66. Chương 66: Đau Đớn Và Lo Lắng

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Chương 66: Đau Đớn Và Lo Lắng

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Uyên Đình ôm Nhiên Nhiên vào phòng vệ sinh, nhẹ nhàng đỡ cậu đứng trước bồn cầu, sau đó giúp cậu cởi quần ngủ và quần lót.
Tô Ý Nhiên tỉnh hẳn khỏi cơn mơ màng buồn ngủ, cậu thấy mặt mình đỏ bừng, vội nói: "Anh, anh đi ra ngoài đi."
Cố Uyên Đình vốn còn muốn giúp cậu, thấy cậu thẹn thùng cũng không cố chấp nữa, đi ra cửa phòng đưa lưng về phía cậu: "Ừ."
Tô Ý Nhiên quay đầu nhìn hắn, yên lòng, đi vệ sinh.
Cố Uyên Đình đứng ở cửa phòng một lúc, nhưng không nghe thấy tiếng nước, hắn vội vàng xông vào kiểm tra, thấy cậu đang cúi đầu cau mày, phía dưới vẫn không có động tĩnh gì.
"Làm sao thế?" Cố Uyên Đình vội vàng bước đến, lo lắng hỏi: "Không tiểu được?" Vừa dứt lời, hắn đã đưa tay giúp Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình đột nhiên vào, lòng hoảng hốt, chưa kịp phản ứng, Cố Uyên Đình đã huýt sáo.
Tô Ý Nhiên: "..."
Tiếng nước tí tách bắt đầu vang lên, Tô Ý Nhiên đã đỏ bừng cả mặt.
Đến khi kết thúc, Cố Uyên Đình còn lấy giấy vệ sinh lau cho cậu, sau đó kéo quần cho cậu, xả nước bồn cầu, rồi rửa tay cho cậu, cuối cùng ôm cậu về giường.
Tô Ý Nhiên đỏ bừng mặt, vùi trong ngực anh Đình, ngượng ngùng đến mức mặt đỏ bừng như tôm luộc. Đi tiểu mà còn phải được anh Đình 'suỵt tiểu'... Thật là xấu hổ quá đi mất!
Cố Uyên Đình tắt đèn, ôm Nhiên Nhiên, nhẹ nhàng hôn trán cậu: "Ngủ đi, Nhiên Nhiên."
Tô Ý Nhiên nghe lời nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc, cơn buồn ngủ lại ập đến, chuyện vừa rồi nhanh chóng bị đẩy ra sau đầu, cậu đã ngủ say.
Đêm đó Tô Ý Nhiên dậy hai lần, cũng từ đêm đó, số lần cậu đi vệ sinh cũng tăng lên, nhiều khi muốn đi vệ sinh nhưng lại không đi được.
Tô Ý Nhiên và Cố Uyên Đình đều đã tìm hiểu kiến thức khoa học về vấn đề này, họ biết đây là bởi vì thai nhi đang không ngừng dịch chuyển xuống dưới, bàng quang bị chèn ép, khiến Tô Ý Nhiên luôn có cảm giác bụng dưới căng tức.
Cố Uyên Đình đau lòng khôn xiết, lo lắng không nguôi, lần nào cũng phải theo Nhiên Nhiên để giúp đỡ cậu.
Dần dần Tô Ý Nhiên cũng trở nên chai lì, nghĩ lại thì cũng đúng, đã là vợ chồng rồi, chuyện như vậy cũng chẳng có gì đáng ngại...
Càng gần ngày sinh dự tính, Cố Uyên Đình và ba mẹ Tô càng lo lắng tâm trạng Tô Ý Nhiên sẽ không ổn định, sợ cậu căng thẳng, lo lắng, sợ sệt, ngày nào cũng phải trò chuyện và đùa giỡn để làm cậu vui.
Hằng ngày, Cố Uyên Đình và mẹ Tô cũng thay đổi nhiều món ngon hơn cho cậu.
Cảm xúc của Tô Ý Nhiên vẫn rất ổn định, anh Đình cùng ba mẹ đều ở bên cạnh cậu, những kiến thức liên quan cũng đã được tìm hiểu kỹ càng, mỗi ngày cậu vẫn ăn uống, sinh hoạt bình thường, vô cùng điềm tĩnh.
