86. Quá khứ tăm tối và lời tố cáo bất ngờ

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình

Quá khứ tăm tối và lời tố cáo bất ngờ

Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Uyên Đình không hề có khái niệm về tình thân.
Mẹ hắn qua đời vì bệnh không lâu sau khi hắn chào đời. Mẹ kế nhanh chóng mang theo con riêng lớn hơn hắn vài tuổi về nhà. Khi còn rất nhỏ, hắn đã bị mẹ kế lừa bán. Hắn chưa kịp nhớ nhung mẹ đẻ đã phải bắt đầu vật lộn để sinh tồn.
Vì thế, hắn không có khái niệm gì về mẹ, không hề nhớ nhung, chỉ thấy xa lạ.
Còn về những “người thân” khác thì càng không cần phải nhắc tới.
Kiếp trước, Cố Uyên Đình có cuộc đời khác hẳn kiếp này.
Kiếp trước, sau khi bị “ba Tô mẹ Tô” vứt bỏ, hắn sống một thời gian trong viện mồ côi, rồi lang thang thêm một thời gian nữa. Năm mười bảy tuổi, hắn tình cờ được người nhà họ Cố phát hiện và đưa về.
Trên đường về, hắn cũng được chăm sóc, cứ ngỡ cuối cùng mình đã có gia đình và người thân. Nhưng sự thật lại không phải như vậy. Sau khi được nhà họ Cố tìm về, ông Cố thấy hắn là kẻ tàn phế với chân trái bị tật, liền đối xử với hắn rất lạnh lùng, thậm chí có chút chán ghét, cho rằng hắn tàn phế làm ô uế huyết mạch của mình.
Lúc đó, Cố Văn Long vẫn chưa mắc bệnh ung thư phổi, nhà họ Cố đã có một người thừa kế xuất sắc. Ba Cố cũng không để ý đến đứa con trai Cố Uyên Đình này. Hắn không được coi trọng, bị bỏ xó trong một góc nhà họ Cố. Sự chăm sóc của người nhà họ Cố trên đường về chỉ là ảo giác, đãi ngộ của hắn trong nháy mắt rơi xuống đáy vực.
Thái độ của ông Cố chính là kim chỉ nam cho cả nhà họ Cố. Những “người thân” khác đối xử với hắn cũng như với người xa lạ. Vì tàn phế mà phải chịu lạnh nhạt, cười nhạo và bắt nạt, điều đó đã khiến hắn tỉnh ngộ, bắt đầu “ngủ đông”, lặng lẽ chờ đợi cơ hội.
Vài năm sau, Cố Văn Long, người thừa kế đời thứ ba của nhà họ Cố, bị phát hiện mắc bệnh ung thư phổi giai đoạn đầu. Ông Cố, giống như kiếp này, nghĩ rằng Cố Văn Long chắc chắn sẽ chết, nên ông phải tìm người thừa kế mới, bắt đầu để mắt đến Cố Uyên Đình tàn tật.
Cố Uyên Đình bắt đầu được coi trọng, thường xuyên được ông Cố để mắt. Nhưng một năm sau, việc điều trị ung thư phổi của Cố Văn Long có tiến triển, thực sự có khả năng chữa khỏi. Ông Cố lại lần nữa ghét bỏ Cố Uyên Đình tàn phế, và lại để ý đến Cố Văn Long.
Tuy nhiên, vì trong năm qua ông Cố đã đầu tư không ít cho Cố Uyên Đình, lại cũng phát hiện tư chất của hắn rất ưu tú, nên đãi ngộ của Cố Uyên Đình tốt hơn năm trước một chút.
Sau đó lại xảy ra rất nhiều chuyện, Cố Uyên Đình mới dần trở nên vững vàng. Mười năm sau, hắn trở thành người đứng đầu nhà họ Cố. Mẹ kế đã sớm bị hắn tống vào tù, ba Cố bị hắn đưa vào bệnh viện tâm thần, Cố Văn Long chết trong phòng bệnh, còn ông Cố kết thúc đời mình trong viện dưỡng lão.
