65. Chương 65: Chỉ còn nửa tháng

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 65: Chỉ còn nửa tháng

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Ý Nhiên vẫn chưa hôn đủ. Cậu nhìn môi Cố Uyên Đình, lại như bị mê hoặc mà hôn hắn, nghiêm túc thưởng thức: "Ngọt." Dứt lời, cậu lại tiếp tục hôn, tìm kiếm và thưởng thức vị ngọt trong miệng hắn.
Lòng Cố Uyên Đình ngọt ngào. Hắn hưởng thụ sự chủ động của Nhiên Nhiên một lát, rồi lại 'đổi khách thành chủ' mà hôn đáp lại cậu.
Hai người hôn nhau triền miên, ngọt ngào. Hôn xong, họ lại bắt đầu những sinh hoạt thường ngày.
Họ không hề hay biết rằng, lúc này trên mạng xã hội, đặc biệt là Weibo của Tô Ý Nhiên, đã 'nổ tung'.
Tô Ý Nhiên vừa đăng bài, ban đầu chỉ có một số ít fan thấy. Lần đầu đọc, họ chưa kịp phản ứng, chỉ biết rằng streamer sẽ tạm ngừng livestream một thời gian, trong lòng không khỏi tiếc nuối.
Có người không xem livestream của Tô Ý Nhiên, chỉ theo dõi Weibo của cậu thì không mấy bận tâm đến chuyện livestream. Họ chỉ liếc nhìn qua, rồi lại hơi lo lắng liệu Weibo cũng sẽ ngừng cập nhật tin mới không.
Mãi đến một lúc sau, mới có người kịp phản ứng lại:
【 Khoan đã, lượng thông tin trong bài này quá lớn...!】
Sau đó, ngày càng nhiều người phản ứng lại:
【 Trời ơi, tôi không nhìn lầm chứ? Sinh con???? Sinh con????? 】
【 Nhất Nhất nói muốn đi sinh con, là ý tôi đang nghĩ phải không??? 】
【 Không hiểu sai đâu...!Mắt tôi trợn tròn...!Tôi hoang mang quá...!】
【 Sao streamer có thể dùng giọng điệu bình tĩnh như vậy để tuyên bố chuyện kinh hoàng thế này chứ!! Lại còn kèm biểu tượng [ thỏ cười hồng nhạt ]?????? 】
Thời gian trôi qua, bài đăng này ngày càng được nhiều fan phát hiện. Lượt bình luận và chia sẻ nhanh chóng vượt qua hàng chục nghìn. Không ít fan kinh ngạc, ngơ ngác, thậm chí 'xù lông' vì không dám tin.
Cũng có người tỏ ra bình tĩnh:
【 Mọi người biết ít quá, nam giới mang thai có gì lạ đâu. 】
【 Đúng vậy, tháng trước bệnh viện chúng tôi cũng có một ca như thế. 】
Tuy nhiên, vẫn có rất nhiều người tỏ ra kinh ngạc:
【 Không ngạc nhiên, thế nhưng...!Đó là Nhất Nhất mà! Nhất Nhất nhà tôi muốn sinh em bé sao?? Khóc ròng, chuyện này là từ bao giờ! 】
【 Chẳng trách gần đây xem livestream phát hiện Nhất Nhất mập lên không ít...!Tôi ngốc quá, còn tưởng là do Nhất Nhất ăn nhiều đồ ngọt...!】
Lượt chia sẻ và bình luận tăng lên, độ hot càng lúc càng cao. Thậm chí có người còn vào Weibo của Cố Uyên Đình dò hỏi, khiến "CP Nhất Thính" lại một lần nữa leo lên hot search.
Đến tận lúc xế chiều, Tô Ý Nhiên đang xem chương trình dạy con trên tivi thì điện thoại di động đột nhiên vang lên vài tiếng thông báo WeChat "ting ting ting".
Cậu cầm điện thoại lên xem, là tin nhắn từ mấy người bạn và vài nhân viên cửa hàng khá thân thiết, họ nói về chuyện hot search và chúc mừng cậu mang thai...
