Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 69: Dần hồi phục
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Ý Nhiên đang nằm trên giường bệnh nói chuyện với ba mẹ. Thấy Cố Uyên Đình quay về, cậu hỏi anh: "Anh ăn xong rồi ạ?"
Cố Uyên Đình khẽ gật đầu, giả vờ như đã ăn rồi.
Anh sợ Nhiên Nhiên đói nên an ủi cậu: "Nhiên Nhiên đừng sốt ruột, chờ thêm chút nữa là được ăn."
Cậu cười với anh: "Không sao, em cũng không đói."
Mọi người cùng nhau trò chuyện một lát. Hơn tám giờ tối, bảo mẫu họ Tiền đã đến.
Cố Uyên Đình đã mời hai bảo mẫu, còn một người nữa thì ngày mai mới tới.
Vốn dĩ mẹ Tô cảm thấy không cần mời bảo mẫu, có bà và ba Tô chăm sóc là đủ rồi. Chỉ là Cố Uyên Đình đã mời từ trước nên bà không phản đối, chỉ đành chấp nhận.
Thế nhưng bà mới nói vài câu với cô Tiền đã phát hiện cô ấy rất có kinh nghiệm. Sau một thời gian tiếp xúc, bà nhận ra cô Tiền chăm sóc Tô Ý Nhiên và em bé rất chu đáo, còn chỉ cho bà biết không ít chi tiết nhỏ mà trước đây bà không hiểu. Xem ra, việc mời bảo mẫu là đúng đắn.
Cố Uyên Đình thấy đã muộn, nói với ba mẹ: "Ba mẹ cũng mệt mỏi cả ngày rồi, về nghỉ ngơi đi. Ở đây có con và cô bảo mẫu rồi."
Hai ông bà thấy tạm thời không có việc gì cần mình nên cũng đồng ý, quay về phòng dành cho người nhà.
Anh ngồi bên cạnh Nhiên Nhiên, thấy mặt cậu đầy vẻ mệt mỏi thì vội vàng bảo cậu nghỉ ngơi.
Tô Ý Nhiên lại lắc đầu, nhìn con mình trong chiếc nôi sơ sinh: "Em muốn ngắm con thêm một lát."
Cố Uyên Đình: "..."
Anh xoay người nhìn con bên kia, cuối cùng bế con lên nhẹ nhàng đặt bên cạnh cậu: "Chỉ một lát thôi rồi ngủ nhé, được không em?"
Tô Ý Nhiên vội gật đầu, không nói chuyện với Cố Uyên Đình mà cẩn thận chạm vào khuôn mặt nhỏ bé của con, sau đó ngắm con, mím môi cười.
Đúng lúc này, như có cảm ứng gì, em bé đột nhiên cựa mình tỉnh giấc, sau đó mở mắt ra.
Đó là một đôi mắt to trong suốt, thuần khiết, ánh lên vẻ hiếu kỳ với thế giới này, vừa ngây thơ vừa sáng ngời.
Tim Tô Ý Nhiên mềm đi, cậu kích động nhìn Cố Uyên Đình, rồi lại nhìn con: "Anh Đình ơi, anh xem con mở mắt này, trông yêu quá!" Trong đôi mắt cậu tràn đầy dịu dàng và yêu thương.
Cố Uyên Đình cũng nhìn thấy. Anh nhìn con trai đáng yêu, lại nhìn Nhiên Nhiên, hai thiên thần nhỏ làm trái tim anh tan chảy hoàn toàn.
Anh khẽ sờ đầu cậu: "Đáng yêu lắm, giống em."
Tô Ý Nhiên bị lời Cố Uyên Đình nói làm cho mặt nóng lên, lòng cũng mềm đi.
Nhưng chẳng mấy chốc cậu đã không thể nghĩ được nhiều nữa, bởi vì em bé đột nhiên khóc òa lên, hai chân cũng giãy giụa, tiếng khóc vang vọng khắp phòng.
