Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 87: Sự thật phơi bày
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Hinh Dung rất sợ hãi. Ban đầu, hôm nay cô tìm Tô Ý Nhiên chỉ là để cầu xin cậu thuyết phục Cố Uyên Đình đồng ý cho anh mình chuyển viện.
Một tuần trước, cô đột nhiên nhận được tin anh trai mình muốn chuyển viện, nhờ cô và ba giúp đỡ. Anh nói với họ rằng bệnh tình của mình đột ngột chuyển biến xấu là do Cố Uyên Đình ra tay, hiện tại bị khống chế trong bệnh viện đó, thân thể cũng rất suy yếu, chẳng thể làm gì được, hy vọng họ có thể giúp mình chuyển viện.
Cố Hinh Dung biết bệnh tình của anh trai mình đã chuyển biến xấu đến giai đoạn cuối, cho dù chuyển viện cũng không thể xoay chuyển được tình thế. Cô đoán rằng anh mình muốn chuyển viện có lẽ chỉ là để thoát khỏi sự khống chế của Cố Uyên Đình và làm điều gì đó khác.
Cô không biết phải làm thế nào mới có thể giúp anh mình, đành đặt hy vọng vào ba. Nhưng không ngờ ba hành động lén lút lại bị phát hiện và thất bại. Ngày hôm qua, ông thậm chí còn bị đuổi ra ngoài, hiện đang bị giam lỏng trong viện dưỡng lão, mất tự do.
Chỉ dựa vào sức của cô thì không có cách nào giúp được anh. Cô nghĩ tới nghĩ lui, quyết định liều mình thử một lần, tìm gặp Tô Ý Nhiên.
Chuyện Cố Uyên Đình cưng chiều và bảo vệ Tô Ý Nhiên, cô đã nghe đồn từ lâu. Hai ngày nay, người nhà họ Cố cũng nhận ra, ban đầu có người muốn gặp Tô Ý Nhiên nhưng đều bị từ chối. Nhờ thân phận tiểu thư của chi trưởng nhà họ Cố, cô mới có thể nhân lúc Cố Uyên Đình vắng mặt mà ra lệnh quản gia thông báo.
Nhưng không ngờ, cô lại nhận được tin nhắn này!
Cố Hinh Dung cầm điện thoại run rẩy, cô chợt nhớ ra điều gì đó, gọi điện cho bệnh viện nhưng không thể liên lạc được.
Cô càng hoảng loạn, sợ hãi, khóc lóc đưa điện thoại cho Tô Ý Nhiên xem: "Bệnh viện không gọi được, nhất định là anh ta muốn giết chết anh tôi! Anh đọc, anh đọc tin nhắn... tôi không lừa anh... Cầu xin anh cứu giúp anh trai tôi..."
Tô Ý Nhiên cau mày, liếc nhìn điện thoại của cô, thấy tin nhắn viết: "Cố Uyên Đình vừa vào bệnh viện, bảo tất cả mọi người rút lui, ở cùng anh Long, không ai tiếp cận được, bên bệnh viện không liên lạc được, tình hình bất thường! Khẩn cấp!"
Cố Hinh Dung khóc lóc hoảng loạn xong, hai mắt đẫm lệ, cô giải thích với Tô Ý Nhiên: "Cố Uyên Đình muốn giết chết anh tôi! Đó là người mà anh tôi đã sắp xếp vào bệnh viện, thường ngày sẽ thông báo tình hình trong bệnh viện cho chúng tôi."
Tô Ý Nhiên lắc đầu, cậu đứng dậy, không tin lời nào của cô ta. Cậu cảm thấy không cần thiết phải lãng phí thời gian thêm nữa, nói với quản gia: "Đưa cô ấy về đi, tôi lên tầng trước." Nói xong, cậu định rời khỏi phòng tiếp khách.
Quản gia nói với nhị tiểu thư: "Nhị tiểu thư, mời về." Đồng thời, ông ra hiệu hai người giúp việc tiến lên, định kéo Cố Hinh Dung ra ngoài.
Cố Hinh Dung không biết lấy đâu ra sức lực, thoát khỏi người giúp việc, nhanh chóng sải bước kéo Tô Ý Nhiên lại. Trong mắt vẫn còn vương nước mắt nhưng lại tỉnh táo lạ thường: "Tôi nhớ ra tôi có camera, Ngài Tô, tôi có camera, anh xem đi."
Cô sợ Tô Ý Nhiên không muốn xem, nói thêm: "Dù chỉ có một phần trăm khả năng, anh muốn để Cố Uyên Đình trở thành hung thủ giết người sao?"
Tô Ý Nhiên hất tay cô ra, không muốn để ý đến cô nữa mà định bước lên cầu thang, nhưng khi nghe câu nói cuối cùng của cô, cậu khựng lại.
... Dù cho chỉ có một phần vạn khả năng, cậu cũng không muốn để anh Đình trở thành một tội phạm, vì những người khác mà làm ảnh hưởng đến bản thân, điều đó không đáng.
Tô Ý Nhiên dừng lại, lạnh nhạt nhìn Cố Hinh Dung: "Camera đâu?"
