Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 68: Trầm Cảm Sau Sinh
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Uyên Đình quay người bước đến bế con lên, dịu giọng nói với Tô Ý Nhiên: "Nhiên Nhiên ngoan, bây giờ em cần nghỉ ngơi, nhắm mắt tĩnh dưỡng một lát, phải nhanh chóng hồi phục sức lực mới được."
Vừa dứt lời, hắn định bế con về giường trẻ sơ sinh thì không ngờ, vừa định đặt nhóc con xuống, nó liền đột nhiên cựa quậy, sau đó 'Oa' một tiếng khóc ré lên.
Tô Ý Nhiên vốn chăm chú nhìn con bị anh Đình bế đi, ngoan ngoãn không nói gì, nhưng lúc này vừa thấy con khóc liền lo lắng, vội hỏi: "Sao thế, sao thế?"
Cố Uyên Đình ôm nhóc con đang khóc oa oa vào lòng, cứng đờ đứng tại chỗ.
Nhóc con khóc rất to, còn cựa quậy trong vòng tay hắn, khiến hắn lúng túng không biết phải làm gì, cả người cũng choáng váng.
"Ai nha, Đình Đình, con ôm thế này không đúng rồi!" mẹ Tô bước nhanh đến nhận lấy em bé từ tay Cố Uyên Đình, trách nhẹ: "Con làm nó tỉnh giấc rồi kìa."
Mẹ Tô ôm nhóc con vỗ về, lại sờ mông, thấy bỉm không ướt mới thở phào nhẹ nhõm, rồi gọi ba Tô: "Ông mau pha sữa bột đi, chắc cháu nó đói rồi."
Không đợi ba Tô làm, Cố Uyên Đình đã vội chạy đi pha sữa, luống cuống tay chân khiến sữa bột vung vãi ra bàn.
Mãi mới pha sữa xong, mẹ Tô nhận bình sữa, đặt vào miệng nhóc con.
Nó vừa chạm vào núm vú cao su liền không khóc nữa, mút chùn chụt, yên lặng uống sữa.
Tô Ý Nhiên yên lòng, lại thấy anh Đình đứng thẫn thờ bên cạnh con, khẽ mím môi bật cười.
Khi nhóc con uống sữa xong, mẹ Tô lại làm mẫu cho Cố Uyên Đình và Tô Ý Nhiên xem tư thế ôm con chính xác là thế nào, rồi dạy Cố Uyên Đình: "Tư thế vừa nãy của con không đúng, như vậy sẽ làm em bé cảm thấy không thoải mái." Nói xong, bà ra hiệu cho Cố Uyên Đình ôm con: "Nào, con thử xem."
Cố Uyên Đình cẩn thận nhìn nhóc con, chậm rãi nhận lấy nó từ lòng mẹ Tô, ôm theo đúng tư thế bà vừa làm mẫu, cứng đờ không dám cử động chút nào.
Lúc này nhóc con không khóc không quấy cũng không ồn ào, ngoan ngoãn nằm trong vòng tay ba, nắm tay nhỏ cuộn lại trông đáng yêu vô cùng.
Mẹ Tô bật cười, khích lệ Cố Uyên Đình: "Đúng rồi, đúng rồi, làm như vậy đó! Đình Đình thông minh lắm, không cần vội, cứ thả lỏng đi, ôm thế này là đúng rồi."
Thấy Cố Uyên Đình vẫn không thả lỏng nổi, bà ôm lấy nhóc con từ tay hắn, cười nói: "Thôi từ từ vậy, ôm thêm mấy ngày là quen tay ấy mà."
Bà lại cúi đầu nhìn cháu, hôn một cái chụt: "Nhưng mà cháu ngoan của bà đúng là thiên sứ, chẳng quấy chút nào." (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Ba Tô cười tán thành: "Đúng vậy." Ông lại nghĩ đến chuyện gì đó, hỏi Cố Uyên Đình và Tô Ý Nhiên: "Đúng rồi, hai đứa đã nghĩ tên cho con chưa?"
Cố Uyên Đình gật đầu, dịu dàng nhìn Tô Ý Nhiên: "Tên là Tô Cố Hằng."
Ba Tô sững sờ: "Họ Tô à?" Nói xong, ông nhìn Tô Ý Nhiên.
