Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 67: Hình ảnh chớp nhoáng
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ca phẫu thuật chỉ kéo dài hơn 20 phút mà Cố Uyên Đình lại cảm thấy như thể một giây dài đằng đẵng như một năm.
Cuối cùng tiếng khóc trẻ thơ vang vọng khắp phòng phẫu thuật, đứa bé chào đời, ca phẫu thuật diễn ra vô cùng thuận lợi.
Bác sĩ và y tá chăm sóc cho đứa bé sơ sinh, Cố Uyên Đình liếc nhìn con một cái rồi lại dán mắt vào Nhiên Nhiên, người vẫn chưa hoàn tất ca phẫu thuật, dây thần kinh căng như dây đàn của hắn vẫn chưa thể thả lỏng.
Sau khi bác sĩ hoàn tất việc chăm sóc đứa bé, y tá bế nhóc con đứng một bên lau rửa cơ thể.
Tô Ý Nhiên được xử lý vết thương và khâu lại sau phẫu thuật, quá trình này lại tiêu tốn thêm hai mươi phút nữa, Cố Uyên Đình vẫn lặng lẽ dõi theo.
Hắn ghi tạc tất cả vào lòng.
Cuối cùng ca phẫu thuật kết thúc mà không hề có bất kỳ sơ suất nào, mọi thứ đều thuận lợi.
Dây thần kinh căng thẳng của Cố Uyên Đình cuối cùng cũng được thả lỏng, như thể vừa được giải thoát khỏi sự ngột ngạt tột cùng, hắn thở hổn hển một hơi, sau đó đột nhiên tầm nhìn của hắn trở nên mơ hồ, một dòng nước ấm nóng chảy ra từ khóe mắt.
Đầu óc hắn choáng váng, trong tâm trí đột nhiên lóe lên một hình ảnh mờ ảo, không rõ ràng, chỉ thoáng qua trong giây lát.
Hình ảnh kia quá mờ ảo và quá nhanh, hoàn toàn không thể nắm bắt được, vừa thoáng qua đã biến mất.
Cố Uyên Đình không để tâm, cũng chẳng có tâm trí để ý, mọi tâm trí của hắn đều dồn vào Nhiên Nhiên, người đang nằm trên bàn phẫu thuật.
Hắn lau đôi mắt đang nhòe đi mới phát hiện không biết từ lúc nào nước mắt lại tuôn ra, làm mờ đi tầm nhìn của hắn.
Cố Uyên Đình không bận tâm đến điều đó, hắn đứng dậy, nhưng vì chân tê cứng nên loạng choạng một cái, hắn vẫn cảm nhận được cơn đau nhức vừa rồi.
Bác sĩ và y tá để ý tới tình huống của hắn, lo lắng hỏi: "Giám đốc Cố? Ngài không sao chứ?"
Cố Uyên Đình lắc đầu, đứng thẳng người: "Không sao." Hắn lo lắng nhìn Nhiên Nhiên vẫn đang nhắm nghiền mắt, "Em ấy thế nào rồi?"
Giọng bác sĩ Trần đầy vẻ tươi cười: "Ca phẫu thuật rất thuận lợi, tình trạng của Tô tiên sinh rất tốt, bây giờ có thể chuyển sang phòng bệnh rồi."
Cố Uyên Đình gật đầu, nghiêm túc nhìn bác sĩ Trần, chân thành nói: "Cảm ơn anh." Hắn lại nghiêm túc nhìn các bác sĩ phụ tá và y tá, "Cảm ơn mọi người."
Mấy bác sĩ cùng y tá vừa mừng vừa ngại, vội vàng xua tay: "Đó là việc chúng tôi nên làm mà."
Đứa bé vẫn đang khóc, y tá đã lau rửa sạch sẽ và tiêm mũi vắc-xin đầu tiên, sau đó bế đứa bé đặt lên người Tô Ý Nhiên để thực hiện tiếp xúc da kề da sau sinh.