Cô Tiền vội tới, nói: "Bé tè rồi."
Cô Tiền thành thạo thay bỉm cho em bé, quả nhiên bé không khóc nữa.
Cô Tiền vừa thay tã, vừa chỉ dẫn cho Cố Uyên Đình và Tô Ý Nhiên.
Thay xong, cô Tiền đi pha sữa mang đến cho bé uống, còn dạy hai người cách vỗ ợ hơi.
Cố Uyên Đình ở cạnh nghiêm túc quan sát, lắng nghe, yên lặng học tập, ghi nhớ cẩn thận.
Khi xong việc, em bé uống hết sữa, đáng yêu chép chép miệng, chỉ chốc lát sau đã ngủ say, trong phòng trở lại yên tĩnh.
Cô Tiền thấy hai người muốn nghỉ ngơi nên ôm bé con đã ngủ say đặt xuống chiếc nôi trẻ con, lại kéo rèm che nôi lên, còn mình thì nghỉ ngơi ở ghế cạnh đó.
Rèm được kéo lên, khá kín đáo, tạo cho hai người họ một chút không gian riêng.
Tô Ý Nhiên nằm trên giường nhìn Cố Uyên Đình, lòng khẽ rung động.
Trong lòng cậu đột nhiên dâng lên một thứ cảm xúc nặng trĩu khó giải thích được, cậu không nhịn được nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Anh Đình ơi..."
"Anh đây." Cố Uyên Đình nắm tay Nhiên Nhiên hôn một cái, lòng cũng xúc động.
Anh cúi người hôn Nhiên Nhiên một cái, đầy cưng chiều yêu thương: "Nhiên Nhiên, anh đây."
Tô Ý Nhiên được nụ hôn của Cố Uyên Đình bao bọc, phút chốc cảm xúc khó giải thích được trong lòng biến mất, thay vào đó là sự cảm động.
Cậu không kìm được đáp lại nụ hôn của anh, cảm thấy rất hạnh phúc.
Hai người ôm hôn một lúc, Cố Uyên Đình lại cẩn thận hôn khuôn mặt, chóp mũi, vầng trán, đôi mắt, đôi môi của Nhiên Nhiên. Cuối cùng, anh khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ của cậu: "Không còn sớm nữa, em phải nghỉ ngơi, ngủ đi."
Tô Ý Nhiên dùng khuôn mặt cọ cọ lòng bàn tay Cố Uyên Đình, ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ, anh cũng ngủ đi."
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên nhắm mắt lại mới tắt đèn, rồi cũng nằm xuống chiếc giường phụ bên cạnh.
Mấy ngày nay, vì sợ lúc ngủ chạm phải vết thương của cậu nên anh không thể ngủ cùng giường với Nhiên Nhiên như trước.
Anh nghiêng người, trong bóng tối nhìn Nhiên Nhiên đã ngủ, lòng mềm đi lại nhất thời chua xót, khó mà say giấc.
Ban đêm, Tô Ý Nhiên bị con đánh thức.
Cứ cách mỗi hai tiếng là bé con lại khóc đòi sữa một lần. Cũng may có cô Tiền chăm sóc, bé con khóc một lát được uống sữa nên không khóc nữa.
Cố Uyên Đình cũng ở cạnh chăm sóc con.
Tô Ý Nhiên vừa tỉnh là anh đã phát hiện, vội đến vỗ về an ủi cậu, nhẹ giọng dỗ cậu ngủ.
Tô Ý Nhiên không nghe thấy tiếng khóc nữa mới yên lòng, lại mơ màng ngủ tiếp.
Một đêm trôi qua, Tô Ý Nhiên cũng chỉ bị đánh thức hai lần. Sáng sớm ngày hôm sau, lúc tỉnh lại, cậu cảm thấy mình tràn đầy sức sống, chỉ là...
Cậu ngại ngùng gọi Cố Uyên Đình: "Anh Đình ơi..."