Tổ chức lừa bán hắn năm xưa đã bị hắn hủy diệt từ lâu. Cố Uyên Đình sai người “chăm sóc” những kẻ đó trong tù. Không một ai từng dây dưa với hắn có kết cục tốt đẹp, bao gồm cả “Tô Ý Nhiên” của kiếp trước.
Trong giai đoạn đầu phải vật lộn và phấn đấu để sinh tồn, để leo lên cao, hắn từng làm rất nhiều chuyện xấu, cũng đã chẳng còn lương tâm.
Sau khi trả thù xong, hắn không hề vui vẻ như tưởng tượng, trái lại cảm thấy rất hư không. Hắn có được tất cả những gì trước đây mình liều mạng muốn, nhưng lại càng trở nên vặn vẹo. Hắn muốn trả thù xã hội, trả thù tất cả mọi người, càng thêm mất lương tâm, làm nhiều chuyện xấu hơn.
Sau đó, xuất hiện một đối thủ. Đối thủ này như có thần linh phù hộ, làm bất cứ chuyện gì cũng thuận buồm xuôi gió. Cho dù bị hắn đánh bại nhất thời, cũng có thể tìm được đường sống trong chỗ chết, tiến hành phản công hắn.
Cuối cùng, khi hắn giao đấu liên lụy càng nhiều mâu thuẫn, bị đối thủ nắm được chứng cứ phạm tội, hắn đi đến kết cục thất bại, cuối cùng bị bạn bè xa lánh.
Trước khi đến thế giới song song này, khi bị truy đuổi, hắn đã cho nổ tung du thuyền của kẻ thù, không quan tâm đến kết cục của gã. Hắn phiêu bạt đến một hòn đảo biệt lập, rồi châm lửa tự thiêu trong biệt thự nhỏ.
Thái độ của Cố Uyên Đình với ông Cố không thể nói là thù hận, chỉ có sự lạnh lùng xa lạ. Đối với ba Cố cũng chỉ có sự lạnh lùng xa lạ cùng với cảm giác chán ghét.
Đối với “anh cả” Cố Văn Long, kiếp trước bọn họ cạnh tranh kịch liệt, hơn nữa, vì mẹ kế mà họ trở thành kẻ thù.
Thế nhưng sau khi sống lại kiếp này, hắn và Cố Văn Long đã không còn thù hận gì dư thừa nữa. Mọi thù hận đã được trả sạch ở kiếp trước, cũng đã chấm dứt ở kiếp trước.
Nhưng Cố Văn Long không nên thò bàn tay về thành phố A, lại còn muốn hại Nhiên Nhiên. Cố Uyên Đình nghĩ lại sự việc ở bãi đậu xe lúc trước vẫn thấy rùng mình sợ hãi.
Nếu như không có chuyện này, có lẽ hắn đã không trở lại nhà họ Cố, có thể bình an sống cùng Nhiên Nhiên.
Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.
Trở lại nhà họ Cố, hắn nhanh chóng ra tay khiến bệnh ung thư phổi của Cố Văn Long chuyển biến xấu cấp tốc, phải nhập viện nhiều lần, cuối cùng không còn sức lực làm những chuyện khác.
Không lâu sau, bệnh tình của Cố Văn Long từ giai đoạn đầu chuyển thành giai đoạn giữa, đến bây giờ đã là ung thư phổi giai đoạn cuối, chỉ có thể nằm thoi thóp trên giường bệnh.
Ngoại trừ lần đầu động tay động chân, sau đó Cố Uyên Đình không làm gì khác, mặc cho Cố Văn Long ở bệnh viện tự sinh tự diệt, mặc kệ Cố Văn Long làm gì, cho đến tận hôm nay...
Chính vì Cố Văn Long mà hắn đã bộc lộ mặt tối của mình trước mặt Nhiên Nhiên.
Hắn biết đối với người bình thường, hắn không hề bình thường. Vì thế, trước mặt Nhiên Nhiên, hắn luôn kìm chế bản thân, ẩn nhẫn, ngụy trang thành một người bình thường.
