Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 70: Chăm Sóc và Trị Liệu
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bác sĩ Trần kiểm tra xong, mỉm cười nói với hai người họ: "Vết thương hồi phục rất tốt, bốn ngày nữa là sẽ liền miệng."
Cố Uyên Đình thở phào nhẹ nhõm, cảm ơn rối rít rồi tiễn bác sĩ ra cửa.
Tô Ý Nhiên vốn định gọi bác sĩ lại để hỏi thêm về tình hình của hắn, nhưng thấy trong phòng bệnh vẫn còn người khác, cậu suy nghĩ một lát rồi thôi, không mở miệng nữa.
Đợi bác sĩ Trần rời đi, cậu nói với hắn: "Anh Đình này, anh đi nghỉ ngơi một chút đi được không? Em thấy anh mệt mỏi lắm rồi, ngủ một giấc đi anh?"
Nghe Tô Ý Nhiên nói vậy, ba mẹ Tô đang ở trong phòng bệnh cũng nhớ đến sự vất vả của Cố Uyên Đình suốt hai ngày qua, liền khuyên hắn nên nghỉ ngơi.
Cố Uyên Đình lắc đầu, khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhiên Nhiên, rồi mỉm cười nói với ba mẹ Tô: "Con không mệt đâu ạ, vẫn khỏe mà."
Hai ông bà thấy vẻ mặt Cố Uyên Đình không hề có chút mệt mỏi nào nên cũng yên tâm hơn, không khuyên bảo thêm nữa.
Tô Ý Nhiên thì không yên tâm chút nào, rõ ràng buổi tối anh Đình ngủ không ngon giấc, ban ngày lại luôn chăm sóc cậu, làm sao có thể không mệt mỏi mà trái lại trông còn đầy sức sống được chứ?
Vừa lúc đó đã đến giờ Tô Ý Nhiên ăn bữa chiều, cô Tiền mang canh trứng đến. Cố Uyên Đình nhận lấy, trước tiên thử nhiệt độ, sau đó cẩn thận bón cho Nhiên Nhiên từng thìa một.
Cậu uống được mấy thìa, lại hỏi cô Tiền: "Cô ơi, còn canh trứng nữa không ạ?"
Cô Tiền đáp: "Còn ạ." Nhưng rồi bà lại tỏ vẻ khó xử: "Tuy nhiên, lúc này Tô tiên sinh chỉ được uống một bát thôi, không thể uống nhiều hơn đâu ạ."
Cố Uyên Đình tưởng Nhiên Nhiên đói nên an ủi cậu: "Nhiên Nhiên ngoan, uống hết bát này trước đã, đến bữa tối mình ăn thêm nhé?"
Tô Ý Nhiên lắc đầu, nghiêm túc nói với Cố Uyên Đình: "Không phải em ăn đâu, buổi trưa anh chỉ ăn có một bát cháo, chắc chắn anh cũng đói mà." Nói rồi, cậu lại gọi cô Tiền: "Cô ơi, cô múc thêm một bát nữa được không ạ?"
Cố Uyên Đình sững sờ, không ngờ Nhiên Nhiên lại quan tâm mình đến thế. Hắn định nói mình không đói, nhưng mấp máy môi rồi lại thôi, không nói thành lời.
Cô Tiền nghe không phải Tô Ý Nhiên muốn uống thì đồng ý ngay, liền vào bếp múc thêm một bát.
Cậu nhận bát từ tay hắn, bảo anh Đình mau uống bát của mình đi, còn cậu thì tự cầm thìa uống.
Thật ra tay cậu vẫn khỏe, hoàn toàn có thể tự ăn cơm được.
Cố Uyên Đình nhận bát từ tay cô Tiền. Hắn không muốn uống, nhưng vì đây là tấm lòng quan tâm của Nhiên Nhiên nên hắn mới cầm lấy.
Cố Uyên Đình cầm bát lên uống, gần như một hơi cạn sạch.
Hắn đưa bát không cho Nhiên Nhiên xem, để cậu yên tâm: "Anh no rồi."
Tô Ý Nhiên thấy cái "tiêu chuẩn" ăn uống này của anh Đình, không những không yên tâm mà trái lại còn lo lắng hơn.
