấn lên tay, máu không chảy nữa.
Hắn dùng khăn giấy quấn tạm ngón tay lại, cuối cùng ngẩng đầu nhìn trần nhà bếp, hít một hơi thật sâu.
Tô Ý Nhiên vẫn đang đọc truyện cho em bé, không hề hay biết trong bếp anh Đình bị thương ở tay.
Mãi đến khi Cố Uyên Đình nấu cơm xong, bưng đồ ăn ra đặt lên bàn, cậu mới nhìn thấy ngón trỏ trái của anh Đình bị quấn một đống giấy trắng, lúc đó mới phát hiện có gì đó không ổn.
Thấy Cố Uyên Đình định quay vào bếp tiếp tục bưng thức ăn, cậu vội gọi hắn lại: "Anh Đình, tay anh làm sao thế?"
Nói xong, cậu đặt cuốn sách trong tay xuống, lo lắng đứng dậy đi tới.
Cố Uyên Đình muốn ngăn cản thì đã không kịp nữa, đành nói với cậu: "Không sao, anh bị đứt tay thôi, em ngồi xuống đi." Nói xong, hắn đỡ cậu ngồi lên ghế.
Tô Ý Nhiên không tin hắn, nâng tay trái của hắn lên kiểm tra. Thấy mấy vòng giấy ăn quấn qua loa trên ngón trỏ, cậu mở hai vòng giấy ăn ra nhìn, quả nhiên bên trong có vết máu.
Tô Ý Nhiên lườm hắn một cái: "Bị thương mà sao anh không nói cho em? Dùng khăn giấy như thế sao được, em đi tìm băng cá nhân và cồn i-ốt."
Cố Uyên Đình thấy cậu vừa nói xong đã định đứng dậy đi tìm, vội ấn vai cậu xuống ghế: "Em ngồi yên đó, anh đi tìm."
Tô Ý Nhiên bất đắc dĩ: "Em có phải đồ thủy tinh đâu mà, chỉ là đi tìm đồ thôi mà."
Cố Uyên Đình thầm nghĩ Nhiên Nhiên đúng là làm từ thủy tinh thật.
Hắn nghiêm túc nói: "Nhiên Nhiên nghe lời đi."
Tô Ý Nhiên không làm gì được hắn, chỉ đành ngồi yên tại chỗ chờ Cố Uyên Đình mang băng cá nhân và cồn i-ốt đến.
Cậu nâng tay trái của Cố Uyên Đình lên, đầu tiên là gỡ lớp giấy trên ngón tay hắn ra. Nhìn thấy vết thương bên trong, cậu lại đau lòng, cẩn thận dùng bông lau vết máu còn dính, sau đó dùng cồn i-ốt sát khuẩn cho hắn: "Anh cố chịu một chút nhé, đau đấy."
Cố Uyên Đình yên lặng nhìn Nhiên Nhiên, trong ánh mắt hắn có tình cảm sâu nặng đang cuộn trào.
Hắn không nói gì, lúc sát khuẩn cũng không hề kêu một tiếng.
Sát khuẩn xong, Tô Ý Nhiên thở phào nhẹ nhõm, lại thổi thổi ngón tay Cố Uyên Đình, chờ cồn i-ốt khô rồi quấn băng cá nhân vào.
Xử lý vết thương xong, Tô Ý Nhiên lại trách hắn: "Loại vết thương này nhất định phải dùng băng cá nhân, dùng khăn giấy lỡ bị nhiễm trùng thì làm sao? Người lớn như vậy rồi mà sao anh không biết trân trọng sức khỏe của mình thế?"
Cố Uyên Đình nhẹ nhàng sờ ngón trỏ của mình, chỗ băng cá nhân mà Nhiên Nhiên dán cho hắn, rồi nhận lỗi: "Anh sai rồi, sau này sẽ không như thế nữa."
Tô Ý Nhiên không tin lời bảo đảm của hắn, thầm nghĩ sau này phải giám sát anh Đình mới được, thực sự là làm cho người ta lo lắng quá mà.
Hai người ăn cơm xong, xem tivi, dưỡng thai, rồi ôm nhau ngủ.
Thế nhưng hôm nay Tô Ý Nhiên lại không ngủ được, cậu cảm thấy em bé cứ đạp mãi, dường như đang lăn lộn ầm ĩ không ngừng.
Rõ ràng cậu rất buồn ngủ, nhưng lại không tài nào ngủ được.
Cậu hơi cau mày, trở mình, đổi tư thế ngủ.
Tô Ý Nhiên hơi cựa quậy, Cố Uyên Đình cũng cảm nhận được, hắn căng thẳng, nhẹ giọng gọi cậu: "Nhiên Nhiên?"
Tô Ý Nhiên nhắm mắt lại, dùng giọng mũi "Dạ?" một tiếng, rồi lại trở mình.
Cố Uyên Đình lo lắng đỡ lấy eo cậu, sốt ruột hỏi: "Làm sao thế? Em đau bụng à?"
"Không phải." Tô Ý Nhiên buồn ngủ, thấp giọng lẩm bẩm: "Là con...!cứ đạp em mãi..."
Cố Uyên Đình nghe cậu nói không phải, đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nghe cậu nói con đạp mãi, hắn lại lo lắng.
Hắn nhớ đến những điều đã học được, nói: "Anh mở nhạc nhẹ nhé?"
Tô Ý Nhiên "Ừm" một tiếng, Cố Uyên Đình cầm điện thoại di động ở đầu giường, chỉnh âm lượng nhỏ, mở một bài nhạc nhẹ mà bình thường em bé hay nghe.
Âm nhạc tao nhã, nhẹ nhàng, chậm rãi vang lên, sau khi phát được hai lần dường như thật sự có hiệu quả.
Dần dần, Tô Ý Nhiên cảm thấy em bé không còn cựa quậy nữa, không còn đạp, cậu ngủ thiếp đi.
Cố Uyên Đình thấy cậu ngủ say trong ngực mình, tắt nhạc, nhẹ nhàng ôm cậu, hôn lên ấn đường cậu một cái.
Hắn nghĩ vừa rồi cậu bị con cựa quậy khiến ngủ không yên, thêm vào đó gần đây cậu cũng đi lại chậm chạp khó khăn. Trong đầu hắn lại hồi tưởng cảnh tượng ban ngày lúc vô tình nhìn thấy người phụ nữ mang thai kia.
Tim Cố Uyên Đình hẫng một nhịp, hắn trong bóng tối ôm Nhiên Nhiên của mình, bắt đầu cảm thấy sợ hãi.