Thật kỳ diệu, đứa bé vừa tiếp xúc với Tô Ý Nhiên liền nín khóc, dù chưa mở mắt nhưng như thể có sự cảm ứng tự nhiên, khiến nó trời sinh đã thân thiết với cậu.
Y tá pha sữa bột vào bình, mang đến cho nhóc con uống, nó mút núm vú cao su chùn chụt, ngoan ngoãn uống sữa.
Cố Uyên Đình cúi đầu nhìn con, đứa bé mới chào đời nhỏ xíu, người hồng hào, vẫn còn hơi nhăn nheo, ngay cả mắt cũng chưa mở, không thể nói là đẹp, nhưng nó nằm cạnh Nhiên Nhiên thật ngoan ngoãn.
Một người lớn, một đứa trẻ nhỏ, họ là một gia đình ba người.
Mãi một lúc sau Cố Uyên Đình mới giơ tay khẽ chạm vào khuôn mặt con.
Thằng nhóc xấu xí.
Hắn dịu dàng vuốt ve nhóc con, thầm nghĩ trong lòng.
Ba Tô mẹ Tô lo lắng chờ ở ngoài phòng phẫu thuật, lúc thì đi đi lại lại đầy lo lắng trên hành lang, lúc thì lại ngồi phịch xuống ghế dài. Trong lúc đứng ngồi không yên, đột nhiên hai ông bà nghe thấy tiếng trẻ thơ khóc vọng ra từ phòng phẫu thuật.
Ba Tô mẹ Tô đứng bật dậy, liếc nhìn nhau, môi run run không nói nên lời, lại lo lắng chờ đợi thêm một lúc lâu.
Cuối cùng đèn xanh trên cửa phòng phẫu thuật cũng bật sáng, cửa từ từ mở ra, Tô Ý Nhiên nằm trên giường bệnh được đẩy ra ngoài, bên cạnh cậu còn có đứa bé đang nằm.
Mắt mẹ Tô đỏ hoe, bà vội vàng ba bước thành hai bước tiến đến, nhìn Tô Ý Nhiên trên giường bệnh, nhẹ nhàng gọi: "Con trai..."
Ba Tô cũng nhanh chóng sải bước đến gần, sốt ruột nhìn Tô Ý Nhiên hỏi: "Con thế nào rồi?"
Thấy Tô Ý Nhiên vẫn nhắm nghiền mắt chưa tỉnh, hai người lại nhìn sang Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình nói: "Ca phẫu thuật rất thuận lợi, thuốc tê chưa hết tác dụng, phải hai tiếng nữa Nhiên Nhiên mới tỉnh lại."
Mẹ Tô yên tâm gật đầu, nhìn cháu mình, bà nở nụ cười, nhẹ nhàng vuốt ve nhóc con: "Cháu ngoan của bà..."
Ba Tô cũng thở phào nhẹ nhõm, ông nhìn xung quanh: "Đừng đứng ở đây nữa, mau đẩy con vào phòng bệnh đi."
Khi đã trở lại phòng bệnh, Cố Uyên Đình ngồi cạnh Tô Ý Nhiên.
Cậu được đặt ở tư thế nằm nghiêng, sau lưng được kê một chiếc gối mềm mại để giảm áp lực, trên bụng được đặt bao cát để ép vết thương, giúp đẩy nhanh quá trình hồi phục, trên cánh tay quấn thiết bị giám sát nhịp tim và cắm kim truyền dịch dinh dưỡng.
Cố Uyên Đình nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của cậu như vậy, khiến hắn đau lòng khôn xiết, cả cơ thể hắn cũng đau nhức theo.
Hắn nắm bàn tay không cắm kim truyền nước biển của Tô Ý Nhiên, thỉnh thoảng lại vuốt ve trán và má cậu.
Ca phẫu thuật thuận lợi, nhưng sau khi trở về phòng bệnh, Cố Uyên Đình vừa thả lỏng lại căng thẳng trở lại.