Hắn đặt bát không xuống, cầm bát trong tay cậu nếm thử, thấy canh trứng vẫn còn nóng hổi, hắn mới yên tâm tiếp tục bón cho cậu ăn.
Tô Ý Nhiên lo lắng cho anh Đình, ăn xong bữa cơm chiều, cậu liền nhắn tin cho bác sĩ Trần: "Làm phiền bác sĩ Trần, tôi muốn hỏi là những triệu chứng như chán ăn, ngủ không ngon, căng thẳng lo lắng là biểu hiện của bệnh gì vậy?"
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên đang dùng điện thoại, không để ý lắm.
Bác sĩ Trần đọc tin nhắn của cậu mà giật mình lo lắng, vội vàng nhắn lại ngay: "Cậu làm sao thế? Những triệu chứng này xuất hiện từ lúc nào? Hiện tại tâm trạng cậu thế nào?"
Những tình huống mà cậu nói rất có thể là dấu hiệu của bệnh trầm cảm sau sinh, căn bệnh này rất nghiêm trọng, thậm chí có thể khiến người bệnh nảy sinh ý nghĩ tự sát.
Bác sĩ Trần nhắn tin xong, định chạy ngay đến phòng bệnh của Tô Ý Nhiên để thăm khám.
Cậu thấy bác sĩ hiểu lầm, liền nhanh chóng nhắn lại: "Không phải tôi đâu, là Cố Uyên Đình." Cậu giải thích rõ tình hình hiện tại của hắn.
Bác sĩ Trần: "..."
Anh ngẫm nghĩ một lát, thấy cũng không có gì bất thường. Trong các mối quan hệ vợ chồng, cũng có một tỷ lệ nhỏ các ông chồng nam giới bị trầm cảm sau sinh khi vợ sinh con. Giám đốc Cố lại yêu thương Tô tiên sinh sâu đậm đến vậy, nên rất có khả năng xảy ra tình huống tương tự.
Bác sĩ Trần thu lại bước chân định đi đến phòng bệnh, ngồi xuống, quyết định tìm hiểu rõ tình hình trước đã.
Anh nhắn lại: "Ngoài những triệu chứng cậu vừa kể, giám đốc Cố còn có biểu hiện bất thường nào khác không?"
Tô Ý Nhiên suy nghĩ một lúc. Cảm xúc của anh Đình luôn không bộc lộ ra ngoài, nên cậu cũng không nhận thấy được biểu hiện bất thường nào khác.
Nhưng cậu nhớ lại, trước khi sinh con, anh Đình cũng từng có cảm xúc lo lắng, thậm chí còn bị mất ngủ.
Cậu kể tình huống này cho bác sĩ Trần, và nhận được câu trả lời: "Có khả năng là trầm cảm sau sinh, và trước khi sinh cũng đã có dấu hiệu trầm cảm rồi."
"Hay là thế này, chúng ta sẽ nói chuyện với giám đốc Cố, rồi tiến hành kiểm tra để đánh giá cụ thể."
Tin nhắn của bác sĩ Trần đã xác nhận suy đoán của Tô Ý Nhiên, quả nhiên anh Đình có thể đã mắc chứng trầm cảm sau sinh.
Thực ra trước khi sinh con đã có dấu hiệu rồi, thế nhưng lúc đó Tô Ý Nhiên nặng nề, hay buồn ngủ, không có tinh thần nên không để ý đến.
(Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Hai ngày nay cậu được anh Đình chăm sóc rất chu đáo, tuy vết thương tạm thời vẫn chưa liền miệng nhưng tinh thần đã hồi phục rất tốt, lúc này cậu mới để ý thấy Cố Uyên Đình có điều bất thường.
Chẳng mấy chốc, bác sĩ Trần gọi điện thoại cho Cố Uyên Đình, hẹn hắn đến văn phòng để nói chuyện.
Ban đầu, khi nghe bác sĩ Trần tìm mình, hắn còn tưởng Nhiên Nhiên xảy ra chuyện gì, lòng căng thẳng, thấp thỏm bất an nên vội vàng đến ngay.
Khi đến văn phòng, hắn lại phát hiện bên cạnh bác sĩ Trần còn có một vị bác sĩ lạ mặt.
