Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Ý Nhiên vâng lời, không nhìn ông Cố phía sau nữa, nắm tay Cố Uyên Đình rời khỏi viện điều dưỡng để về nhà.
Trên đường về, Tô Ý Nhiên cứ suy nghĩ mãi nhưng chưa hỏi, định bụng về đến nhà rồi mới hỏi anh Đình.
Không ngờ, vừa về đến nhà, Tô Ý Nhiên đã thấy một người lạ mặt ngồi trên ghế salon trong phòng khách, dường như đang chờ đợi họ.
Người đàn ông ấy chừng hơn năm mươi tuổi, tóc đã điểm bạc, đeo kính, trông rất tiều tụy. Vừa thấy họ bước vào, ông ta lập tức kích động đứng dậy, ngón tay run rẩy chỉ vào Cố Uyên Đình: "Thằng bất trị! Mày, mày đã làm gì anh mày rồi?"
Tô Ý Nhiên giật mình kinh hãi. Nghe lời nói đó, cậu đoán người này có lẽ là ba của Cố Uyên Đình, và cậu nhìn về phía ông ta.
Cố Uyên Đình thấy ba Cố, khẽ nhíu mày, không bận tâm đến ông ta mà lạnh lùng liếc nhìn quản gia đứng cạnh.
Quản gia đang nơm nớp lo sợ đứng bên cạnh, thấy ánh mắt của Cố Uyên Đình thì giật thót mình, khổ sở nói: "Thưa ngài, chuyện này, chúng tôi thật sự không dám ngăn cản."
Dù sao đi nữa, ba Cố cũng là một trong những chủ nhân của nhà họ Cố. Đối phương muốn vào, họ thật sự không dám ngăn cản.
Ba Cố thấy Cố Uyên Đình không thèm nhìn mình, tức giận đến mức người run lên, ba bước thành hai bước đi thẳng đến chỗ hắn. Cố Uyên Đình nhíu mày, che Nhiên Nhiên ra phía sau, nghiêng đầu nói với cậu: "Nhiên Nhiên, em lên lầu trước đi."
Tô Ý Nhiên còn đang do dự thì ba Cố đã phát hiện ra sự có mặt của cậu, tức giận đến mức đầu óc không thể bình tĩnh. Ông ta quan sát cậu, cười quái gở: "Mày chính là Tô..."
Ông ta không nhớ rõ tên Tô Ý Nhiên, nên khựng lại.
Tô Ý Nhiên mỉm cười nói: "Tôi là Tô Ý Nhiên, chào ngài." Cậu do dự, vẫn không thể gọi tiếng "ba" thành lời.
Cậu cho rằng, việc anh Đình bị mẹ kế lừa bán trước đây, dù ba Cố không biết chuyện, nhưng ông ta vẫn phải chịu trách nhiệm vô cùng lớn.
Ba Cố kết hôn chưa được bao lâu thì đã ngoại tình, tình nhân sinh ra một người anh cùng cha khác mẹ với Cố Uyên Đình. Mẹ anh Đình mất sớm, ông ta lập tức cưới người tình đó về, mang theo đứa con riêng còn lớn hơn Cố Uyên Đình mấy tuổi. Người tình này cũng trở thành mẹ kế của hắn.
Vì thế, Tô Ý Nhiên vẫn có khúc mắc với ba Cố, không muốn gọi ông ta là "ba".
Lần này đến nhà anh Đình thăm người lớn, chủ yếu là để thăm ông Cố, chu toàn mọi lễ nghi. Cậu đã hỏi ý kiến Cố Uyên Đình, không định đi thăm ba hắn, nhưng không ngờ lại gặp mặt ông ta trong tình huống trớ trêu này.
Ba Cố không bận tâm đến Tô Ý Nhiên, ông ta nóng lòng muốn giải cứu con trưởng của mình, liền quay sang Cố Uyên Đình, lớn tiếng chất vấn: "Mày không chịu cho Văn Long chuyển viện mà cứ nhốt nó ở đó, mày muốn làm gì? Mày —— "
"Im miệng!" Cố Uyên Đình lạnh lùng nhìn ba Cố, cắt ngang lời ông ta. Ba Cố chạm phải ánh mắt đáng sợ của Cố Uyên Đình, theo bản năng dời tầm mắt, những lời định nói cũng đành nuốt ngược vào trong.