Tô Ý Nhiên gật đầu, cậu không quan tâm nhóc con họ Tô hay họ Cố, dù sao cũng không có gì khác biệt.
Lúc đặt tên, anh Đình nói với cậu là hắn muốn cho con họ Tô, cậu nghĩ một lúc rồi cũng đồng ý.
Ba Tô nghe Tô Ý Nhiên nói vậy, liền liếc nhìn mẹ Tô.
Hai ông bà cũng cảm thấy để cháu họ Tô hay họ Cố đều được, đều là cháu ngoan của họ cả. Nếu hai con đã thương lượng xong, vậy thì cứ làm theo ý chúng nó.
Mà này...!
Mẹ Tô do dự hỏi Cố Uyên Đình: "Bên thông gia..."
Sau khi biết được gia thế thực sự của Cố Uyên Đình, hai ông bà cho rằng một danh gia vọng tộc như Cố gia thường rất coi trọng dòng dõi, có lẽ họ sẽ muốn cho em bé họ Cố, chính vì thế vừa nãy hai ông bà mới sững sờ.
Cố Uyên Đình cúi đầu nhìn con, nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt nhỏ bé của nó, hắn giải thích: "Họ không đòi hỏi về mặt này, tôn trọng ý kiến của chúng con." Hắn lại nhìn Nhiên Nhiên, mỉm cười với cậu: "Con họ Tô nghe rất hay."
Hắn thích con mang họ của Nhiên Nhiên.
Không chỉ vì trước hết đó là con của Nhiên Nhiên, sau đó mới là con của hắn, mà còn bởi vì hắn yêu Nhiên Nhiên.
Nếu cần phải kế thừa dòng dõi, cho dù chuyện này đối với Nhiên Nhiên không quan trọng, hắn cũng hy vọng con kế thừa huyết mạch của Nhiên Nhiên, để sau một trăm năm nữa, huyết mạch và dòng dõi của Nhiên Nhiên có thể được lưu truyền trong thế gian này theo một cách khác.
Ba Tô mẹ Tô nghe Cố Uyên Đình nói vậy cũng yên tâm, xem ra bên thông gia rất hiền lành, cũng thuận theo ý hai con giống như họ.
Ba Tô lặp lại tên cháu mình: "Tô Cố Hằng, Tô Cố Hằng."
Ông nhìn Cố Uyên Đình một cái thật sâu, gật đầu: "Hằng, vĩnh hằng, kiên định, là một cái tên rất hay."
Mẹ Tô lại hỏi: "Vậy đã đặt tên ở nhà cho nó chưa? Tên là gì?"
Tô Ý Nhiên cười nói: "Gọi là Bảo Bảo."
Mẹ Tô ngẩn ra, nhìn đứa cháu trong lòng mình, tên ở nhà này liệu có vẻ tùy tiện quá không? Nhưng bà chỉ nghĩ một lát rồi lại gật đầu: "Bảo Bảo cũng rất tốt." Bà hôn khuôn mặt Bảo Bảo một cái: "Cháu ngoan yêu dấu của bà."
Một lúc sau, Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên vẫn chưa nghỉ ngơi liền thúc giục: "Nhiên Nhiên, nghỉ ngơi trước đi nhé?"
Tô Ý Nhiên cảm thấy hơi mệt mỏi nên gật đầu nhắm hai mắt lại, tạm thời không ngủ được, nhưng vẫn nhắm mắt tĩnh dưỡng.
Trong phòng trở nên yên tĩnh, em bé trong lòng mẹ Tô cũng ngủ, bà nhẹ nhàng đặt nó lên giường trẻ sơ sinh.
Bà vẫy vẫy tay với ba Tô và Cố Uyên Đình, cùng hai người đi đến cửa phòng ngủ.
Mẹ Tô nhẹ giọng nói với Cố Uyên Đình: "Mẹ ra chợ mua ít thức ăn, tiện đường mua ít trần bì về đun nước cho Nhiên Nhiên, hai người ở đây trông nom nhé." (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Hai người gật đầu đáp lời, Cố Uyên Đình thật lòng nói: "Mẹ vất vả rồi ạ."
Mẹ Tô cười phất tay với hắn, rồi đi ra ngoài.
Tô Ý Nhiên nhắm mắt tĩnh dưỡng, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Cố Uyên Đình ngồi cạnh cậu.