Bác sĩ Trần mỉm cười với hắn, giới thiệu: "Giám đốc Cố, đây là bác sĩ Tôn, chuyên gia tâm lý giỏi nhất bệnh viện chúng tôi."
Nghe Tô Ý Nhiên kể về tình hình của Cố Uyên Đình, anh cho rằng đây không phải chuyện nhỏ, không dám lơ là, suy nghĩ một lúc rồi cố ý mời bác sĩ Tôn đến.
Bác sĩ tâm lý? Cố Uyên Đình nghĩ tới điều gì đó, lòng lại căng thẳng, hắn hỏi: "Lẽ nào Nhiên Nhiên..."
Bác sĩ Trần vội xua tay. Hắn nghe bác sĩ Trần nói một hồi lâu mới phản ứng lại được.
Bác sĩ Trần nói: "...Cho nên, tốt nhất là ngài nên kiểm tra xem có bị trầm cảm sau sinh hay không."
Cố Uyên Đình: "..." Hắn biết trạng thái tâm lý của mình có phần bất thường, thế nhưng, trầm cảm sau sinh sao?
Bác sĩ Trần nhìn gương mặt lạnh lùng của giám đốc Cố, thật sự không thể tưởng tượng nổi một người đàn ông như hắn lại mắc chứng trầm cảm sau sinh... Chỉ riêng khả năng này thôi cũng đã khiến anh cảm thấy khó tin rồi.
Bác sĩ Tôn ngồi cạnh đưa cho Cố Uyên Đình một tờ phiếu kiểm tra, rồi dặn dò hắn: "Giám đốc Cố, xin hãy điền thật trung thực vào tờ phiếu này."
Ngôn Tình Hài
Cố Uyên Đình im lặng một lúc, nhận lấy mấy tờ phiếu đó đọc lướt qua, cuối cùng vẫn cầm bút lên và bắt đầu điền.
Hắn biết trầm cảm là một loại bệnh tâm lý, nếu như hắn thật sự mắc phải... chứng trầm cảm sau sinh, hắn sẽ tích cực phối hợp điều trị để thay đổi tâm trạng sớm nhất có thể.
Bởi vì trạng thái không tốt của hắn đã bị Nhiên Nhiên nhận ra. Nhiên Nhiên vừa mới sinh con xong, còn đang nằm trên giường bệnh, vậy mà lại phải lo lắng cho "chuyện nhỏ" này của hắn. Cố Uyên Đình nghĩ đến mà cảm thấy tự trách vô cùng, thấy mình thật chẳng ra làm sao.
Thế nhưng Cố Uyên Đình lại có rất nhiều bí mật.
Chẳng hạn như quá khứ đen tối ở kiếp trước, chẳng hạn như trong lòng hắn ẩn chứa vô vàn ý nghĩ đen tối, chẳng hạn như thực ra hắn không phải là nguyên chủ của thân thể này.
Cố Uyên Đình sẽ không để lộ bí mật của mình. Khi nhìn những câu hỏi trên phiếu, hắn nhíu mày, cố gắng chọn những đáp án trái với lương tâm.
Điền xong, bác sĩ Tôn cầm lấy đọc qua, vừa ghi chép vừa kiểm tra đánh giá, sau đó biểu cảm của anh dần trở nên nặng nề.
Nhìn từ kết quả, giám đốc Cố bị trầm cảm khá nặng, ngoài việc trị liệu tâm lý còn cần phải can thiệp bằng thuốc.
Anh không đưa ra kết luận ngay. Đầu tiên, anh đưa Cố Uyên Đình đến khoa Nội Thần kinh để kiểm tra, sau khi có kết quả, anh mới về văn phòng, hàn huyên trò chuyện với hắn, hỏi thăm một vài vấn đề, rồi cuối cùng mới đưa ra chẩn đoán.
Để tránh ảnh hưởng đến cảm xúc của bệnh nhân, bác sĩ Tôn dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Giám đốc Cố, kết quả kiểm tra cho thấy ngài bị trầm cảm nặng, nhưng đừng lo lắng quá, nếu tích cực phối hợp điều trị và giữ tinh thần thoải mái, chắc chắn sẽ sớm hồi phục thôi." (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Bác sĩ Trần thì hơi kinh ngạc, không ngờ giám đốc Cố lại bị trầm cảm nặng. Từ những biểu hiện bình thường của Cố Uyên Đình, hoàn toàn không thể nhận ra điều đó, anh cứ tưởng chỉ là trầm cảm nhẹ.