Nhưng rồi, ba Cố nhận ra mình đang run sợ, không khỏi vừa hận vừa sợ Cố Uyên Đình. Dù sao hắn cũng là con mình, ông ta cho rằng mình có quyền dạy dỗ hắn, không có lý do gì phải sợ hãi.
Cố Uyên Đình quay sang nhìn Nhiên Nhiên, ánh mắt trở nên dịu dàng, xoa đầu cậu: "Nhiên Nhiên ngoan, lên phòng trước nhé, được không?"
Tô Ý Nhiên nhìn anh Đình, rồi lại nhìn ba Cố, cuối cùng gật đầu: "Vậy em lên trước." Nói xong, cậu bước lên cầu thang, để lại hai cha con họ nói chuyện.
Ba Cố nhìn thấy sự dịu dàng của Cố Uyên Đình dành cho Tô Ý Nhiên, như chợt nghĩ ra điều gì, liền lên tiếng: "Đứng lại!"
Tô Ý Nhiên quay đầu lại nhìn ông ta, thấy ông ta cười quái gở nhìn mình: "Mày có biết nó đối xử với cha ruột của mình, với anh mình như thế nào không?"
Thấy Nhiên Nhiên dừng bước, ba Cố còn định nói thêm, nhưng Cố Uyên Đình đã biến sắc, lớn tiếng quát để ông ta dừng lại: "Cố Hồng!"
Ba Cố chạm phải ánh mắt lạnh thấu xương như dao băng của Cố Uyên Đình, cứng người lại, không thể nói thêm lời nào nữa.
Cố Uyên Đình căng thẳng liếc nhìn Tô Ý Nhiên: "Nhiên Nhiên, em lên nghỉ ngơi trước đi."
Tô Ý Nhiên mỉm cười an ủi hắn: "Vâng, hai người cứ nói chuyện đi, em lên lầu chờ anh."
Nhìn theo Nhiên Nhiên lên lầu, Cố Uyên Đình mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn chỉnh lại cổ tay áo, nhìn ba Cố, nở nụ cười không chút độ ấm: "Vừa nãy ông định nói gì?"
Ba Cố không hiểu sao lại run lập cập.
Tô Ý Nhiên ở trong phòng ngủ trên lầu, chờ Cố Uyên Đình và ba Cố nói chuyện xong.
Cậu nhớ đến lời ông ta vừa nói. "Văn Long" trong miệng ông ta chắc chắn là người anh cùng cha khác mẹ của Cố Uyên Đình. Ông ta nói hắn không chịu cho Cố Văn Long chuyển viện mà cứ nhốt anh ta trong bệnh viện...
Và câu nói cuối cùng, cứ như thể anh Đình là một kẻ rất xấu xa vậy.
Đương nhiên Tô Ý Nhiên không thể bị lời nói của ông ta ảnh hưởng, có điều cậu không hiểu rõ chuyện gia đình anh Đình. Trước kia là vì sợ chạm đến những chuyện khiến hắn đau lòng nên không dám hỏi quá nhiều, hắn cũng không chủ động kể cho cậu nghe.
Bây giờ nghĩ lại, việc không biết rõ những chuyện này vẫn sẽ tiềm ẩn rất nhiều mầm họa. Tô Ý Nhiên lại nghĩ đến trạng thái trầm cảm của hắn, nguyên nhân gia đình cũng sẽ ảnh hưởng đến tâm lý đúng không?
Cậu quyết định sau này sẽ hỏi rõ Cố Uyên Đình về gia tộc Cố, hiểu rõ mới có thể gỡ bỏ nút thắt trong lòng hắn.
Tô Ý Nhiên nghĩ rằng mình sẽ phải chờ rất lâu, không ngờ không lâu sau, Cố Uyên Đình đã lên lầu. Cậu sửng sốt: "Nhanh như vậy đã nói chuyện xong rồi ạ?"