Hắn từng đọc kiến thức liên quan cho nên biết phẫu thuật kết thúc thuận lợi chỉ mới là khởi đầu, chăm sóc hậu phẫu mới là một trận chiến cam go, phải chăm sóc cậu cẩn thận và tỉ mỉ hơn nữa.
Cứ cách một khoảng thời gian y tá lại đến kiểm tra và ghi chép tình trạng sức khỏe của Tô Ý Nhiên và đứa bé để tránh mọi phản ứng bất thường có thể xảy ra.
Chẳng mấy chốc, gần hai tiếng trôi qua.
Cố Uyên Đình bỗng nhiên cảm thấy bàn tay trái của Nhiên Nhiên trong tay mình khẽ động đậy, hắn vội nhìn sang cậu, thấy hàng lông mi dài và dày của Nhiên Nhiên đột nhiên run rẩy, sau đó cậu mở mắt, tỉnh lại.
Tô Ý Nhiên tỉnh dậy vẫn còn hơi mơ màng, cậu nghe thấy giọng nói đầy kích động của anh Đình: "Nhiên Nhiên! Em tỉnh rồi?"
Cậu quay đầu nhìn lại, vừa vặn đối diện với đôi mắt vừa kích động vừa lo lắng của anh Đình, mỉm cười với hắn nói: "Anh Đình."
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên nhìn sang thì vội vàng lo lắng hỏi: "Em thấy thế nào? Có chỗ nào khó chịu không? Có thấy đau không?"
"Con trai!" ba Tô mẹ Tô thấy Tô Ý Nhiên tỉnh dậy cũng vội vàng chạy đến bên cạnh, cũng lo lắng hỏi cậu cảm thấy thế nào.
Tô Ý Nhiên lắc đầu, mỉm cười với họ: "Vẫn ổn, chỉ là hơi mệt, không có chỗ nào khó chịu cả."
Cậu cảm thấy cơ thể hơi suy nhược, từ eo trở xuống không còn cảm giác gì, cậu biết đây là do thuốc tê chưa hết tác dụng, cậu tỉnh lại là vì thuốc gây mê đã hết tác dụng.
Cố Uyên Đình nghe giọng Nhiên Nhiên đầy vẻ yếu ớt và vô lực, lòng hắn đau đớn khôn nguôi, hắn vuốt ve khuôn mặt nhỏ của cậu, cúi người dịu dàng hôn lên trán cậu: "Nhiên Nhiên đừng sợ, thuận lợi lắm, mọi chuyện đã kết thúc rồi."
Lúc này Tô Ý Nhiên mới nhớ ra, đứa bé... đứa bé của cậu!
Cậu quay đầu nhìn: "Con em đâu?" Mới hỏi xong cậu đã thấy một đứa bé nhỏ xíu đang nằm trên giường trẻ sơ sinh bên phải, nhắm nghiền mắt ngủ ngoan, họ nói chuyện cũng không làm nó tỉnh giấc.
Tô Ý Nhiên mở to mắt không dám chớp mắt nhìn nhóc con, cơ hồ nín thở.
Cậu quay đầu nhìn anh Đình rồi lại nhìn con, không dám tin mà hỏi: "Nó là con của chúng ta ạ?"
Cậu cảm thấy quá thần kỳ, thật khó tin nổi, nhắm mắt rồi lại mở mắt, chỉ ngủ một giấc thôi mà con của cậu và anh Đình đã xuất hiện trên thế giới này, còn nằm ngay cạnh cậu!
Cố Uyên Đình khựng lại, nhìn theo ánh mắt của Tô Ý Nhiên về phía nhóc con, sau đó hắn nghiêm túc gật đầu: "Đúng, nó là con của chúng ta." Lúc nói, giọng hắn trở nên càng thêm dịu dàng.
Mẹ Tô thấy Tô Ý Nhiên ngơ ngác thì không nhịn được cười phá lên: "Con trai ngốc, không phải của các con thì là của ai chứ? Sau này các con đã trở thành bố rồi!"