Cuối cùng, chỉ còn một tuần nữa là đến ngày dự sinh.
Đây là ngày trước khi Cố Uyên Đình dọn vào bệnh viện để ở cùng Nhiên Nhiên.
Cố Uyên Đình đã cho người chuyển đủ mọi thứ cần thiết vào bệnh viện, đã sắp xếp phòng bệnh đâu vào đấy, những vật dụng nhỏ nhặt cũng đã được chuẩn bị từ lâu, ngày mai chỉ cần mang đến là đủ.
Buổi tối hôm đó là một đêm cuối cùng ở nhà, Cố Uyên Đình ôm Nhiên Nhiên vào trong lòng, vừa nghĩ tới sắp phải vào bệnh viện là hắn lại như sắp ra pháp trường, cảm thấy càng ngày càng sợ hãi, tảng đá trong lòng càng lúc càng đè nặng.
Hắn đã như vậy rồi, người trực tiếp trải qua như Nhiên Nhiên còn không biết đã sợ hãi và bất lực đến mức nào, thật đáng thương biết bao.
Cố Uyên Đình nghĩ đến đây, lòng đau thắt, hận không thể thay thế cậu gánh chịu.
Cố Uyên Đình đau lòng vuốt nhẹ lưng cậu, hắn cẩn thận hôn trán Nhiên Nhiên, nhẹ giọng dịu dàng thì thầm với cậu: "Nhiên Nhiên, đừng sợ."
Tô Ý Nhiên mắt vẫn còn mơ màng, buồn ngủ, nghe anh Đình đang động viên mình, thì thầm nói: "Em...!không sợ..."
Vừa dứt lời, cậu lại chìm vào giấc ngủ sâu dưới bàn tay vuốt ve dịu dàng của anh Đình.
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên ngủ trong lòng.
Những ngày gần đây, nhìn thấy Nhiên Nhiên vất vả, mệt mỏi như vậy, hắn lại không thể giúp được gì nhiều, cùng lắm cũng chỉ có thể giúp cậu vơi đi phần nào, lòng vừa tự trách, vừa cảm thấy bất lực.
Hắn không muốn trách con, Nhiên Nhiên yêu con, hắn cũng đã coi con là con của hắn và Nhiên Nhiên.
Yêu ai yêu cả đường đi, yêu con.
Hắn hận nguyên chủ.
Không biết từ lúc nào, trong đầu Cố Uyên Đình hiện lên cảnh tượng hắn gặp người phụ nữ mang thai hai tháng trước, và cả... vũng máu.
Hắn ôm cậu, lòng thấp thỏm không yên, tim như bị tảng đá đè nặng, chìm xuống vực sâu.
Hắn mở to mắt trong màn đêm tĩnh mịch, sau một lúc lâu, hắn bỗng cảm thấy mắt mình ướt át, nhận ra mình đã lén khóc vì sợ hãi.
Nếu như Nhiên Nhiên...!không, hắn không dám nghĩ tiếp.
Cố Uyên Đình nhắm chặt mắt lại, nhẹ nhàng hôn đầu Tô Ý Nhiên, không dám nghĩ nữa.
Cả một đêm, Cố Uyên Đình cảm thấy căng thẳng, lo lắng, sợ hãi, hoảng loạn, hắn ngủ không yên, cuối cùng thức trắng cả đêm.
Ngày hôm sau, Tô Ý Nhiên tỉnh lại sau giấc ngủ, cậu phát hiện anh Đình đã tỉnh dậy như mọi khi, đang ôm mình.
Hắn thấy cậu mở mắt ra, vuốt ve khuôn mặt nhỏ của cậu, hôn một cái: "Chào buổi sáng."
"Chào buổi sáng." Tô Ý Nhiên mỉm cười với anh Đình, ngay sau đó cậu phát hiện dưới mắt hắn có quầng thâm, nhìn kỹ, vẻ mặt anh Đình có vẻ khác lạ.