Cố Uyên Đình vừa nhìn thấy Nhiên Nhiên, tâm trạng căng thẳng khi đối mặt với ba Cố liền tan biến. Hắn nhìn cậu, tiến đến ôm Nhiên Nhiên vào lòng: "Nói chuyện xong rồi, đừng lo lắng."
Tô Ý Nhiên sờ mặt anh Đình, do dự hỏi: "Ông ấy... đi rồi sao?"
"Đi rồi." Cố Uyên Đình không muốn Ý Nhiên nhắc đến ba Cố, hắn hôn lên đôi môi mềm mại của cậu: "Chúng ta đi ăn tối nhé?"
Hai người ăn tối xong, tắm rửa sạch sẽ. Tối đó, khi đang ôm nhau trong chăn, Tô Ý Nhiên mới mở lời hỏi: "Anh Đình, kể cho em nghe chuyện gia tộc Cố đi?"
Cố Uyên Đình im lặng một lát. Hắn biết chắc chắn Nhiên Nhiên sẽ hỏi, và có vài chuyện có thể nói, kể cho cậu nghe cũng không sao: "... Gia tộc Cố tìm anh về là vì Cố Văn Long mắc bệnh nan y, chắc chắn sẽ chết."
Trước đây, sở dĩ ông Cố vội vã tìm Cố Uyên Đình là bởi vì Cố Văn Long gặp vấn đề về sức khỏe.
Gia tộc Cố có tiền sử bệnh ung thư phổi, một phần là do di truyền. Nếu không quan tâm sức khỏe mà lại nghiện hút thuốc, khả năng mắc ung thư phổi sẽ cao hơn người bình thường gấp mười mấy lần.
Ông Cố không bị ung thư phổi, ba Cố cũng biết chuyện này, dù thỉnh thoảng hút thuốc nhưng cũng không mắc bệnh. Thế nhưng Cố Văn Long, dù biết rõ, vẫn không xem đó là chuyện gì to tát, nghiện hút thuốc nặng, đến khi kiểm tra ra mắc ung thư phổi thì đã quá muộn.
Năm ngoái, khi biết kết quả khám, Cố Văn Long chỉ mới bị ung thư phổi giai đoạn đầu, vẫn có khả năng cứu chữa. Nhưng ông Cố, cả đời ở gia tộc Cố, đã chứng kiến quá nhiều người mắc ung thư phổi, dù hết sức chạy chữa nhưng cuối cùng vẫn không qua khỏi.
Ông Cố cho rằng Cố Văn Long không thể chữa trị, chắc chắn sẽ chết, nên đã buông bỏ anh ta. Đồng thời, ông cũng bối rối vì gia tộc Cố không có người nối nghiệp, như vậy sao được?
Sau khi Cố Uyên Đình mất tích từ bé, Cố Văn Long là người thừa kế đời thứ ba của chi trưởng gia tộc Cố. Hiện tại Cố Văn Long sắp chết, vị trí người thừa kế sắp rơi vào tay chi thứ của gia tộc Cố.
Ông Cố quyết không cho phép gia nghiệp mình xây dựng cả đời rơi vào tay chi thứ, gia tộc Cố chỉ có thể được truyền thừa trong tay mạch chi trưởng.
Ông còn có quan niệm trọng nam khinh nữ nghiêm trọng. Trong mắt ông, con gái, cháu gái đều là người ngoài, trong quan niệm của ông không có chuyện con gái kế thừa gia nghiệp.
Lúc này, ông Cố nhớ đến Cố Uyên Đình vẫn đang lưu lạc bên ngoài, bắt đầu lén lút tìm kiếm hắn. Ông gần như dùng hết tất cả tài nguyên, tất cả thủ đoạn để tìm được hắn. Cố Văn Long đã không còn giá trị, gia tộc Cố nhất định phải để con cháu chi trưởng kế thừa.
Cố Văn Long cứ tưởng mình chỉ bị ung thư phổi giai đoạn đầu, chắc chắn có thể khỏi hẳn. Khi phát hiện ông Cố cũng bắt đầu tìm kiếm Cố Uyên Đình, anh ta hy vọng có thể diệt trừ hắn trước khi ông Cố tìm được.