Thời gian dần trôi, hắn lại cảm thấy căng thẳng.
Hắn biết thuốc tê sắp hết tác dụng, Nhiên Nhiên sắp bắt đầu cảm thấy đau đớn.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Tô Ý Nhiên nằm mơ đột nhiên cảm thấy bụng đau dữ dội, gần như ngay lập tức khiến cậu tỉnh ngủ.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên bỗng tỉnh dậy, lại còn cau chặt mày, khuôn mặt trở nên trắng bệch, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi, cậu còn khó chịu rên rỉ khe khẽ.
Hắn đứng phắt dậy, cuống quýt cúi người sờ mặt cậu: "Em đau à?"
Ba Tô thấy thế cũng vội vàng đến hỏi han.
Sắc mặt Tô Ý Nhiên tái nhợt, cậu đau đến nỗi không nói nên lời, chỉ có thể khẽ gật đầu.
Cố Uyên Đình đau lòng không chịu được, dường như mình cũng thấy đau, hắn cuống quýt nói: "Nhiên Nhiên đừng sợ, anh đi gọi bác sĩ." Nói xong, hắn nhờ ba Tô ở lại trông nom Nhiên Nhiên, rồi chạy ra ngoài nhanh như gió.
Cố Uyên Đình lập tức đi tìm bác sĩ, kéo bác sĩ lên tầng: "Hết thuốc tê rồi, mau truyền thuốc giảm đau!"
Bác sĩ thấy Cố Uyên Đình sốt ruột và hoang mang cũng bị hắn làm cho căng thẳng, còn tưởng là Tô Ý Nhiên đã đau không chịu được nữa, vội vàng cầm dụng cụ đến phòng bệnh cùng Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên đáng thương nằm trên giường bệnh, cậu đã đau đến mức rơi nước mắt, hàng mi dài đã ướt đẫm nước mắt, trong lòng hắn như có dao đâm vào.
Đôi mắt Cố Uyên Đình đỏ ngầu, hắn nắm chặt lấy tay Nhiên Nhiên, an ủi cậu: "Nhiên Nhiên đừng sợ, bác sĩ đến rồi, sẽ không đau nữa đâu."
Bác sĩ thấy Tô Ý Nhiên không đau lắm mới thở phào nhẹ nhõm, truyền thuốc giảm đau cho Tô Ý Nhiên đâu vào đấy. Nhưng nhìn dáng vẻ của giám đốc Cố, anh không nhịn được phải cảm thán trong lòng, giám đốc Cố đối với Tô tiên sinh đúng là chân ái mà.
Tiêm thuốc giảm đau xong, Tô Ý Nhiên cảm thấy cơn đau được giảm đi nhiều, cơ bản là không còn đau nữa.
Cậu thả lỏng người, cười động viên anh Đình: "Anh Đình, em không đau nữa đâu."
Cố Uyên Đình thấy lông mày Nhiên Nhiên vừa nãy nhíu chặt giờ đã giãn ra, hắn cũng thả lỏng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Hắn và ba Tô đồng thời cảm ơn bác sĩ, rồi tiễn anh ra cửa.
Cố Uyên Đình quay về ngồi cạnh Tô Ý Nhiên, nhẹ nhàng sờ tóc mái vừa nãy ướt đẫm mồ hôi của Nhiên Nhiên, lòng lại đau xót.
Hắn cầm tay cậu hôn một cái: "Em còn mệt không? Ngủ thêm một lát nữa nhé?"
Tô Ý Nhiên lắc đầu: "Em mới ngủ một giấc ngon mà, không buồn ngủ nữa." Cậu nhìn quanh, không thấy mẹ Tô đâu, liền hỏi: "Mẹ đâu ạ?"
Cố Uyên Đình nói: "Mẹ đang ở phòng bên cạnh đun nước trần bì cho em." Phòng dành cho người nhà của ba Tô mẹ Tô có đầy đủ tiện nghi, mẹ Tô mua thức ăn về thì ở trong phòng bếp đun nước, nấu cơm.
Quả nhiên, một lát sau mẹ Tô bưng một bát súp tới, thấy Tô Ý Nhiên tỉnh lại đang truyền thuốc giảm đau, bà hỏi: "Hết thuốc tê rồi à?"
Tô Ý Nhiên gật đầu: "Đang truyền thuốc giảm đau, giờ con không đau nữa đâu ạ."