Cố Uyên Đình gật đầu, khi chẩn đoán được đưa ra, hắn không hề cảm thấy bất ngờ.
Bác sĩ Tôn trò chuyện tâm sự với hắn, bác sĩ Trần cũng bổ sung thêm vài câu, bởi vì anh luôn phụ trách quá trình mang thai của Tô Ý Nhiên nên đã tiếp xúc với Cố Uyên Đình khá nhiều, cũng có sự hiểu biết nhất định về hắn và Tô Ý Nhiên.
Hơn nữa, bác sĩ Trần đã hành nghề nhiều năm, cũng đã gặp rất nhiều trường hợp trầm cảm sau sinh. Một số người trầm cảm nhẹ, chính anh có thể điều chỉnh tâm lý cho sản phụ, chỉ có điều lần này đối tượng cần điều chỉnh lại hơi bất thường...
Cố Uyên Đình rất phối hợp với các bác sĩ, đều trả lời một cách hợp tác những câu hỏi của bác sĩ Tôn. Đối với lời khuyên, hắn cũng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu rõ, còn tích cực hỏi bác sĩ nên thay đổi trạng thái cảm xúc của mình như thế nào.
Nhưng bác sĩ Tôn nói chuyện một lúc lại phát hiện giám đốc Cố không chỉ mắc chứng trầm cảm sau sinh, mà trước khi Tô tiên sinh sinh con, hắn đã có triệu chứng bệnh, có khả năng lúc đó đã bị trầm cảm rồi.
Mặt khác, bác sĩ Tôn nhận thấy, tuy giám đốc Cố rất phối hợp, nhưng lòng phòng bị của hắn cực kỳ mạnh mẽ, sự cảnh giác với người khác rất cao. Trong suốt quá trình nói chuyện, hắn không hề mở lòng ra, thực tế chỉ ở trạng thái "bán phối hợp", việc can thiệp vào tâm lý của hắn là rất khó khăn.
Bác sĩ Tôn nghĩ đến thân phận của hắn cũng thông cảm, cho nên anh chỉ xoay quanh việc mang thai và sinh nở của Tô tiên sinh để nói chuyện với hắn, không đề cập đến những phương diện khác.
Anh biết không có khả năng giám đốc Cố hoàn toàn mở lòng với mình, hôm nay cũng chỉ là bước đầu can thiệp tâm lý, về sau còn cần phối hợp điều trị bằng thuốc và tiến hành quan sát thêm.
Và trong quá trình điều trị, yếu tố mấu chốt nhất vẫn là cần sự phối hợp của bạn đời giám đốc Cố.
Bước đầu nói chuyện xong, Cố Uyên Đình lo lắng cho Nhiên Nhiên trong phòng bệnh nên muốn về, bác sĩ Tôn liền viết đơn thuốc cho hắn, rồi hẹn hắn thời gian trị liệu tâm lý lần sau.
Trước khi đi, Cố Uyên Đình lại bình thản yêu cầu hai bác sĩ không được tiết lộ tình trạng trầm cảm nặng của mình cho Tô Ý Nhiên, chỉ cần nói hắn bị stress nhẹ và sẽ tích cực phối hợp điều trị.
Bác sĩ Trần vừa cầm điện thoại lên định nói thật tình hình của giám đốc Cố cho Tô Ý Nhiên, thì lại nghe lời hắn nói: "..."
Hắn và bác sĩ Tôn liếc mắt nhìn nhau, bất đắc dĩ nhìn Cố Uyên Đình rời đi. Bác sĩ Trần suy nghĩ một lúc, sửa đổi từ ngữ rồi vẫn nhắn tin cho Tô Ý Nhiên.
Cố Uyên Đình quay lại phòng bệnh, bất ngờ phát hiện trong phòng bệnh chỉ có mẹ Tô và Tô Ý Nhiên. Ba Tô, em bé và hai cô bảo mẫu đã biến mất. Hơn nữa, sau khi hắn về, mẹ Tô cũng nói có việc phải đi, còn đóng cửa phòng lại cho hai người họ.