Tô Ý Nhiên thấy ngượng ngùng. Mặc dù cậu đã chấp nhận chuyện mang thai và cũng chuẩn bị kỹ càng, nhưng từ trước đến nay cậu vẫn luôn cảm thấy việc tự mình nói với người khác rằng mình đang mang thai thật kỳ lạ. Vì vậy, ngoài cha mẹ ra, cậu không nói với bất kỳ ai khác.
Lần này cậu đăng trên Weibo cũng là vì đã ngừng livestream lâu như vậy, cần phải cho khán giả một lời giải thích. Cậu lại không muốn tùy tiện lấy lý do nói dối, nên đã nói theo tình hình thực tế.
Tô Ý Nhiên nhắn tin trả lời bạn bè và nhân viên cửa hàng. Nghĩ đến chuyện mình lại lên hot search như họ đã nói, cậu lại vào Weibo kiểm tra. Quả nhiên, cậu thấy tên mình trong top hot search. Nhấn vào xem, đứng đầu là bài đăng Weibo thông báo ngừng livestream của cậu sáng nay.
Cậu thấy bình luận có nhiều lượt thích nhất:
【 Hu hu hu sắp không chịu nổi rồi, đây là anh giai thần tiên gì vậy!! Ngay cả em bé cũng biết sinh! Có chuyện gì mà Nhất Nhất không biết sao? QAQ 】
Tô Ý Nhiên: "..."
Tô Ý Nhiên ho khan một tiếng. Dân mạng này đúng là trước sau như một, cho dù có chuyện gì xảy ra cũng không thay đổi...
Cố Uyên Đình ở trong bếp bổ xong hoa quả rồi bưng ra. Thấy Nhiên Nhiên đang xem điện thoại với vẻ mặt lạ lùng, hắn vội vàng hỏi: "Có chuyện gì thế em?"
Tô Ý Nhiên đặt điện thoại xuống, không xem tiếp nữa: "Sáng nay em đăng bài ấy mà, dân mạng biết tin em mang thai nên phản ứng rất lớn...!đám Trương Tiểu Hồng cũng biết chuyện em mang thai nên nhắn tin hỏi thăm rồi."
Cố Uyên Đình khẽ gật đầu, không hề cảm thấy bất ngờ.
Hắn ngồi bên cạnh Nhiên Nhiên, đút hoa quả cho cậu ăn.
Cậu chợt nghĩ ra chuyện gì đó, bật cười nói: "À đúng rồi, còn có rất nhiều dân mạng vào Weibo của anh nói muốn anh cho một lời giải thích." Cậu nghĩ đi nghĩ lại, rồi cười: "Dân mạng đúng là vui tính thật."
Giải thích? Cố Uyên Đình khựng lại. Hắn lại nghĩ đến chuyện em bé thế nào, trong lòng lại trỗi dậy sự ghen tuông thái quá.
Hắn không lên tiếng, bên ngoài vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, tiếp tục đút cho Nhiên Nhiên ăn.
Ăn hoa quả xong, hắn cầm đĩa vào bếp rửa sạch rồi cất đi, sau đó ngồi cùng cậu xem tivi.
Xem một lúc, hắn lại nghĩ đến chuyện Nhiên Nhiên vừa nói, cơn ghen lại trào dâng lần nữa.
Cuối cùng, hắn vẫn cầm điện thoại di động lên, vào Weibo đã được xác thực của mình.
Trên Weibo của hắn chỉ có duy nhất một bài đăng thông báo chuyện của hắn và Nhiên Nhiên. Hiện tại, trong phần bình luận của bài đó, có rất nhiều dân mạng dò hỏi chuyện Nhiên Nhiên nhà hắn mang thai. Bình luận có nhiều lượt thích nhất là:
【 Giám đốc Thính, Nhất Nhất thật sự sắp sinh em bé sao? Khóc thành tiếng, chuyện này là từ bao giờ! 】
Chuyện từ bao giờ...
Cố Uyên Đình: "..."
Cố Uyên Đình hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại tự nhủ với mình: Em bé không có bất cứ quan hệ gì với nguyên chủ, không có bất cứ quan hệ gì. Nó chỉ là con của Nhiên Nhiên, cũng là con của hắn và Nhiên Nhiên.