Mẹ Tô thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt rồi, con uống nước trần bì đi, kháng khuẩn đấy."
Cố Uyên Đình nhận lấy bát súp từ tay mẹ Tô, dùng thìa múc một muỗng đưa lên môi thử nhiệt độ, thấy vừa vặn mới bón cho Nhiên Nhiên từng thìa từng thìa.
Bây giờ Tô Ý Nhiên chưa được ăn, phải đợi đánh rắm rồi mới được ăn một ít chất lỏng dễ tiêu hóa. Hiện tại cậu chỉ có thể uống một ít nước canh giúp bài tiết.
(Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Ba Tô mẹ Tô nhìn Cố Uyên Đình tỉ mỉ bón cho Nhiên Nhiên ăn như thế, rồi lại nhìn nhau cười.
Thấy hai con tình cảm tốt, ông bà cũng vui vẻ.
Tô Ý Nhiên ngoan ngoãn uống hết nước trần bì.
Bây giờ đã là giờ cơm tối nhưng cũng may cậu không đói bụng, nếu không thì đói bụng sẽ lại khó chịu.
Mẹ Tô thấy Tô Ý Nhiên uống hết nước thì nói với Cố Uyên Đình và ba Tô: "Hai người sang phòng bên cạnh ăn cơm đi. Vừa nãy mẹ nấu xong rồi, thức ăn vẫn còn trong nồi. Mẹ ở đây trông Nhiên Nhiên, hai người ăn xong rồi mẹ lại ăn."
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên không ăn nổi cơm mà chỉ có thể uống nước, lòng cảm thấy khó chịu.
Hắn nói với ba Tô mẹ Tô: "Ba mẹ đi ăn trước đi ạ, con ở đây trông Nhiên Nhiên."
Mẹ Tô nghĩ bụng cũng phải thôi, liền đi ăn cơm với ba Tô trước.
Cơm nước xong quay về, bà lại gọi Cố Uyên Đình: "Đình Đình, con đi ăn đi."
Cố Uyên Đình lắc đầu: "Con không đói, không ăn đâu ạ."
Ba Tô mẹ Tô nghe hắn nói vậy định khuyên nhủ, thì Tô Ý Nhiên đã lên tiếng: "Anh Đình đi ăn chút đi được không? Hôm nay anh cũng mệt lắm rồi."
Ngày hôm nay anh Đình luôn chăm sóc cậu, còn phải tìm bác sĩ, y tá cho cậu, làm thủ tục, mệt mỏi suốt một ngày, sao lại không đói bụng được chứ?
Cậu đoán đại khái được nguyên nhân anh Đình không muốn ăn cơm, mỉm cười với Cố Uyên Đình: "Không cần lo cho em, em thật sự không đói bụng, không sao đâu."
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên còn muốn khuyên bảo tiếp, sợ cậu lo lắng nên nói: "Ừ, anh đi ăn một chút." Hắn lại sờ khuôn mặt Nhiên Nhiên, thấy ba Tô mẹ Tô đều ở đây, sẽ không xảy ra chuyện gì được, mới cẩn thận đi ra cửa.
Hắn đi sang phòng bên, quả nhiên trên bàn cơm có ba món ăn được đậy đĩa cẩn thận để chống nguội.
Cố Uyên Đình đi xới cơm vào bát, mở đĩa lên, mùi thức ăn thơm ngát tỏa ra. Toàn là món ăn thường ngày đơn giản: khoai tây xào thịt, trứng gà xào ớt xanh, rau diếp xào tỏi. Ba Tô mẹ Tô để phần cho hắn khá nhiều.
Cố Uyên Đình cầm đũa ngồi trước bàn cơm, nghĩ đến Nhiên Nhiên trong phòng bệnh mà không thể nào nuốt trôi.
Hắn cầm đũa ăn mấy hạt cơm, nghĩ đến Nhiên Nhiên vẫn còn đói bụng, lòng lại khó chịu.
Hắn buông đũa xuống, gần như muốn phun mấy hạt cơm vừa ăn vào ra, cảm thấy mình đã phạm phải một tội lỗi lớn.
Cố Uyên Đình thẫn thờ nhìn bàn ăn, lòng bất an.
Tác giả có lời muốn nói:
【 Cố · trầm cảm sau sinh · Thính Thính 】.