Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 64: Ngọt
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chớp mắt đã tới giữa hè, tháng Bảy oi ả, thời tiết càng lúc càng nóng bức.
Tô Ý Nhiên mang thai đã hơn tám tháng, cơ thể cậu bắt đầu nặng nề, cũng càng ngày càng dễ cảm thấy uể oải.
Cơ thể nặng nề, bụng cậu đã lộ rõ đường cong. Có lúc Tô Ý Nhiên nhìn mình trong gương cũng cảm thấy hoảng hốt, cảm thấy một sự xa lạ khó tả.
Cũng may Cố Uyên Đình luôn bầu bạn với cậu. Tô Ý Nhiên nhìn anh Đình, lòng cảm thấy chân thật, mọi bất an và mơ hồ khó lý giải đều tan biến.
Gần đây cậu đang học lớp tiền sản với anh Đình.
Nam giới mang thai khác nữ giới. Cố Uyên Đình đặc biệt mời chuyên gia hàng đầu từ nước ngoài về, vào các buổi cố định thứ Tư và thứ Sáu hàng tuần, đến tận nhà giảng dạy cho hai người.
Ngoài ra, hai người còn đọc một số sách liên quan đến kiến thức sinh sản. Nhờ đó, Tô Ý Nhiên cũng bớt đi nhiều nỗi sợ hãi trong lòng, cậu bình tĩnh hơn không ít.
Tối hôm đó ăn cơm xong, Tô Ý Nhiên cùng anh Đình đi bộ trong vườn hoa.
Buổi tối nhiệt độ bên ngoài giảm xuống, gió nhẹ hiu hiu mang lại cảm giác dễ chịu.
Cố Uyên Đình cẩn thận đỡ cậu, không rời mắt khỏi cậu nửa bước, luôn cẩn thận quan sát biểu cảm, sợ Nhiên Nhiên có điều gì không thoải mái.
Tô Ý Nhiên không nói gì. Trên thực tế, khoảng thời gian này, cơ thể cậu thay đổi, chính cậu cũng bắt đầu trở nên cẩn trọng.
Cậu nhớ đến tuần trước gọi điện cho ba mẹ, hỏi Cố Uyên Đình: "Ba mẹ lần trước nói lúc nào đến đây vậy anh? Cuối tháng này hay là tháng sau nhỉ?" Cậu không nhớ rõ.
Cố Uyên Đình nói: "Cuối tháng này, em không cần lo, anh sẽ sắp xếp người đón ba mẹ tới."
Tô Ý Nhiên gật đầu. Hai người hàn huyên chuyện ba mẹ, sau đó đề tài lại chuyển sang em bé.
Tô Ý Nhiên ngẩng đầu cười nói với hắn: "Gần đây bé con ngoan hơn nhiều, không còn quậy phá nữa, đạp cũng nhẹ nhàng hơn."
Cố Uyên Đình dịu dàng nói: "Con hiểu chuyện quá."
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên, nghe cậu nói liên miên những chuyện liên quan đến con. Bề ngoài hắn vẫn trò chuyện với cậu như thường, nhưng thực ra khoảng thời gian này, trong lòng hắn như có một tảng đá lớn đè nặng.
Đôi khi nửa đêm tỉnh giấc, hắn thậm chí còn cảm thấy khó thở.
Hắn biết Nhiên Nhiên nói con không quậy nữa nhưng thực ra là bởi vì con lớn rồi, không còn nhiều không gian cho nó đạp nữa.
Cố Uyên Đình tìm hiểu rất nhiều chuyện liên quan đến mang thai và sinh sản, không chỉ đọc rất nhiều kiến thức khoa học mà còn xem vô số video, bài đăng diễn đàn cùng các loại tin tức.
Hiểu biết càng nhiều, Cố Uyên Đình càng ngày càng sợ hãi.
