Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tuy không biết vì sao hệ thống lại nói như vậy, nhưng nhìn vẻ mặt vừa hồi hộp vừa mong chờ của Lê Hinh Nhụy, Úc Khả Khả nghĩ bụng, vẫn giữ thái độ bình thường gật đầu.
Lê Hinh Nhụy lập tức nở nụ cười rạng rỡ hơn, cho dù Úc Khả Khả vốn chỉ hoàn toàn chú ý đến trường quay cũng không kìm được liếc thêm một cái, cứ cảm giác rất chói mắt.
Thật không hổ là mặt trời nhỏ trong lòng nam chính, nụ cười này thật sự còn rực rỡ hơn ánh mặt trời.
Đợi đến buổi tối trở lại khách sạn, Úc Khả Khả vừa dẫn Lê Hinh Nhụy vào thang máy đã thấy Trữ Tuyết và Lộ Sùng cũng đi đến.
Lúc thấy hai cô, Trữ Tuyết thoáng lộ vẻ kinh ngạc: "Không phải chiều hai đứa chỉ có một cảnh quay à, sao giờ mới về?"
Úc Khả Khả bình thản liếc nhìn hai người, cười tít mắt nói: "Diễn xuất của chúng em chưa tốt lắm, cần phải học hỏi nhiều nên nán lại trường quay quan sát thêm một chút."
Trữ Tuyết gật đầu: "Cố gắng thêm chút cũng tốt, có nỗ lực thì sẽ có thành quả thôi."
"Em cũng nghĩ thế." Úc Khả Khả hỏi thăm rất tự nhiên: "Thế chị Trữ Tuyết và anh Lộ đây vừa quay xong à?"
Cách xưng hô của cô ấy vô thức mang theo chút thân mật, cười ngọt ngào, dù là Trữ Tuyết hay giữ khoảng cách với người khác cũng không cảm thấy bị mạo phạm.
Cô ấy hơi ngẩn ra sau đó lắc đầu: "Hai đứa cũng biết chị vừa quay lại, vẫn còn hơi chưa quen. Cứ cảm thấy biểu hiện hôm nay không được ổn cho lắm, nghĩ có lẽ do việc thấu hiểu nhân vật có vấn đề nên đã nhờ anh Lộ chỉ bảo một lúc."
Lộ Sùng vẫn im lặng, cuối cùng lúc này mới lên tiếng, cười nói khoa trương: "Cô Trữ khiêm tốn quá rồi, hôm nay diễn xuất của cô đã lấn át tôi đó, tôi suýt chút nữa thì không theo kịp. Chúng ta chỉ cùng nhau nghiên cứu thảo luận một chút thôi, làm gì có chuyện chỉ bảo gì đâu."
Trữ Tuyết: "Anh có khả năng thấu hiểu nhân vật tốt hơn tôi nhiều."
Lộ Sùng không kìm được nở nụ cười.
Úc Khả Khả: [Chậc chậc, đàn ông yêu đơn phương ấy à.]
Hệ thống: [Khóe miệng kia sắp vểnh lên tận trời rồi.]
Trữ Tuyết nói xong, nhớ ra điều gì đó lại đột nhiên nói: "Chị nhớ ngày mai chúng ta có cảnh diễn chung, vừa hay chị cũng phải đọc lại kịch bản lần nữa, nếu như hai đứa bằng lòng thì có thể đến phòng chị luyện lời thoại."
Lê Hinh Nhụy ngẩn người ra, vô thức hỏi: "Thật, thật sự được ạ, cô Trữ?"
Cho rằng mình quá đột ngột, Trữ Tuyết giải thích: "Nếu không tiện cũng không sao, chị chỉ cảm thấy vừa hay có thể cùng nhau học hỏi, sẽ hiểu kịch bản sâu sắc hơn."
Lê Hinh Nhụy vội vàng xua tay, vừa muốn giải thích nhưng lại nghĩ đến điều gì đó mà quay sang nhìn Úc Khả Khả.
Dù sao trước đó là cô ấy chủ động mời Úc Khả Khả, bây giờ đương nhiên phải hỏi ý cô trước.
"Sao lại không tiện? Chỉ là chúng em thấy mình được ưu ái quá mà lo sợ thôi, không ngờ chúng em lại được chị Trữ Tuyết mời." Đương nhiên Úc Khả Khả cười tủm tỉm đồng ý: "Chị Trữ Tuyết muốn cho chúng ta cơ hội học hỏi, chúng em biết nên mừng còn không kịp, đúng không?"
Lê Hinh Nhụy thở phào nhẹ nhõm, vội vàng gật đầu luôn.
