Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 88: Trấn an và sự thật
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đầu Cố Uyên Đình đau nhức, hắn ôm chặt Nhiên Nhiên. Hắn nghĩ, nếu Nhiên Nhiên biết hắn là người tồi tệ, có thể sẽ sợ hãi mà muốn rời đi. Nhưng dù em có sợ hãi cũng không sao, hắn sẽ không để em rời đi.
Tô Ý Nhiên thấy anh Đình sắc mặt u ám, nụ cười méo mó, đôi mắt đỏ ngầu tơ máu, cậu đau lòng không biết phải làm sao. Cậu ôm anh Đình hôn anh ấy, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Không đâu, em yêu anh mà." Cậu lại hôn một cái, nói tiếp: "Sao anh lại không tự tin như vậy? Em yêu anh thì sẽ không sợ anh đâu."
Cố Uyên Đình không ngờ Nhiên Nhiên lại làm vậy, đầu hắn không còn đau nữa. Nhìn đôi mắt dịu dàng đầy yêu thương của cậu, hắn không kịp phản ứng, tựa như có chút không hiểu rõ, chỉ biết ngơ ngác nhìn Nhiên Nhiên.
Tô Ý Nhiên cầm tay hắn: "Chúng ta lên lầu nói chuyện tiếp nhé?"
Cố Uyên Đình ngốc nghếch để Nhiên Nhiên nắm tay, giống như một đứa trẻ con đi theo sau người lớn, ngoan ngoãn cùng cậu từng bước từng bước lên lầu.
Tô Ý Nhiên dắt hắn lên lầu, thấy tay hắn lạnh như băng, liền đẩy hắn ngồi xuống giường. Cậu dùng hai tay nâng tay hắn lên, cúi đầu hôn nhẹ: "Sao tay anh lạnh thế này?"
Sau khi được sưởi ấm một lúc, tay Cố Uyên Đình dần dần trở nên ấm áp. Tô Ý Nhiên lại sờ mặt hắn: "Anh có thấy khó chịu chỗ nào không?"
Cậu vẫn còn lo anh Đình bị thương, sờ khắp người hắn, còn vén áo hắn lên kiểm tra. Không thấy có gì bất thường, cậu mới yên tâm, lại ôm hắn hôn một cái: "May mà anh không sao cả."
Cố Uyên Đình ngẩn ngơ trong niềm vui sướng, hắn nhìn Nhiên Nhiên, trong đầu mơ màng tự hỏi sao cậu ấy lại tốt với mình đến vậy.
"Không tốt với anh thì tốt với ai?" Tô Ý Nhiên khẽ cười, xoa đầu anh ấy: "Hơn nữa em cũng chẳng làm gì to tát, đây chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?"
Cố Uyên Đình lúc này mới phát hiện ra, hắn vừa rồi như kẻ ngốc đã nói ra suy nghĩ trong lòng mình.
Tô Ý Nhiên ôm hắn lại và hôn một cái: "Anh là chồng của em, em yêu anh, anh Đình."
Cảm xúc của Cố Uyên Đình dần dần bình tĩnh lại, trong lòng hắn dâng lên cảm giác vừa cảm động, vừa vui sướng, lại có chút không dám tin: "Em không sợ anh sao?"
Tô Ý Nhiên xoa mặt hắn: "Vì sao em phải sợ anh chứ? Chúng ta đã bên nhau nhiều năm như vậy rồi," cậu chợt nghĩ ra điều gì đó, bật cười, chọc nhẹ chóp mũi hắn: "Con cái cũng đã có cả rồi mà anh."
Chúng ta mới chỉ bên nhau được một năm. Anh chỉ là cha dượng của con. Cố Uyên Đình thầm nghĩ.
Nhưng điều đó không quan trọng, Cố Uyên Đình bình tâm lại. Hắn biết Nhiên Nhiên đã yêu hắn, cũng không ghét bỏ hắn vì những hành vi của hắn, hắn không kìm được mà ôm cậu hôn một cái.
Tô Ý Nhiên an ủi hắn một lúc, rồi hỏi: "Chuyện hôm nay anh có thể nói cho em biết nguyên nhân được không? Ngọn nguồn câu chuyện là gì, tại sao anh phải làm như vậy? Lời Cố Hinh Dung nói... bệnh tình của Cố Văn Long trở nặng có liên quan đến anh không?"
Tô Ý Nhiên biết mẹ kế của hắn đã chết vì bệnh trong tù, cũng coi như đáng phải chịu tội. Mà những người khác trong nhà họ Cố không một ai đáng được đồng tình, họ đều có ác ý với hắn, chẳng phải người tốt lành gì.
Nhưng dù sao cậu vẫn có tư tưởng của một công dân bình thường, thường ngày vẫn luôn tuân thủ pháp luật, ngay cả quy định của khu chung cư cũng không hề làm trái. Tô Ý Nhiên tán thành quan điểm có thù tất báo, nhưng cố ý giết người là tội nghiêm trọng đến mức phải xử tử, là một chuyện rất lớn.
Cậu không ngờ mâu thuẫn giữa anh Đình và Cố Văn Long đã đến mức này. Dù sao Cố Văn Long cũng đã ung thư phổi giai đoạn cuối, nằm trên giường bệnh chờ chết.
Cố Uyên Đình nghĩ đến Cố Văn Long, trong mắt nổi lên vẻ lạnh lùng.
Không có nguyên nhân đặc biệt nào cả, Cố Văn Long dám ra tay với Nhiên Nhiên đã đủ lý do để hắn đoạt mạng gã.
Cố Uyên Đình trầm mặc một lúc, cuối cùng không biết đang nghĩ gì, hắn nhìn Tô Ý Nhiên, nói: "Bệnh tình của hắn trở nặng là do anh làm."