Nhưng hắn không thể để cảm xúc của mình ảnh hưởng đến Nhiên Nhiên, nhất định phải che giấu cảm xúc, chôn chặt mọi cảm xúc tiêu cực sâu thẳm trong lòng.
Hắn nỗ lực khiến mình bình tĩnh, biểu hiện ra tất cả như thường, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối cho Nhiên Nhiên.
Cố Uyên Đình tính thời gian, hôm nay Nhiên Nhiên đi bộ đã nửa tiếng, nói với cậu: "Chúng ta về nhé?"
Hai người dọc theo đường cũ về. Về đến nhà, thời gian đi bộ kết thúc.
Cố Uyên Đình không cho phép Tô Ý Nhiên đi bộ thêm nữa, bảo cậu ngồi trên ghế sofa xem TV, còn mình thì đi gọt trái cây cho cậu.
Đến lúc tắm rửa xong đi ngủ, Cố Uyên Đình ôm Nhiên Nhiên vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cậu lên giường ngồi, sờ khuôn mặt nhỏ của cậu: "Anh vào phòng tắm xả nước, ngoan ngoãn chờ anh nhé."
Tô Ý Nhiên nóng mặt, cậu gật đầu: "Dạ."
Sau khi cậu không tiện hoạt động, anh Đình không cho cậu tự tắm nữa, mỗi ngày hắn đều đích thân tắm cho cậu.
Cố Uyên Đình vào phòng tắm xả nước, kiểm tra độ ấm. Về phòng ngủ thấy cậu đang ngồi ngoan trên giường, mặt đỏ ửng chờ hắn, lòng hắn như tan chảy.
Hắn bước nhanh đi tới, nâng cằm cậu lên, khẽ khàng hôn môi cậu.
Tô Ý Nhiên bị anh Đình hôn choáng váng. Thật vất vả mới dứt nụ hôn, cậu lại bị anh Đình vén áo T-shirt trên người lên: "Nhiên Nhiên giơ tay lên."
Tô Ý Nhiên đỏ mặt, nghe lời nhấc cánh tay lên, để anh Đình cởi quần áo.
Cố Uyên Đình ngồi xổm xuống cởi giày, cởi tất, cởi cả quần, quần lót cũng không buông tha.
Cuối cùng hắn bế ngang Nhiên Nhiên đang trần trụi, đặt vào bồn tắm.
Độ ấm vừa vặn, Tô Ý Nhiên nửa nằm trong bồn tắm, cảm giác ngâm mình rất thoải mái.
Dưới ánh đèn, làn da Nhiên Nhiên trắng nõn như phát sáng. Cố Uyên Đình khẽ nuốt nước bọt, ánh mắt tối lại, nhưng khi lướt qua bụng cậu, ánh nhìn của hắn lại trở nên thâm trầm.
Hắn hít một hơi, ngồi bên cạnh rửa ráy cho cậu, dùng khăn lông ướt lau một lần, lại lấy sữa tắm xoa bọt, cuối cùng dùng vòi hoa sen rửa sạch bọt.
Tắm xong, Cố Uyên Đình bế Nhiên Nhiên ướt đẫm ra khỏi bồn tắm, dùng khăn tắm lớn quấn lấy cậu, lau khô nước trên người, sau đó ôm cậu về phòng ngủ, đặt lên giường, mặc quần lót và áo ngủ cho cậu, rồi để cậu nằm gọn trong chăn.
Tắm xong, khuôn mặt Tô Ý Nhiên đã đỏ chót. Cậu ngồi tựa ở đầu giường, thấy anh Đình thu dọn quần áo mới cởi, tay trái còn đang cầm quần lót cậu vừa thay ra, vội vàng xoay người không dám nhìn, cầm truyện cổ tích ở đầu giường.
Cố Uyên Đình thu dọn quần áo tắm của Tô Ý Nhiên xong, bỏ quần áo vào máy giặt, quần lót thì giặt tay. Mình cũng tắm rửa sạch sẽ, đi ra thấy Nhiên Nhiên đang đọc truyện cho con.