Cố Uyên Đình căng thẳng. Tô Ý Nhiên đang nằm trên giường bệnh, nhìn thấy anh Đình ngẩn người đứng đó, cậu mỉm cười với hắn, vẫy tay: "Anh Đình, lại đây."
Hắn lại như bị một sợi dây vô hình trong tay Nhiên Nhiên dắt đi, nghe lời bước đến, ngồi xuống bên cạnh cậu, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu: "Nhiên Nhiên..."
Tô Ý Nhiên đè tay anh Đình xuống, cọ nhẹ vào lòng bàn tay hắn.
Cậu nhìn anh Đình, cười giải thích: "Em nói với ba mẹ là muốn nói chuyện riêng với anh một lát, nên họ đã ra ngoài rồi, con cũng được bế sang phòng ba mẹ."
Cố Uyên Đình đoán được ý, hắn không biết nên nói gì, chỉ cúi đầu đầy tự trách.
Cậu nhìn dáng vẻ của hắn mà lòng rất đau, bác sĩ Trần đã nói cho cậu biết bây giờ anh Đình bị trầm cảm nhẹ, hơn nữa rất có thể đã mắc bệnh từ trước khi sinh.
Tô Ý Nhiên vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình trên giường: "Anh ngồi lên đây đi. Em muốn nằm cùng anh một lát."
Cố Uyên Đình cởi giày, cẩn thận nằm lên giường.
Hắn không dám chạm vào vết thương của cậu, cẩn thận nằm nghiêng, cong người để tránh tiếp xúc với eo Nhiên Nhiên, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy cậu.
Tô Ý Nhiên cũng nằm nghiêng, cậu cũng ôm lấy anh Đình, nhưng lại cảm thấy khoảng cách quá xa, cậu liền nói: "Anh tới gần thêm chút nữa được không? Em muốn hôn anh."
Những lời cậu nói sưởi ấm trái tim Cố Uyên Đình, lòng hắn vừa chua xót vừa mềm nhũn. Hắn cẩn thận đến gần thêm một chút, hai người gần nhau trong gang tấc, hắn căng thẳng chờ đợi Nhiên Nhiên hôn mình.
Tô Ý Nhiên chậm rãi kề sát vào anh Đình, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau.
Cậu dùng một tay đỡ gáy hắn, sau đó nhẹ nhàng hôn môi hắn, hơi tách ra nửa giây rồi lại hôn tiếp.
Cậu hôn hắn như chuồn chuồn lướt nước mấy lần, hôn một lát rồi lại ngậm lấy đôi môi anh Đình.
Cố Uyên Đình sắp bị Nhiên Nhiên làm cho ngọt ngào đến mềm nhũn cả người, tim hắn run rẩy. Bị động để Nhiên Nhiên hôn một lát, hắn lại không nhịn được nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu lên, "đổi khách thành chủ" mà triền miên hôn môi cậu.
(Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Một nụ hôn thật dài và nồng thắm.
Hôn xong, Cố Uyên Đình vẫn không biết đủ, cứ hôn lấy hôn để môi cậu, sau đó lại hôn sâu hơn.
Đôi môi Nhiên Nhiên mềm mại, ngọt ngào, khiến Cố Uyên Đình say đắm như chính bản thân cậu, làm hắn chìm đắm không muốn dứt ra.
Mãi đến khi nụ hôn kết thúc, Tô Ý Nhiên đã bị anh Đình hôn đến mức mắt ngập nước long lanh, đôi môi hồng hồng, hơi thở gấp gáp. Cậu thở dốc, hơi lùi lại một chút: "Được rồi, em sắp không thở được mất."
Cố Uyên Đình không hôn Nhiên Nhiên quá trớn nữa, hắn cẩn thận ôm cậu một cách quy củ, hơi thở hai người hòa quyện vào nhau khi tựa vào nhau. Lúc không kìm được, hắn mới khẽ hôn một cái.
Mấy ngày nay hắn và Nhiên Nhiên rất khó có cơ hội ở riêng cùng nhau. Tuy rằng buổi tối có rèm che ngăn cách nhưng vẫn khác với cảm giác thật sự ở cùng một chỗ. Hơn nữa, cậu phải dưỡng thương, Cố Uyên Đình ngủ ở giường bên cạnh, đã lâu rồi hắn không được ngủ cùng chăn, ôm Nhiên Nhiên ngủ.