Tô Ý Nhiên lo lắng hỏi: "Anh Đình, anh làm sao thế? Tối hôm qua anh ngủ không ngon ạ?"
"Không phải." Cố Uyên Đình dịu dàng cười, vẻ mặt vẫn bình thản, hắn không muốn làm Nhiên Nhiên lo lắng, "Chỉ là hôm nay tỉnh sớm nên hơi buồn ngủ một chút."
Tô Ý Nhiên lại nhìn kỹ anh Đình, sờ má hắn, không tin lời.
Cậu nghĩ đến hôm nay phải chuyển đến bệnh viện, nghĩ lại, cậu chợt hiểu ra: "Anh đang lo lắng, có đúng không?"
Cố Uyên Đình phủ nhận: "Chỉ căng thẳng thôi, nhưng đây là bình thường, không sao đâu."
Hắn đánh trống lảng, vòng tay đỡ eo Nhiên Nhiên, "Chúng ta dậy nhé? Nào." Nói xong, hắn đỡ cậu ngồi dậy, còn định xuống giường tìm dép cho cậu mang.
Tô Ý Nhiên biết tối hôm qua nhất định là anh Đình căng thẳng lo lắng ngủ không ngon giấc, thậm chí có thể đã thức trắng cả đêm.
Cậu kéo hắn lại, Cố Uyên Đình sợ làm Nhiên Nhiên ngã, vội đứng yên nhìn cậu: "Nhiên Nhiên?"
Tô Ý Nhiên ôm cổ Cố Uyên Đình, hôn hắn một cái: "Anh Đình, đừng lo, thật sự không sao đâu, chúng ta đã nắm rõ nhiều kiến thức rồi, rất an toàn, đúng không anh?"
Nói xong, cậu sờ tóc Cố Uyên Đình, cười nói với hắn: "Đừng sợ, để em vuốt ve an ủi anh này, anh Đình đừng sợ."
Cố Uyên Đình tự trách, lẽ ra là hắn động viên Nhiên Nhiên mới đúng, làm sao lại để Nhiên Nhiên nhìn ra sự lo lắng còn phải động viên hắn chứ?
Hắn chưa làm tròn trách nhiệm.
Hắn hít một hơi thật sâu, yên lặng nhìn Tô Ý Nhiên, lấy lại bình tĩnh, gật đầu: "Được, anh không sợ." Hắn hôn cậu một cái, "Đừng lo, chúng ta dậy thôi nào?"
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình đã bình tĩnh lại cũng yên tâm.
Cậu gật đầu, cả hai định hôm nay sẽ ăn sáng ở nhà rồi mới chuyển đến bệnh viện.
Cố Uyên Đình giúp Nhiên Nhiên rửa mặt, mặc quần áo tươm tất, bản thân cũng chỉnh trang lại một chút, ôm Nhiên Nhiên vào thang máy xuống nhà.
Dưới nhà mẹ Tô đã nấu xong bữa sáng, ba Tô cũng đã sắp xếp xong mọi việc, chỉ còn chờ mỗi hai người họ.
Cả nhà ngồi bên bàn cơm bàn bạc về những việc cần làm sau khi đến bệnh viện, sau khi ăn uống xong, họ mang theo đồ đạc đã chuẩn bị, cẩn thận che chở Tô Ý Nhiên đến bệnh viện.
Cố Uyên Đình sắp xếp cho Tô Ý Nhiên vào phòng bệnh, ba Tô đi giúp họ giải quyết thủ tục nhập viện.
Tô Ý Nhiên vào phòng bệnh mới phát hiện nơi này không hề giống phòng bệnh mà cậu tưởng tượng.
Chỗ này giống như là phòng cao cấp trong khách sạn, phòng khách rộng rãi, phòng đọc sách, phòng ngủ, phòng bếp, còn có đủ loại đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, tất cả đều đầy đủ mọi thứ, trừ việc không rộng lớn như nhà, còn lại thì không khác gì một căn nhà ở.
Cố Uyên Đình đương nhiên ở cùng với Tô Ý Nhiên, ba Tô mẹ Tô thì ở phòng dành cho người nhà bệnh nhân ngay bên cạnh.