Hắn đi rót cốc sữa bò bưng tới: "Nhiên Nhiên, uống sữa."
Tô Ý Nhiên "Vâng" một tiếng, nhận cốc uống sữa bò, lại cùng anh Đình đọc truyện, cơn buồn ngủ lại ập tới.
Cố Uyên Đình thấy mặt cậu lộ vẻ buồn ngủ, nhanh tay thả truyện xuống: "Ngủ chưa?"
Tô Ý Nhiên gật đầu: "Ngủ thôi."
Cố Uyên Đình đệm gối mềm sau thắt lưng Tô Ý Nhiên, tắt đèn, ôm cậu ngủ.
Tô Ý Nhiên nằm trong chăn nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ kéo tới, ngủ thiếp đi.
Cố Uyên Đình ôm Nhiên Nhiên, khó ngủ.
Tô Ý Nhiên ngủ một giấc yên ổn, nhưng đêm qua lại mơ một giấc mộng bất an. Sáng sớm tỉnh dậy, ký ức về giấc mơ dần hiện rõ trong đầu, sắc mặt Tô Ý Nhiên dần tái đi.
Cố Uyên Đình thấy sắc mặt cậu trắng bệch, lo lắng hỏi: "Làm sao thế em? Không khỏe chỗ nào?"
Tô Ý Nhiên hàm hồ: "Em nằm mơ thấy ác mộng."
"Ác mộng?" Cố Uyên Đình ôm cậu, dỗ dành xoa xoa sống lưng, lại khẽ hôn trán cậu, "Đừng sợ, trong mơ là giả thôi, anh ở đây này."
Tô Ý Nhiên vẫn đang hồi tưởng nội dung cơn ác mộng: "Em mơ thấy em ở trong căn phòng rất lớn, tham gia giải thi đấu ăn kẹo, sau đó một mình em ăn nhiều kẹo hương rau thơm lắm..."
Cậu nói mãi, tựa hồ còn nếm được thứ mùi đó trong mộng, mặt nhăn lại.
Cậu khóc không ra nước mắt nhìn anh Đình, "Anh có tưởng tượng được không? Kẹo! Hương rau thơm! Trời đất ơi..."
Cố Uyên Đình: "..."
Hắn xoa tóc Nhiên Nhiên: "Không sao, đó chỉ là giấc mơ." Hắn thả lỏng, vừa rồi hắn còn tưởng là Nhiên Nhiên thật sự mơ thấy chuyện rất đáng sợ.
Mặt Tô Ý Nhiên trắng bệch, cậu gật đầu.
Không biết tại sao, rõ ràng lúc ngủ không có cảm giác gì, ấn tượng với cảnh trong mơ chỉ là thoáng qua, nhưng sau khi tỉnh dậy thì lại nhớ rõ giấc mộng này.
Nghĩ đến kẹo hương rau thơm, Tô Ý Nhiên rùng mình một cái, đáng sợ quá.
Mãi cho đến khi rời giường, ăn bữa sáng xong, Tô Ý Nhiên vẫn đang nghĩ đến cơn ác mộng đáng sợ đó.
Cố Uyên Đình thấy sắc mặt cậu vẫn không tốt, đoán được là bởi vì sao. Hắn đi gọt trái cây cho cậu: "Ăn chút trái cây nhé? Ngọt lắm." Suy nghĩ một chút, hắn lại bỏ thêm một câu, "Không có hương rau thơm đâu."
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên ngoan ngoãn ăn hết trái cây nhưng cũng không có hiệu quả gì, ác mộng kẹo rau thơm vẫn không biến mất được.
Cậu muốn mình thoát khỏi cái này, nói với Cố Uyên Đình: "Em đi livestream, hôm nay sẽ livestream lần cuối cùng."