Tuy rằng trên thực tế mới chỉ qua ba ngày rưỡi, nhưng Cố Uyên Đình theo bản năng cảm thấy đã trôi qua rất lâu, rất lâu rồi.
Tô Ý Nhiên cũng đắm chìm trong nụ hôn với anh Đình. Hai người lẳng lặng ôm nhau, hơi thở quấn quýt, khi thì anh hôn em, em hôn anh, cảm giác ngọt ngào len lỏi trong tim.
Một lát sau, Tô Ý Nhiên thở đều, cậu bắt đầu nói đến chuyện chính: "Anh Đình này, bác sĩ nói cho em biết là bây giờ anh bị trầm cảm nhẹ."
Cố Uyên Đình biết đã đến đề tài chính rồi, hắn căng thẳng lắng nghe Nhiên Nhiên nói, không khỏi nhíu mày.
Rõ ràng hắn đã bảo bác sĩ nói là stress nhẹ, không đến mức bị bệnh, vậy mà bác sĩ lại nói với Nhiên Nhiên là "bệnh stress nhẹ".
Cậu suy nghĩ một lúc, rồi hỏi hắn: "Anh sợ em đau không?"
Cố Uyên Đình nhớ lại vết thương kia. Hắn mặc kệ bác sĩ nói thế nào, người cứng ngắc, lưng thẳng tắp, nhưng hắn không thể không đáp lời cậu, chỉ gật đầu thừa nhận: "Sợ."
Cậu ôm anh Đình, lại hôn hắn một cái, rồi miêu tả cảm giác của mình: "Ngày đó phẫu thuật có tiêm thuốc tê, em ngủ thiếp đi ngay. Cảm giác tỉnh lại thì con đã chào đời rồi, căn bản không có cảm giác đau đớn gì cả."
"Mấy ngày nay cũng chỉ hơi đau lúc thuốc tê hết hiệu lực, sau đó một lát đã được tiêm thuốc giảm đau, bình thường em không có cảm giác gì." Thật ra thì vẫn hơi đau, thế nhưng gần như có thể bỏ qua không tính, Tô Ý Nhiên không nói ra.
Cuối cùng, cậu nghiêm túc nhìn hắn: "Chỉ là vết thương trông thì đáng sợ vậy thôi, thật ra em không đau, em khỏe mà."
Cậu hôn anh Đình một cái, rồi cầm lấy tay hắn đặt lên mặt mình, mỉm cười nói với hắn: "Anh xem này, em vẫn khỏe mà đúng không? Đừng sợ, anh Đình." Nói xong, cậu lại hôn vào lòng bàn tay hắn một cái.
Lòng bàn tay được hôn khiến Cố Uyên Đình run rẩy. Hắn không chắc chắn mà nhìn Nhiên Nhiên, lại sờ mặt cậu, xác nhận cậu vẫn ở đây, hắn cẩn thận hỏi: "Em khỏe thật không?"
Tô Ý Nhiên bị câu hỏi ngốc nghếch của anh Đình làm cho bật cười, cậu cong môi, lại hôn hắn một cái, khẳng định: "Em rất khỏe."
Cố Uyên Đình cũng phát hiện mình hỏi câu đó thật ngớ ngẩn. Nhiên Nhiên vẫn ở trước mặt hắn, ở trong lòng hắn, mỉm cười ấm áp, còn hôn hắn nữa chứ.
Hắn nhìn xuống eo cậu, liếc mắt một cái rồi vội thu tầm mắt lại, đau lòng nhìn cậu: "Không đau sao?"
Tô Ý Nhiên khẳng định: "Không đau một chút nào cả. Hơn nữa, bác sĩ cũng nói rồi mà, vết thương liền lại rất tốt, qua bốn ngày nữa là sẽ liền hẳn."
Cố Uyên Đình nghĩ đến lời của bác sĩ, lại thấy Nhiên Nhiên khẳng định như vậy, cuối cùng cũng thả lỏng hơn một chút. Nhưng rồi, ý nghĩ tự trách lại bén rễ trong đầu hắn.