Cố Hinh Dung vội vàng lấy điện thoại ra, mở camera. Chiếc camera này là họ vất vả đợi cơ hội mới lén lút lắp trong phòng bệnh của Cố Văn Long, vừa nãy cô hoảng sợ, đầu óc trống rỗng nên mới quên mất.
Quản gia thấy thế, sắc mặt trắng bệch, định ngăn cản: "Ngài Tô..."
Tô Ý Nhiên nhìn thấy phản ứng của quản gia cũng thấy có gì đó không ổn. Cậu trở lại phòng tiếp khách, quản gia hết cách, vội vàng bảo hai người giúp việc rời đi rồi đóng cửa phòng tiếp khách lại.
Cố Hinh Dung mở camera, cầu nguyện trong lòng rằng mọi thứ vẫn còn kịp, vì bây giờ mới chỉ hai ba phút sau khi cô nhận được tin nhắn.
Khi thấy hai người trong camera, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Tô Ý Nhiên cũng nhìn thấy hai người trong camera, đồng tử co rút lại, cầm điện thoại của Cố Hinh Dung. Góc của máy quay là ở bên phải, phía trước có cỏ che chắn, được ngụy trang rất kín đáo.
Người nằm trên giường bệnh là Cố Văn Long, Tô Ý Nhiên thấy dáng vẻ hiện tại của gã. Nghe nói năm nay gã mới hơn ba mươi tuổi, thế nhưng hiện tại nằm trên giường bệnh trông như một người đàn ông bốn mươi, năm mươi tuổi, đeo máy thở, thoi thóp từng hơi, nửa tỉnh nửa mê.
Anh Đình đứng cạnh giường bệnh, mặt lạnh tanh. Tô Ý Nhiên không ngờ anh Đình thật sự đến bệnh viện, đầu tiên cậu nghi ngờ tính chân thực của chiếc camera, sau đó thấy Cố Uyên Đình đứng vài giây, đưa tay về phía ống truyền oxy của Cố Văn Long.
Bên cạnh Cố Hinh Dung lập tức hoảng sợ kêu lên, Tô Ý Nhiên căng thẳng, đang định bỏ điện thoại xuống để gọi cho anh Đình, lại thấy trong camera anh Đình rụt tay về, nhìn quanh phòng bệnh rồi đi đến chỗ camera.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình càng lúc càng gần, sau đó hắn duỗi tay về phía camera, màn hình run lên một cái rồi tối đen.
Cố Hinh Dung run rẩy cầm điện thoại, suýt chút nữa cầm không vững làm rơi. Cô sợ không còn cách nào khác, chỉ có thể ôm một tia hy vọng cuối cùng, nhìn Tô Ý Nhiên cầu cứu.
Tô Ý Nhiên hít sâu một hơi.
Cố Uyên Đình đi đến bệnh viện, vào thẳng phòng bệnh đặc biệt của Cố Văn Long. Chuyện này hắn có thể giao cho người khác làm, nhưng hắn không yên tâm giao cho người khác nên tự mình đến xử lý cho thỏa đáng.
Kết liễu gã ta.
Hắn cho tất cả mọi người rút lui, muốn "tâm sự" riêng với Cố Văn Long. Bệnh viện cũng đã được sắp xếp xong xuôi, tình hình ở nước D không giống trong nước, bệnh viện khó để người ngoài trà trộn vào, nơi này nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
Nếu rút ống truyền oxy của Cố Văn Long, năm đến mười phút sau gã sẽ tử vong, sau đó bác sĩ đã được hắn sắp xếp trước sẽ tuyên bố gã khó thở do ung thư phổi giai đoạn cuối không thể chữa trị.
Cố Uyên Đình đang muốn ra tay, chợt nhớ ra điều gì đó, nhìn quanh phòng bệnh một vòng, quả nhiên phát hiện camera. Hắn đi tới cầm lấy camera và tiện tay phá hủy. Việc truy tìm nguồn gốc camera hay phá hủy lịch sử ghi hình cũng rất dễ dàng, hắn không coi đó là chuyện to tát.
Đúng lúc này, điện thoại của hắn vang lên, là tiếng chuông cài riêng cho một người đặc biệt.
Tim Cố Uyên Đình hẫng một nhịp, người hắn cứng đờ, cầm điện thoại đi ra ngoài ban công phòng bệnh, nhận điện thoại: "Nhiên Nhiên, làm sao vậy?"
Giọng Tô Ý Nhiên vang lên trong tai nghe: "Anh Đình, anh đang ở đâu thế?"
Cố Uyên Đình nói: "Anh đang ở công ty, chuẩn bị mở họp."
Tô Ý Nhiên do dự: "Em vừa xem camera..."
Cố Uyên Đình bỗng nắm chặt chiếc điện thoại trong tay.
Tô Ý Nhiên tiếp tục nói: "Trong camera thấy anh đang ở bệnh viện với Cố Văn Long, là thật hay giả vậy?"