Bắt đầu từ tháng trước, vì anh Đình rất lo lắng cho cậu nên hắn vốn muốn cậu dừng livestream hẳn. Nhưng Tô Ý Nhiên cảm thấy mình còn khỏe, lúc livestream cậu cũng không nói chuyện nhiều, từ chối dừng hẳn, chỉ có điều giảm tần suất xuống, mỗi tuần chỉ livestream hai lần, thời gian cũng rút ngắn còn nửa tiếng.
Gần đây bởi vì cậu rất hay thấy mệt, không đủ sức, cho nên cậu định livestream một lần cuối cùng, đợi con chào đời, khỏe lại sẽ livestream tiếp.
Cố Uyên Đình gật đầu, cùng cậu vào phòng bánh ngọt.
Tô Ý Nhiên lần này livestream làm kẹo bơ cứng. Hơn nửa tiếng đã làm xong, nói tạm biệt khán giả rồi tắt đi.
Sau đó cậu đăng nhập tài khoản Weibo, đăng một bài: 【 Các bạn khán giả thân mến, tôi sẽ tạm dừng livestream một thời gian nhé. Khoảng thời gian này tôi sẽ đi sinh con [thỏ cười hồng nhạt], dự kiến đầu tháng Chín sẽ quay trở lại, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều nha [thỏ cười hồng nhạt] 】
Đăng Weibo xong, Tô Ý Nhiên không quan tâm gì khác, thoát Weibo luôn.
Cậu không biết là bài vừa đăng, cộng đồng mạng bùng nổ.
Cậu nhìn chằm chằm kẹo bơ cứng mới làm xong, ngẩn người.
Cố Uyên Đình nghĩ đến tối hôm qua Nhiên Nhiên nằm mơ thấy ác mộng, nhớ lại lời bác sĩ Trần nói là trong thai kỳ, một số người sẽ cảm thấy lo âu, bất an về tương lai, dẫn đến tinh thần không ổn định và thường mơ những giấc ác mộng rất rõ ràng.
Hắn lo lắng, hiếm hoi lắm mới chủ động đề nghị: "Ăn hai cái kẹo nhé? Ngọt lắm."
Tô Ý Nhiên lại chần chừ, nhưng nghĩ đến mùi rau thơm trộn lẫn với vị ngọt của đường, cậu do dự, cuối cùng vẫn không cưỡng lại được sức hấp dẫn của kẹo, cầm lấy một cái kẹo ăn.
Ưm, ngọt quá!
Không hề có chút liên quan nào đến rau thơm...!
Kẹo ngọt ngào xóa sạch nỗi sợ của Tô Ý Nhiên với ác mộng. Cậu ăn hết liền mấy viên, sau đó lại ăn thêm mấy viên.
Cố Uyên Đình vốn dĩ còn chiều chuộng nhìn cậu ăn, nhưng thấy cậu chỉ chớp mắt đã liên tục ăn hết viên này đến viên khác, liền vội vàng ngăn lại, cầm lấy kẹo trong tay cậu: "Đủ rồi Nhiên Nhiên, không được ăn thêm nữa."
Tô Ý Nhiên thèm thuồng nhìn viên kẹo trong tay anh Đình, nuốt một ngụm nước bọt, nhưng vẫn vô cùng kìm chế mình, không hề nói gì.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên tội nghiệp, trái lại không đành lòng. Hắn cắn một nửa kẹo, còn lại một nửa đút cho Nhiên Nhiên: "Nửa viên cuối cùng."
Mắt Tô Ý Nhiên sáng rực lên, cậu ngậm kẹo trong miệng, mím môi cười tươi với anh Đình.
Cố Uyên Đình nhìn thấy cậu cười, lòng hắn lại ngứa ngáy, nâng khuôn mặt nhỏ của cậu lên, cúi đầu hôn môi cậu.
Hắn nếm vị ngọt của kẹo trong miệng cậu, nghĩ mình cũng vừa ăn nửa viên kẹo, sau khi dứt nụ hôn, hắn hỏi Nhiên Nhiên: "Anh có ngọt không?".