Cố Uyên Đình thức trắng đêm không ngủ, đã ngồi cạnh Nhiên Nhiên từ lâu. Thấy cậu tỉnh lại gọi anh, anh vội hỏi: "Làm sao thế? Em đói à?"
Mặt Tô Ý Nhiên nóng lên: "Không phải...!Em muốn đi vệ sinh."
Cố Uyên Đình hiểu ý, khom lưng lấy cái bô ở gầm giường ra giúp Nhiên Nhiên đi vệ sinh. Thấy cậu mãi mà không đi được, anh còn huýt sáo trêu chọc.
Tô Ý Nhiên: "..."
Vất vả lắm mới đi vệ sinh xong, mặt Tô Ý Nhiên đã đỏ ngầu, biến thành một quả cà chua.
Tuy rằng trước đó Cố Uyên Đình cũng thường đỡ cậu đi vệ sinh ở nhà, nhưng đây là đang trong phòng bệnh, không giống ở nhà, cậu vừa thẹn thùng vừa lúng túng.
Cố Uyên Đình giúp cậu lau chùi sạch sẽ, lại dọn dẹp cái bô. Tô Ý Nhiên thấy sắc mặt Cố Uyên Đình như thường mới thả lỏng chút.
Anh thu dọn xong, cẩn thận giúp cậu xoay người, xoa bóp chân, rồi lại hỏi cậu: "Cảm giác thế nào? Muốn ngủ nữa không?" Đêm qua Nhiên Nhiên tỉnh hai lần, có lẽ là ngủ không ngon giấc.
Tô Ý Nhiên nói: "Em không buồn ngủ." Cậu nhìn bên chiếc nôi có rèm che: "Con vẫn đang ngủ ạ?"
Cố Uyên Đình thấy cậu có tinh thần thì không ép, anh kéo rèm ra: "Nửa tiếng trước dậy một lần, giờ lại đang ngủ."
Anh thấy Nhiên Nhiên nhìn chằm chằm, biết cậu vừa dậy đã nhớ đến con, lòng lại chua xót, lại cảm thấy mình ghen với đứa bé quá ư là ngây thơ.
Cố Uyên Đình thành thạo ôm lấy em bé đặt ở bên cạnh Tô Ý Nhiên, thành thạo để Nhiên Nhiên được gần gũi với con mình.
Quả nhiên, cậu vừa thấy con là cười híp cả mắt, nhìn con không chớp mắt, hoàn toàn không rời mắt được.
Cố Uyên Đình: "..."
Động tĩnh lúc ôm em bé khiến cô Tiền tỉnh giấc. Cô ấy thấy hai người đã dậy rồi cũng rời giường.
Một lát sau, ba Tô mẹ Tô cũng tới. Đến gần trưa, một bảo mẫu khác cũng đến.
Cùng lúc có năm người xoay quanh Tô Ý Nhiên và em bé, hơn nữa trong bệnh viện còn có hộ lý, nên càng có nhiều người chăm sóc.
Hai bà bảo mẫu làm cho ba mẹ Tô thả lỏng hơn nhiều, chỉ là Cố Uyên Đình vẫn chăm sóc Tô Ý Nhiên, vừa học hỏi hai bà bảo mẫu, đồng thời còn kiên trì cố gắng tự mình làm mọi việc.
Bây giờ vẫn chưa đầy 24 giờ, Tô Ý Nhiên vẫn chưa thể ăn cơm. Anh đau lòng khi thấy Nhiên Nhiên chịu đói mà mình cũng không muốn ăn, chỉ ăn chút cháo đã bảo là đã no.
Mãi đến chiều, cuối cùng cậu cũng có thể ăn chút thức ăn lỏng. Mẹ Tô đã nấu sẵn cháo loãng thơm ngát, bổ tỳ, dưỡng dạ dày.