Trước giờ, hắn không thấy kiếp trước mình có gì sai trái. Kết cục thất bại, bạn bè xa lánh, tự thiêu kết liễu đời mình... hắn cũng không thấy có gì thê thảm. Đó chỉ là một kết cục thuận theo tự nhiên.
Một đời u ám, tuyệt vọng, chán nản, hư không, cuối cùng cảm giác lửa đốt cháy da thịt lại mang đến cho hắn một chút khoái cảm.
Hắn dùng cái chết để kết thúc, không ngờ đó lại là một khởi đầu mới.
Cố Uyên Đình ôm chặt Nhiên Nhiên vào lòng.
Trước mặt Nhiên Nhiên, hắn mới có cảm giác tự ti mặc cảm, cảm thấy mình đã làm vô vàn chuyện xấu, không xứng với cậu.
Hắn không dám bộc lộ một mặt khác của mình trước mặt Nhiên Nhiên. Hắn sợ làm cậu hoảng sợ, cũng sợ... Nhiên Nhiên không chấp nhận được hắn, sẽ rời bỏ hắn.
Cố Uyên Đình hôn Nhiên Nhiên.
Hắn không muốn mất đi cậu.
Nếu vậy thì chỉ cần phá hủy tận gốc những thứ có thể làm bại lộ hắn là xong. Cố Uyên Đình đã quyết định.
Ngày hôm sau, sáng sớm Tô Ý Nhiên tỉnh dậy thấy anh Đình vẫn còn ngủ. Cậu tiến đến hôn hắn một cái, sau đó chuẩn bị làm bữa sáng.
Khi bị cậu hôn, Cố Uyên Đình cũng tỉnh giấc. Hắn ôm cậu dịu dàng hôn một cái: “Chào buổi sáng, Nhiên Nhiên.”
“Chào buổi sáng.” Tô Ý Nhiên cùng anh Đình thân mật một lúc, rồi nói: “Chúng ta dậy đi. Em nấu bữa sáng cho anh nhé, anh muốn ăn gì?”
“Cháo,” Cố Uyên Đình nói, “và bánh khoai tây nữa.”
Tô Ý Nhiên đồng ý, cùng Cố Uyên Đình rời giường, đánh răng rửa mặt, thay xong quần áo. Hai người tay trong tay xuống nhà. Tô Ý Nhiên vào bếp nấu bữa sáng cho cả hai, Cố Uyên Đình phụ giúp.
Ăn sáng xong, Cố Uyên Đình nói với Tô Ý Nhiên: “Anh phải đi làm việc, trưa nay sẽ về nhà ăn cơm.”
Tô Ý Nhiên không nghĩ nhiều, cứ tưởng Cố Uyên Đình đi làm việc. Cậu tiễn hắn ra cửa rồi đi một vòng quanh biệt thự, suy nghĩ nên trang trí gì trong phòng sao cho không quá khoa trương mà vẫn tạo được sắc thái ấm áp.
Vừa mới đi một lúc, quản gia tìm đến cậu: “Thưa ngài, nhị tiểu thư đến, muốn gặp ngài. Ngài xem...”
Tô Ý Nhiên ngẩn người. Cậu biết nhị tiểu thư này là em gái cùng cha khác mẹ của Cố Uyên Đình, cũng chính là em gái ruột của Cố Văn Long, chưa lấy chồng, đang ở một biệt thự khác.
Anh Đình vừa mới đi, đối phương đã đến tìm cậu, rốt cuộc là có chuyện gì?
Tô Ý Nhiên suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu nói với quản gia: “Tôi không gặp. Chú bảo cô ấy về đi.”
Quản gia nghe lời cậu, ra cửa mời nhị tiểu thư về. Tô Ý Nhiên chú ý tiếng động bên ngoài, nghe thấy tiếng con gái gào khóc, không khỏi nhíu mày: “Tình huống thế nào vậy?”
Cậu lo bên ngoài xuất hiện tình huống không thể kiểm soát, vội vàng đi ra biệt thự, nhưng lại không thấy có tình huống gì đặc biệt. Quản gia đứng cùng một cô gái tóc xoăn, có vẻ đang thuyết phục cô về, chẳng hề làm gì cả. Cô gái thì khóc lóc kêu gào như thể bị cưỡng ép lôi đi.