Hắn chia sẻ lại bài đăng buổi sáng của Nhiên Nhiên: 【 Cảm ơn mọi người đã quan tâm, tôi sẽ chăm sóc thật tốt cho Nhất Nhất và em bé. Hy vọng mọi người tiếp tục ủng hộ @ Bánh ngọt Nhất Thính. 】
Cho nên, sau này là hắn và Nhiên Nhiên, cùng với em bé, một gia đình ba người sống chung. Chuyện Nhiên Nhiên mang thai từ lúc nào không có bất cứ quan hệ gì, càng không có bất cứ quan hệ gì với nguyên chủ.
Cố Uyên Đình bình ổn lại tâm tình, đặt điện thoại xuống, ôm lấy Nhiên Nhiên đang ở bên cạnh vào lòng.
Cậu đang tập trung xem tivi, cũng không để ý.
Cố Uyên Đình nhìn Tô Ý Nhiên, cúi đầu hôn cậu.
Hắn không rảnh đi...!ghen tuông về chuyện không quá quan trọng này. Cố Uyên Đình nhẹ nhàng sờ bụng Nhiên Nhiên, cảm nhận chỗ nhô lên trong lòng bàn tay khiến lòng hắn run rẩy.
Nhất định sẽ bình an, Cố Uyên Đình tự nhủ.
Ngày tháng lặng lẽ trôi qua. Cuối tháng bảy, thời tiết ngày càng nóng bức.
Ngày hôm đó, ba Tô và mẹ Tô lại tới thành phố A.
Hai ông bà đi tàu cao tốc đến vào lúc hơn bảy giờ tối. Lần này, Cố Uyên Đình không yên tâm để Nhiên Nhiên cùng hắn ra cửa đón ba mẹ nữa, mà cũng không yên tâm để cậu ở nhà một mình.
Hắn muốn ở nhà chăm sóc cậu, nên không tự mình đến ga tàu cao tốc đón ba Tô và mẹ Tô, mà đã sắp xếp người lái xe đón họ.
Hiện tại, cơ thể của Tô Ý Nhiên ngày càng nặng nề, hoạt động cũng ngày càng bất tiện. Cậu đã không thể đi quá nhiều, cũng không thể đứng quá lâu, nếu không sẽ cảm thấy khó chịu.
Mẹ Tô nhìn thấy Tô Ý Nhiên, vội vã cẩn thận dìu cậu, đau lòng đến mức mắt đỏ hoe: "Con trai, con thấy trong người thế nào rồi?"
Ba Tô đứng bên cạnh, cũng đau lòng không biết phải làm gì.
Tuy rằng tuần nào cũng gọi video, nhưng cảm giác gặp mặt qua video đương nhiên không giống như gặp trực tiếp.
Tô Ý Nhiên lắc đầu cười, vỗ nhẹ tay mẹ Tô an ủi: "Con không sao đâu mẹ, Cố Uyên Đình chăm sóc con tốt lắm."
Cố Uyên Đình luôn ở cạnh cẩn thận đỡ cậu. Thấy vậy, hắn vội vàng nói: "Ba mẹ vào nhà thu dọn trước đi, bây giờ Nhiên Nhiên phải đi bộ một lát."
Ba Tô và mẹ Tô đáp lời, mang hành lý vào căn phòng họ ở lần trước, rồi thu dọn đồ đạc.
Cố Uyên Đình cẩn thận đỡ Nhiên Nhiên, cùng cậu đi bộ quanh phòng khách.
Hai ngày nay, vì thời tiết quá nóng, dù là buổi tối bên ngoài cũng oi bức nên Tô Ý Nhiên chỉ đi bộ trong phòng khách.
Đi quanh phòng khách vài vòng, Cố Uyên Đình cẩn thận đỡ Tô Ý Nhiên ngồi xuống ghế sofa. Ba Tô và mẹ Tô cũng đã thu dọn xong và đi xuống.