Cố Uyên Đình quá căng thẳng, cổ họng nhất thời nghẹn lại, không nói nên lời. Vài giây sau mới trấn tĩnh lại nói: "Đó là giả, Nhiên Nhiên, em không nên bị lừa."
Tô Ý Nhiên nghe thấy anh Đình dừng lại vài giây bất thường, cậu đã biết chân tướng: "Anh đang lừa em, anh ở bệnh viện, đúng không? Đừng làm vậy, anh Đình. Không đáng."
Đối với Tô Ý Nhiên, ba của Cố Hinh Dung, Cố Văn Long, kể cả Cố Hinh Dung hôm nay đều không đáng để đồng cảm, thế nhưng giết người là phạm tội. Vì những người này mà biến mình thành tội phạm, để đôi tay vấy máu tươi, không cần thiết và không đáng chút nào.
Cậu chỉ muốn sống những ngày hạnh phúc bên anh Đình.
Sự việc bại lộ. Cố Uyên Đình ngẩn người, đầu óc ong ong, không biết phải nói gì để cứu vãn tình thế.
Nhiên Nhiên đã nhìn thấy hắn ra tay với Cố Văn Long, cậu ấy sẽ biết hắn là kẻ xấu xa, vậy phải làm sao đây?
Tô Ý Nhiên thấy đầu dây bên kia vẫn im lặng, cậu lo lắng, nhẹ giọng nói: "Anh Đình, anh ở đó đừng đi đâu, em đi xem anh, được không?"
Cố Uyên Đình bị câu nói này của Nhiên Nhiên làm cho giật mình tỉnh ngộ, vội vàng nói: "Không được. Em ở nhà đi, anh về ngay."
Tô Ý Nhiên dịu dàng nói: "Vâng, đừng làm chuyện điên rồ nào, anh đồng ý với em nhé."
Cổ họng Cố Uyên Đình nghẹn lại một chút: "...Ừ."
Cố Uyên Đình nhanh chóng quay trở lại. Trên đường, đầu óc hắn hỗn loạn, suy nghĩ rất nhiều, hối hận vì không nên tự mình xử lý Cố Văn Long, hối hận vì đã sơ suất không kiểm tra camera trước.
Hắn bị chuyện ngày hôm qua kích động, hành động quá hấp tấp. Giờ thì đã muộn rồi.
Cố Uyên Đình về đến nhà, đến cửa phòng khách, thấy Nhiên Nhiên đang ngồi bên trong, hắn chần chừ ở cửa một lúc, không dám đi vào.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình, vội vàng đứng dậy đi về phía hắn: "Anh Đình."
Cố Hinh Dung cũng nhìn thấy Cố Uyên Đình, cô muốn chạy đến bệnh viện ngay sau khi Tô Ý Nhiên cúp máy, nhưng quản gia đã nhận lệnh trông chừng cô ở lại đây.
Cô nhìn thấy Cố Uyên Đình như kẻ thù không đội trời chung, đôi mắt đỏ lên: "Cố Uyên Đình!" Cô giãy giụa muốn đến gần nhưng lại bị bảo vệ giữ lại, không thể thoát ra.
Cố Hinh Dung không thoát được, cô ta lại bật cười, nói với Tô Ý Nhiên: "Ha, ha ha, Tô Ý Nhiên, anh thấy chưa! Anh ta là kẻ điên! Cố Uyên Đình là kẻ điên, kẻ điên sẽ giết chết anh trai mình! Ha ha ha..."
Quản gia đổ mồ hôi lạnh, vội sai người bịt miệng cô ta lại. Cố Hinh Dung bị bịt miệng nhưng vẫn dùng ánh mắt thù hận nhìn Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình nghe lời Cố Hinh Dung nói, đầu óc đang hỗn loạn lại trở nên rõ ràng một cách kỳ lạ. Sắc mặt hắn trắng bệch, nhìn Tô Ý Nhiên, cười một cách kỳ quái.
Tô Ý Nhiên mặc kệ lời Cố Hinh Dung nói, cậu ôm lấy anh Đình, lo lắng hắn bị thương, rồi hơi lùi ra một chút: "Thế nào? Không bị thương chứ?"
Cố Uyên Đình chợt ôm chặt lấy Tô Ý Nhiên, không cho cậu rời đi. Nghe Nhiên Nhiên hỏi, hắn mãi không nói gì, thật lâu sau mới khẽ cười, nhìn đôi mắt cậu: "Cô ta nói không sai, anh là kẻ điên, là kẻ xấu, sẽ làm hại ba và anh trai, còn làm nhiều chuyện xấu hơn nữa."
"Em có sợ không?" Hắn bình tĩnh hỏi.
Đối với người bình thường, điều này nhất định không thể khoan dung.
Lúc đợi Tô Ý Nhiên trả lời, Cố Uyên Đình cảm thấy huyệt thái dương mình đập thình thịch, thoáng hiện lên rất nhiều cảnh trong quá khứ, xen lẫn một vài hình ảnh xa lạ mơ hồ không rõ ràng, tay chân hắn lạnh lẽo, nhìn Tô Ý Nhiên đầy chờ đợi.