Khoảng thời gian này, nhà họ cư trú tại bệnh viện.
Thật sự đến bệnh viện rồi, ngược lại, Cố Uyên Đình lại càng thêm bình tĩnh, dường như những lo lắng, sợ sệt, hoảng loạn đã biến mất, hoặc có thể nói là bị hắn chôn sâu trong lòng, hắn sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy.
Tô Ý Nhiên ở trong hoàn cảnh mới vốn chưa kịp thích nghi, thấy anh Đình, lòng lại dâng lên cảm giác bình yên, cảm giác bất an phút chốc đã tan biến.
Bởi vì trong phòng bệnh có bếp, gần bệnh viện cũng có chợ thực phẩm, vì Cố Uyên Đình thường xuyên ở bên cạnh Nhiên Nhiên, ba Tô đã xung phong nhận việc mỗi ngày đi chợ mua thức ăn về nấu nướng.
Hằng ngày, Cố Uyên Đình và mẹ Tô vẫn thay phiên nhau nấu những món ngon cho Tô Ý Nhiên, hệt như ở nhà.
Ngày dự sinh càng lúc càng gần, Cố Uyên Đình đã thảo luận với Tô Ý Nhiên, ba mẹ Tô và bác sĩ, xác định thời gian phẫu thuật vào ngày 12 tháng 8.
Mấy ngày nay Cố Uyên Đình luôn cảnh giác, lo lắng, chỉ sợ Nhiên Nhiên sinh sớm.
Như vậy sẽ phải tiêm thuốc tê, lại phải chịu thêm nhiều đau đớn.
Cũng may mắn thay, em bé rất ngoan ngoãn, không quấy phá gì, thuận lợi đến ngày 12 tháng 8.
Tô Ý Nhiên nằm trên giường bệnh, được đẩy vào phòng phẫu thuật.
Thật sự phải phẫu thuật, cậu lại căng thẳng, ngoan ngoãn nằm yên trên giường, khẽ mím môi, không dám cựa quậy.
Cố Uyên Đình luôn nắm tay cậu đi cùng cậu vào phòng phẫu thuật.
Hắn đã dùng đặc quyền để được vào phòng phẫu thuật cùng cậu, bởi vì bệnh viện chỉ cho phép tối đa một người thân đi cùng, ba Tô mẹ Tô sẽ chờ ở ngoài phòng phẫu thuật.
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên nằm trên giường, nhìn khuôn mặt nhỏ trở nên trắng bệch, lòng đau nhói đến tê dại.
Hắn cúi đầu hôn tay cậu, nhẹ giọng động viên: "Nhiên Nhiên, không sao, ngủ một giấc là mọi chuyện sẽ ổn thôi, đừng sợ."
Tô Ý Nhiên được anh Đình động viên, quay đầu cười khẽ với hắn, gật đầu, lấy lại bình tĩnh.
Bác sĩ và y tá ở bên cạnh bận rộn chuẩn bị gây mê chuẩn bị phẫu thuật.
Cố Uyên Đình luôn nắm tay Tô Ý Nhiên, dịu dàng nhìn cậu, hai người cứ thế lặng lẽ nhìn nhau.
Tô Ý Nhiên như được tiếp thêm sức mạnh từ trong ánh mắt của anh Đình.
Cây kim gây mê thật dài đâm vào vùng eo của Tô Ý Nhiên, Cố Uyên Đình trân trân nhìn theo, sau đó cảm giác được bàn tay Tô Ý Nhiên trong tay mình run rẩy kịch liệt.
Lòng hắn đau như cắt.
Sau khi thuốc gây tê có tác dụng, bác sĩ tiến hành gây mê cho Tô Ý Nhiên, chốc lát sau, Tô Ý Nhiên chìm vào giấc ngủ yên bình.
Cố Uyên Đình vẫn luôn ở bên cạnh, lẳng lặng nhìn toàn bộ quá trình phẫu thuật, mắt không hề chớp lấy một cái.
Bác sĩ cầm dao phẫu thuật như thể đang rạch trên chính cơ thể hắn, khiến cả người hắn đau quặn.