Ba Tô cũng vui vẻ hớn hở, cười sự ngốc nghếch của Tô Ý Nhiên. Cười xong, ông cũng ngẩn người: "Bây giờ ba mẹ cũng lên chức ông bà rồi!" Vừa nói, ông lại bật cười ngây ngô.
Mẹ Tô liếc ông một cái, quay đầu nhìn cháu ngoan của mình, cũng cười theo.
Bà nhẹ nhàng bế nhóc con từ giường trẻ sơ sinh lên, không nhịn được hôn lên má nó một cái: "Cháu ngoan."
Bà thấy Tô Ý Nhiên vẫn đang nhìn nhóc con nên cẩn thận đặt nó nằm cạnh cậu: "Con trai, sờ thử nó xem?"
Tô Ý Nhiên cố hết sức cẩn thận, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt nhóc con một cái. Trong khoảnh khắc ấy, lòng cậu mềm mại, tràn đầy tình yêu thương dành cho con, nhưng mà...
Tô Ý Nhiên nhìn con một lúc lâu, không nhịn được mà hỏi: "Sao... nó xấu thế này..."
Toàn thân nhóc con hồng hào nhưng còn nhăn nheo, hoàn toàn khác với vẻ trắng nõn đáng yêu mà cậu tưởng tượng...
Trong lòng cậu tràn đầy hụt hẫng, theo lý mà nói, dù đứa bé của cậu và anh Đình không đẹp xuất sắc thì cũng không thể kém cỏi được, tại sao lại thế này chứ?
Suy nghĩ một lúc, cậu lại lo lắng cho đứa bé, buồn rầu nhìn anh Đình: "Con như thế này, sau này yêu đương liệu có khó tìm người yêu không nhỉ?"
Cố Uyên Đình nghe thấy Nhiên Nhiên hỏi một câu đáng yêu như vậy, lòng hắn mềm nhũn như kẹo bông: "Không đâu, hơn nữa..."
Mẹ Tô nghe lời nói ngốc nghếch của Tô Ý Nhiên mà cười phá lên, trả lời thay Cố Uyên Đình: "Đồ ngốc nhà con, đứa bé mới sinh đứa nào mà chẳng vậy, qua mấy ngày sẽ khác ngay."
Tô Ý Nhiên lúc này mới biết mình không có chút thường thức nào lại còn làm trò cười, cũng bởi vì trước đó cậu chỉ học toàn kiến thức về sinh nở trong lớp huấn luyện, không ai nói đến dáng vẻ của đứa bé khi mới chào đời.
Cậu quay đầu nhìn con, lại thấy hổ thẹn.
Dù con có xấu thì sao? Đó cũng là con của cậu.
Tô Ý Nhiên nhanh chóng bù đắp bằng cách khẽ khàng vuốt ve con: "Ba yêu con nhiều."
Cậu nghĩ đến một vấn đề, lại hỏi: "Nó là trai hay gái ạ?"
Ba Tô nói: "Là con trai, được hai cân tám, rất khỏe mạnh."
Những đứa bé do nam giới mang thai sinh ra thường có xu hướng nhỏ hơn, hai cân tám đã là rất khỏe mạnh rồi.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên tỉnh dậy vẫn còn yếu ớt như vậy mà lại cứ mải ngắm con, toàn bộ sự chú ý lại dồn vào đứa bé, khiến hắn vừa đau lòng vừa chua xót, hắn nói: "Nhiên Nhiên, tạm thời đừng để ý đến con nữa, bây giờ em cần nghỉ ngơi, ngủ thêm một lát nhé? Hoặc là nhắm mắt dưỡng thần một lúc."
Nhiên Nhiên vẫn còn yếu, phải nghỉ ngơi cho tốt, chứ không phải để đứa bé chiếm hết sự chú ý.
Tô Ý Nhiên lắc đầu: "Không sao, giờ em không buồn ngủ, muốn ngắm con thêm một lát." Nói xong, cậu lại mỉm cười dịu dàng với con, nhìn con không chớp mắt, không nỡ rời đi.
Cố Uyên Đình: "..."