Quản gia cũng không ngờ nhị tiểu thư lại phản ứng lớn đến vậy, đứng cạnh có chút bối rối.
Tô Ý Nhiên cũng đờ người: “...”
Nhị tiểu thư nhìn thấy Tô Ý Nhiên đi ra, liền ngừng khóc ngừng gào, bình tĩnh lau nước mắt trên mặt, khẽ cười: “Ngài Tô, may mà ngài đã ra ngoài.”
Tô Ý Nhiên: “... Cô có chuyện gì sao?”
Nhị tiểu thư nói: “Chúng ta có thể vào trong nói chuyện được không?”
Cũng đã nhìn thấy người ta rồi, chặn ở ngoài nói chuyện cũng không phải phép. Tô Ý Nhiên đồng ý. Hiện tại cậu cũng bắt đầu hiếu kỳ không biết đối phương có chuyện gì muốn tìm mình.
Hai người vào phòng khách của biệt thự. Quản gia muốn bảo vệ Tô Ý Nhiên nên không rời đi, đứng cạnh cậu.
Nhị tiểu thư đi thẳng vào vấn đề: “Tôi muốn nhờ ngài giúp anh tôi.”
Tô Ý Nhiên không hiểu ý cô: “Tôi không phải bác sĩ, cô nên tìm bác sĩ.”
Giọng điệu của nhị tiểu thư trở nên kích động: “Anh cũng giống Cố Uyên Đình, muốn hại chết anh tôi mới cam lòng sao? Mẹ tôi làm hỏng việc nhưng không liên quan đến anh tôi!”
Anh Đình bị người ta đổ tội có ý giết người, đây không phải chuyện đùa. Tô Ý Nhiên giận dữ nói: “Nhị tiểu thư, lời không thể nói lung tung. Tôi có thể khởi tố cô tội xúc phạm danh dự.”
Nhị tiểu thư nghe lời Tô Ý Nhiên nói, sửng sốt một chút, rồi bình tĩnh lại. Một lát sau, cô chợt cười kỳ lạ: “Hóa ra anh không biết Cố Uyên Đình là loại người gì sao?”
“Anh tôi mới bị ung thư phổi giai đoạn đầu, điều trị tốt là có thể khỏi! Là Cố Uyên Đình lén lút làm bệnh tình anh ấy xấu đi, là Cố Uyên Đình đã hại anh tôi thành ra như bây giờ. Anh muốn thấy chết mà không cứu sao?”
Tô Ý Nhiên không tin nửa lời. Cậu không muốn đôi co nhiều, thấy không cần thiết phải nói chuyện tiếp vì lập trường của hai người khác nhau: “Mời cô về. Tôi còn việc phải làm.”
Cậu nhìn quản gia, quản gia hiểu ý. Vừa nãy ông đứng cạnh nghe mà mồ hôi lạnh ứa ra, vội vàng nói: “Nhị tiểu thư, ngài hồ đồ rồi, xin mời ngài về cho.”
Nói xong, quản gia ra ngoài gọi hai người giúp việc, “mời” nhị tiểu thư về. Ông áy náy cười với Tô Ý Nhiên: “Thần kinh của nhị tiểu thư không ổn định, hay ăn nói linh tinh, ngài đừng nghĩ nhiều.”
Nhị tiểu thư đang nóng nảy, đúng lúc này điện thoại của cô vang lên, có thông báo tin nhắn. Cô mở ra xem, sắc mặt liền thay đổi.
Tay cầm điện thoại bắt đầu run rẩy, đôi môi cũng run rẩy: “Cố Uyên Đình... muốn giết chết anh tôi... Anh xem tin nhắn đi, anh, anh mau cứu anh ấy đi!” Nói xong, nước mắt cô chảy dài, âm thanh tràn đầy tuyệt vọng và sợ hãi, khác hẳn với kiểu gào khóc lúc trước.