Cố Uyên Đình xuyên không đến thế giới song song này đúng vào thời điểm đó.
Sau đó, mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên.
Ông Cố tìm được cháu ruột khỏe mạnh, có năng lực để kế thừa gia nghiệp, vô cùng cao hứng. Ông phát hiện người cháu lưu lạc bên ngoài này vô cùng ưu tú, mọi mặt đều khiến ông rất hài lòng.
Cố Văn Long mắc bệnh nan y, không còn giá trị nên lập tức bị gạt sang một bên.
Sau đó, mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi với Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình ôm Tô Ý Nhiên, lựa chọn những lời có thể nói để kể sơ qua: "... Bệnh ung thư phổi của Cố Văn Long nhanh chóng chuyển biến sang giai đoạn cuối, cứ nằm viện điều trị mãi. Bệnh viện hiện tại đã là tốt nhất, nhưng Cố Hồng lại nghi ngờ anh làm hại Cố Văn Long. Ngày hôm qua ông ta muốn chuyển viện cho anh ta, làm loạn lên, không ngờ hôm nay còn mò đến đây gây sự."
Hắn hôn lên trán Tô Ý Nhiên: "Dọa em sợ rồi, xin lỗi."
"Em đâu có nhát gan đến vậy." Tô Ý Nhiên đau lòng không chịu nổi, cậu ôm chặt anh Đình, mắt đỏ hoe: "Anh Đình..."
Nếu như Cố Văn Long không gặp vấn đề, gia tộc Cố vĩnh viễn sẽ không tìm lại anh Đình.
Nếu như Cố Văn Long không gặp sự cố, cho dù anh Đình có về gia tộc Cố thì cũng sẽ phải chịu đối xử như thế nào?
Hơn nữa, nếu như người gặp sự cố... lại là anh Đình thì sao?
Tô Ý Nhiên không dám nghĩ sâu hơn, ôm Cố Uyên Đình hôn hắn. Bờ môi dán vào nhau, vành tai tóc mai chạm khẽ, cậu khổ sở đến mức không thốt nên lời. Cuối cùng, cậu tập trung nhìn Cố Uyên Đình: "Anh Đình, đừng đau lòng, có em ở đây rồi."
Tim Cố Uyên Đình mềm lại, hắn thân mật hôn Nhiên Nhiên: "Em yêu anh, đúng không, Nhiên Nhiên?"
Tô Ý Nhiên vội vàng đáp: "Em yêu anh." Cậu lại hôn hắn một hồi, lặp đi lặp lại: "Em yêu anh."
Lòng Cố Uyên Đình ngọt ngào, hắn ôm Nhiên Nhiên, như nắm giữ cả thế giới trong tay.
Hai người nằm trong chăn dịu dàng ân ái.
...
Sau đó, Cố Uyên Đình ôm Nhiên Nhiên đã mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, yêu thương hôn cậu.
Trong bóng tối, hắn suy nghĩ rất nhiều, nhớ lại kiếp trước của mình.
Hắn mà Nhiên Nhiên biết rõ không phải là toàn bộ con người hắn.
Hắn không giống nguyên chủ, người đã gặp được Nhiên Nhiên và lớn lên trong hạnh phúc từ nhỏ.
Hắn còn tệ hơn cả nguyên chủ.
Hắn là một người xấu, kiếp trước từng làm rất nhiều chuyện tồi tệ, kiếp này cũng ẩn chứa rất nhiều góc khuất tối tăm.
Cố Uyên Đình nhìn Nhiên Nhiên trong vòng tay mình, hôn cậu, rồi thất thần nhìn ngắm cậu.
Nếu như Nhiên Nhiên biết... trên thực tế hắn là loại người gì, biết đến những góc khuất khác của hắn, thì sẽ như thế nào?
Chắc chắn Nhiên Nhiên sẽ không chấp nhận được, chắc chắn sẽ không yêu hắn nữa.
Cố Uyên Đình nghĩ đến những lời Cố Hồng nói nửa thật nửa giả với Nhiên Nhiên, mắt tối sầm lại.
Hắn vô cùng tức giận.
Không gì có thể phá hủy hạnh phúc mà hắn đã khó khăn lắm mới có được này.