Tô Ý Nhiên lẳng lặng ôm anh Đình, chờ đợi.
Cố Uyên Đình thấy Nhiên Nhiên không có phản ứng gì khác, thở phào nhẹ nhõm, hắn nói tiếp: "Trước đó anh được nhà họ Cố nhận về, quãng thời gian đó... Hắn ta từng ra tay muốn lấy mạng anh, anh đã đánh trả."
Hắn ôm Tô Ý Nhiên thật chặt, hàm dưới căng cứng: "Hắn còn suýt nữa hại em, đây là chuyện anh không thể tha thứ nhất."
Cố Uyên Đình nói ngắn ngủi mấy câu lại khiến Tô Ý Nhiên nghe mà mồ hôi lạnh chảy khắp người.
Cậu sinh sống ở quốc gia có pháp luật chặt chẽ, cậu nghĩ rằng tranh đấu trong giới nhà giàu tuy kịch liệt nhưng đấu tranh về kinh tế và tài sản là chủ yếu.
Hóa ra trong lúc cậu không hay biết, đấu tranh trong nhà họ Cố đã đến mức một mất một còn. Chỉ cần vừa nghĩ đến anh Đình luôn ở trong hoàn cảnh nguy hiểm như vậy, Tô Ý Nhiên liền cảm thấy rợn người.
Cậu hoảng hốt nắm chặt tay Cố Uyên Đình: "Anh Đình..."
Cố Uyên Đình thấy khuôn mặt Nhiên Nhiên tái nhợt, hiển nhiên là đang sợ hãi, lòng hắn đau xót. Hắn ôm cậu dỗ dành: "Không sao rồi, Nhiên Nhiên đừng sợ, không sao rồi."
Tô Ý Nhiên bình tâm lại, hiện tại anh Đình vẫn bình an ở trước mặt mình, những chuyện đó đã qua rồi. Anh Đình chỉ là trả đũa, cậu không cảm thấy cách làm của hắn có vấn đề gì cả.
Tô Ý Nhiên được Cố Uyên Đình ôm vào trong lòng, cậu ngẩng đầu hôn hắn một cái, nói ra suy nghĩ của mình: "Nếu như vậy, em không cảm thấy anh làm sai." Có lẽ là bởi vì lòng cậu thiên vị anh Đình, cho dù chuyện này vi phạm pháp luật, cậu vẫn không cảm thấy có vấn đề gì.
Tình hình nước D khác với quốc gia của cậu, rất nhiều chuyện không thể dùng pháp luật để giải quyết.
Tô Ý Nhiên nắm chặt bàn tay của Cố Uyên Đình: "Thế nhưng đừng ra tay với Cố Văn Long nữa, anh Đình. Hắn đã bệnh đến giai đoạn cuối rồi, không cần phải làm gì thêm, cũng không đáng vì hắn mà làm đôi tay mình vấy máu tươi. Chúng ta hãy sống thật tốt."
Cố Uyên Đình nghe lời Nhiên Nhiên nói, trong lòng ấm áp, ôm cậu "Ừ" một tiếng.
Tô Ý Nhiên nghĩ đến biểu cảm và phản ứng của anh Đình lúc nãy hỏi mình "Có sợ không" ở dưới lầu, trong lòng có chút lo lắng. Hắn hỏi cậu có sợ không, nhưng cậu có thể nhìn ra rằng chính hắn mới là người đang sợ hãi.
Cậu sờ mặt Cố Uyên Đình, nghiêm túc nhìn hắn: "Vì sao anh lo em sợ anh? Có phải giữa chúng ta có vấn đề gì không... em không cho anh cảm giác an toàn sao?"
"Không có vấn đề gì," Cố Uyên Đình theo bản năng đáp lời: "Do anh quá nhạy cảm, là lỗi của anh, xin lỗi em."
Nói xong hắn sững sờ, hắn vốn không muốn nói hai câu này, mà không biết tại sao lại không suy nghĩ đã nói luôn, cứ như thể hắn đã diễn tập trong lòng từ rất lâu rồi, điều này khiến hắn có cảm giác kỳ lạ.
"Nói xin lỗi gì chứ?" Tô Ý Nhiên càng lo lắng hơn, giữa họ nhất định có vấn đề gì đó, nhưng anh Đình không muốn nói ra, hoặc là có liên quan đến chứng trầm cảm của hắn. Cậu quyết định chờ sáng ngày mốt về nước sẽ lập tức đưa hắn đến bệnh viện khám bác sĩ Tôn một chuyến.
Cố Uyên Đình vẫn chìm đắm trong cảm giác kỳ lạ đó, hắn nghĩ lại hành động hai ngày nay. Hình như bắt đầu từ hôm qua, từ khi ý thức được rằng Nhiên Nhiên có thể phát hiện ra một mặt âm u trong con người hắn, tâm trạng của hắn luôn ở ranh giới mất kiểm soát.
Hành động đến bệnh viện hôm nay cũng không hề lý trí, rất nhiều chuyện hắn đều chưa cân nhắc kỹ lưỡng, thậm chí còn không phát hiện ra sơ suất ở camera.
Hắn đối phó với Cố Văn Long, đối phó với người nhà họ Cố đều có nguyên nhân, đều có thể giải thích với Nhiên Nhiên. Dù sao Nhiên Nhiên thế nào cũng không thể ngờ kiếp trước hắn là loại người gì, đã từng làm những gì, vậy vì sao hắn lại sợ hãi đến thế chứ?
Dường như ăn sâu vào tiềm thức từ rất lâu rồi, hắn luôn rất sợ hãi... bại lộ chuyện này.