Cố Uyên Đình cẩn thận bón cho Nhiên Nhiên ăn từng thìa từng thìa, xong xuôi anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Hai ngày sau đó, Tô Ý Nhiên cũng chỉ được ăn một ít thức ăn lỏng như cháo loãng, canh cá, canh trứng gà vân vân. Đến ngày thứ ba mới được ăn thức ăn nửa lỏng như cháo, mì nước. Hơn nữa, mỗi lần không thể ăn quá nhiều, chỉ có thể ăn từng chút một, mỗi ngày cậu phải ăn sáu, bảy lần.
Ngày thứ ba, cuối cùng Tô Ý Nhiên cũng được gội đầu. Cố Uyên Đình gội đầu cho cậu, lại giúp cậu sấy khô tóc.
Hai ngày nay, Cố Uyên Đình đều là người giúp cậu lau người, mỗi ngày giúp cậu rửa mặt, đánh răng, lau mồ hôi, thay quần áo.
Sau khi thay quần áo xong, anh cho cậu uống nước, lại cẩn thận đỡ cậu ngồi dậy, đeo đai bảo vệ vết mổ, rồi lại đỡ cậu nằm xuống giường bắt đầu hoạt động tứ chi mỗi ngày.
Đi lại là một chuyện rất khó khăn. Lúc ban đầu, dưới sự chỉ đạo của bảo mẫu, Tô Ý Nhiên chậm rãi hoạt động tứ chi trên giường, lại được Cố Uyên Đình đỡ đứng dậy. Cho đến ngày hôm qua mới có thể hoạt động trong phạm vi nhỏ dưới sự nâng đỡ của Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình đau lòng đỡ Nhiên Nhiên từng bước chậm rãi.
Tô Ý Nhiên vẫn hơi yếu, chậm rãi đi mười mấy phút, người đã toát mồ hôi.
Anh thấy thế, lại cẩn thận đỡ cậu ngồi xuống giường. Đầu tiên là cởi đai cố định bụng, sau đó lau người, thay quần áo cho cậu.
Anh điều chỉnh nhiệt độ điều hòa lên 28 độ, lại nhìn góc độ cánh quạt điều hòa, xác định gió điều hòa không thổi trực tiếp vào Nhiên Nhiên mới bắt đầu cởi quần áo cho cậu.
Mặc dù bây giờ là mùa hè nhưng vẫn phải chú ý giữ ấm. Sau khi chảy mồ hôi nhất định phải thay quần áo, không thì rất có khả năng bị cảm lạnh, bị bệnh.
Một khi bị cảm lạnh ho khan là sẽ ảnh hưởng đến vết mổ.
Cố Uyên Đình thay xong quần áo cho Tô Ý Nhiên, lại hỏi cậu: "Em khát không?"
Hiện tại cậu cần uống nhiều nước. Thấy Nhiên Nhiên gật đầu, anh nhanh chân đi rót một cốc nước ấm cho cậu uống, xong xuôi lại đỡ cậu nằm xuống nghỉ ngơi.
Buổi chiều, bác sĩ Trần tới phòng bệnh kiểm tra vết mổ của Tô Ý Nhiên, đồng thời thay thuốc cho vết mổ.
Cố Uyên Đình căng thẳng ở cạnh xem. Dù vết mổ khôi phục tốt nhưng anh nhìn thấy vết thương kia vẫn cảm thấy cả tim lẫn thân thể đều đau đớn, lòng không ngừng quặn thắt.
Tô Ý Nhiên nhìn thấy sắc mặt của Cố Uyên Đình, lòng khẽ rung động.
Cậu đã để ý thấy trạng thái hai ngày nay của anh bất thường.
Hai ngày nay sau khi tỉnh lại, cậu luôn thấy mắt anh thâm quầng.
Trẻ con khóc đêm ngủ không ngon là bình thường, thế nhưng Cố Uyên Đình không ăn nhiều, dường như hơi chán ăn. Lại nhìn sắc mặt hiện tại của anh, Tô Ý Nhiên đã có một suy đoán trong lòng.