Mẹ Tô vỗ nhẹ tay Tô Ý Nhiên, lo lắng hỏi cậu: "Gần đây thế nào? Có ăn uống được không?"
Tô Ý Nhiên khẽ gật đầu, cười nói: "Tốt lắm ạ, ăn no ngủ kỹ, mẹ yên tâm đi."
Mẹ Tô thở phào nhẹ nhõm, lại hỏi họ: "Còn hơn nửa tháng nữa là đến ngày dự sinh phải không con?"
Cố Uyên Đình gật đầu: "Còn mười sáu ngày nữa. Con đã đặt phòng trong bệnh viện, và sẽ cùng Nhiên Nhiên vào viện sớm một tuần."
Mẹ Tô nghĩ: "Như vậy cũng tốt, đỡ để đến lúc sinh lại luống cuống tay chân. Vào ở sớm cũng có thể đề phòng rủi ro."
Mẹ Tô nói đến chuyện chuẩn bị trước khi nhập viện. Thấy Cố Uyên Đình trả lời cẩn thận tỉ mỉ, hiển nhiên là đã chuẩn bị xong xuôi, lúc này bà mới yên tâm.
Hai ông bà lại hàn huyên một lát về chuyện mang thai. Cố Uyên Đình tính toán thời gian, thấy đã đến giờ Nhiên Nhiên nghỉ ngơi, hắn vội nói: "Ba mẹ, Nhiên Nhiên cần nghỉ ngơi rồi. Ngày mai chúng ta nói chuyện tiếp được không?"
Đã sắp đến chín giờ tối. Gần đây, vì Tô Ý Nhiên hay cảm thấy mệt mỏi và thường buồn ngủ sớm, nên hai người họ cũng đi ngủ khá sớm.
Hiện tại, họ cũng đã hủy bỏ hoạt động đọc truyện cho em bé trước khi ngủ, thay vào đó là mỗi buổi chiều.
Cố Uyên Đình ngồi cạnh Nhiên Nhiên, đọc truyện cho cậu và con nghe.
Hai ông bà đồng ý ngay. Mẹ Tô vào bếp nấu canh cho Tô Ý Nhiên ăn lót dạ, bảo hai người họ đi nghỉ trước.
Tô Ý Nhiên dặn mẹ Tô đừng làm muộn quá, rồi cùng Cố Uyên Đình về phòng ngủ nghỉ ngơi.
Cố Uyên Đình tắm rửa sạch sẽ cho Nhiên Nhiên, thay đồ ngủ cho cậu. Sau đó, hắn cũng tắm rửa sạch sẽ, rồi lại cho cậu uống sữa bò trước khi ngủ.
Trước khi ngủ, hắn cẩn thận xoa bóp chân cho Tô Ý Nhiên.
Các phản ứng khi mang thai của Tô Ý Nhiên ngày càng nhiều. Có lúc cậu còn bị sưng phù chân, nhưng vì ngày nào Cố Uyên Đình cũng xoa bóp như vậy, nên rất ít khi tình huống này xảy ra.
Cố Uyên Đình xoa bóp xong, thấy trên mặt Nhiên Nhiên đã lộ vẻ buồn ngủ. Hắn cẩn thận đặt cậu vào trong chăn, kê gối mềm sau lưng cậu, rồi nhẹ nhàng ôm lấy cậu: "Ngủ đi."
Tô Ý Nhiên mơ màng "Dạ" một tiếng, chỉ chốc lát sau đã chìm vào giấc ngủ.
Cố Uyên Đình ôm cậu ngủ, thế nhưng chưa tới mười hai giờ, hắn đã cảm thấy Nhiên Nhiên trong ngực cựa quậy. Một lát sau, cậu tỉnh lại, chậm chạp muốn ngồi dậy.
Cố Uyên Đình cẩn thận đỡ cậu ngồi dậy: "Có chuyện gì thế em?"
Đầu óc Tô Ý Nhiên vẫn còn mơ hồ, cậu mơ màng nói: "Đi vệ sinh..."
Cố Uyên Đình hiểu ra, hắn mở đèn, bế Nhiên Nhiên lên, rồi ôm cậu vào phòng vệ sinh.