Hắn cúi đầu, cảm thấy rất hổ thẹn, thấy mình thật không xứng đáng làm chồng: "Anh xin lỗi."
Tô Ý Nhiên hiểu đại khái anh Đình đang nghĩ gì, cậu đau lòng sờ mặt hắn, lại hôn hắn: "Có gì mà phải xin lỗi chứ? Anh không hề sai, đừng tự trách mình. Hơn nữa, em được anh chăm sóc rất chu đáo, mọi người đều nói khí sắc của em càng ngày càng tốt, tất cả là bởi vì anh quá tuyệt vời."
Cố Uyên Đình biết khí sắc của Nhiên Nhiên càng ngày càng tốt, cũng ngày càng có sức sống hơn. Tuy rằng vì nguyên khí vẫn chưa đủ nên cậu vẫn còn hơi yếu, nhưng dưỡng thêm một thời gian nữa chắc chắn sẽ khỏe lại.
Sự khó chịu tích tụ trong lòng hắn từ trước tới nay được Nhiên Nhiên xóa nhòa. Tiếp xúc thân mật với cậu cũng làm hắn thả lỏng hơn nhiều. Tuy rằng vẫn tự trách và đau lòng, nhưng hắn không muốn để cậu lo lắng cho mình nữa.
Hắn định thần, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Ý Nhiên: "Được rồi, giờ em khỏe lắm rồi, mấy ngày nữa là khỏe hẳn thôi."
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình đã thả lỏng hơn một chút mới yên lòng. Cậu lại hôn hắn một cái: "Anh đói không? Đi ăn cơm đi, ăn xong rồi ngủ một giấc nhé."
Sự quan tâm của Nhiên Nhiên làm cho lòng Cố Uyên Đình mềm nhũn.
Hắn gật đầu, xem đồng hồ mới phát hiện cũng đã đến giờ ăn tối của cậu. Hắn đi xuống giường, bưng bát của Tô Ý Nhiên đến.
Cậu nhận bát muốn tự ăn, rồi phất tay bảo hắn mau đi ăn cơm của mình đi.
Ba mẹ, nhóc con và hai cô bảo mẫu đã về. Họ không hề biết chuyện Cố Uyên Đình bị trầm cảm, còn tưởng là đôi chồng chồng son muốn nói chuyện riêng tư, thân mật một lát.
Cố Uyên Đình nghe lời đi ăn cơm, thuận tiện lén lút uống thuốc. Buổi tối hắn lại nghe lời ngủ rất sớm, không biết là bởi vì Tô Ý Nhiên khuyên nhủ làm hắn thả lỏng hay là vì thuốc có tác dụng, đêm đó hắn đã không còn mất ngủ nữa.
Tô Ý Nhiên cảm thấy có lẽ chứng trầm cảm của anh Đình có liên quan đến việc sau khi con chào đời, cậu đã dồn hết sự chú ý cho con, ít quan tâm đến anh Đình hơn, số lần hai người tiếp xúc thân mật cũng trở nên ít đi.
Cho nên mấy ngày kế tiếp, hễ rảnh rỗi là cậu lại ôm hôn hắn, sự chú ý cũng chia một nửa ra để dành cho hắn.
Cố Uyên Đình cảm nhận được sự quan tâm và thân mật của Nhiên Nhiên dành cho hắn, như thể uống một liều thuốc hiệu nghiệm, tâm trạng hắn thả lỏng hơn rất nhiều. Chính hắn cũng tích cực phối hợp điều trị, uống thuốc, nói chuyện với bác sĩ tâm lý. Hơn nữa, tình trạng sức khỏe của Tô Ý Nhiên càng ngày càng tốt, miệng vết thương ở bụng cũng đã liền lại, trạng thái của hắn cũng càng ngày càng tốt theo.
(Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Bác sĩ Tôn lại đánh giá tâm lý của hắn một lần nữa, anh vui mừng phát hiện Cố Uyên Đình đã thay đổi rất rõ rệt. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, tâm trạng hắn đã không còn sa sút nữa, thậm chí đã có thể ngừng thuốc.
Sau khi miệng vết thương ở bụng Tô Ý Nhiên liền lại, cậu nằm viện quan sát thêm hai ngày, xác định không có vấn đề gì mới làm thủ tục xuất viện về nhà.