Trữ Tuyết vốn đã cảm thấy hai cô gái này rất nỗ lực, lập tức có ấn tượng tốt hơn với hai cô: "Không được như các em nói đâu, thật ra chị cũng có phần thiếu sót. Nếu như các em cảm thấy có vấn đề gì thì nhất định phải nói ra, chúng ta cùng nhau nghiên cứu và thảo luận."
Do phòng của họ không cùng tầng nên đợi đến khi cửa thang máy mở ra, Trữ Tuyết dẫn hai người tạm biệt Lộ Sùng, Lộ Sùng cười nhẹ nhàng vẫy tay chào các cô.
Úc Khả Khả: [Xem cái ánh mắt mất mát kia kìa, thật đúng là khiến người ta không đành lòng.]
Hệ thống: [Cho nên cô lựa chọn trực tiếp quay mặt đi không nhìn à?]
Úc Khả Khả: [Cái này gọi là lòng trắc ẩn cuối cùng, cậu xem anh ấy có dám nói đi cùng không?]
Cửa thang máy vừa đóng lại, Lộ Sùng vừa thở dài lại không kìm được hắt hơi mấy cái.
Ai đang nhắc đến mình vậy?
…
Trên phương diện diễn xuất, Trữ Tuyết yêu cầu rất nghiêm khắc, nếu có chỗ nào không tốt sẽ nói ra không hề khách sáo, không đạt tiêu chuẩn thì phải làm đi làm lại nhiều lần. Nhưng cô ấy không hề giấu giếm, sẽ dạy cho các cô một vài kỹ năng diễn cũng như cảm xúc và cách nhìn nhận mà mình đã đúc kết được.
Đương nhiên Úc Khả Khả và Lê Hinh Nhụy được lợi không ít.
Diễn chung mỗi cảnh quay xong, vẻ mặt Trữ Tuyết trở nên dịu dàng hơn: "Đã có tiến bộ rất lớn, hai đứa đều rất có khả năng phân tích. Nếu thật sự thích đóng phim thì nhất định phải giữ được nhiệt huyết này, đừng dễ dàng từ bỏ, vì bất cứ chuyện gì cũng không đáng."
Trước mặt tiền bối có khí thế mạnh mẽ, Lê Hinh Nhụy hơi nhút nhát, không nghĩ nhiều, chỉ vô thức ngồi thẳng lưng gật đầu: "Cám ơn cô Trữ."
Úc Khả Khả: [Đây là chắc đang nghĩ đến chuyện của mình, cảm xúc bộc phát nên mới có ý nhắc nhở à?]
Hệ thống: [Trước kia Trữ Tuyết đang đúng thời kỳ đỉnh cao của sự nghiệp, lại vì tin tưởng chồng cũ, vì tình yêu từ bỏ sự nghiệp, thật sự rất đáng tiếc.]
[Cho nên dù cho lúc ấy rốt cuộc lời hứa hẹn của người đàn ông có xuất phát từ thật lòng hay không thì thật sự không nên để mất đi sự nghiệp của chính mình.] Úc Khả Khả cũng cảm thán theo: [Cô ấy thật sự rất tốt, đúng là đáng tiếc. Có điều bây giờ đã tỉnh ngộ, quay lại phấn đấu cho sự nghiệp cũng không muộn, chị ấy sẽ càng nổi tiếng hơn thôi.]
"Bọn em sẽ luôn nhớ kỹ, cám ơn chị Trữ Tuyết đã nhắc nhở." Cô ấy bắn tim với Trữ Tuyết, cười thật ngọt ngào: "Hôm nay thật sự là vất vả cho chị Trữ Tuyết rồi, em đã học được rất nhiều. Nếu tiện thì sau này em có thể tiếp tục nhờ chị chỉ dạy được không?"
Trữ Tuyết cảm thấy hai cô khá hợp tính, đương nhiên rất vui vẻ, khẽ gật đầu, sau đó đích thân tiễn hai người ra cửa.
Vừa ra khỏi phòng, Úc Khả Khả nghe thấy Lê Hinh Nhụy thở phào rõ ràng.
Cô nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy Lê Hinh Nhụy ngượng ngùng khẽ giải thích: "Vừa rồi trước mặt cô Trữ, tôi không dám nói chuyện, không hiểu sao lại hơi sợ."
Trữ Tuyết tạo cho người khác cảm giác rất xa cách, mà thực tế khi cô ấy không biểu cảm gì lại càng khiến người ta dè dặt. Nếu phải miêu tả thì có lẽ cảm giác này giống như gặp giáo viên chủ nhiệm vậy.
Nhưng Úc Khả Khả lại tự nhiên gọi "Chị Trữ Tuyết", không chỉ nói cười tự nhiên, chủ động đưa ra lời hẹn, thậm chí cuối cùng còn gọi luôn là "chị" nữa chứ!
Lê Hinh Nhụy, người cực kỳ không hiểu về các mối quan hệ xã giao, lập tức ngưỡng mộ vô cùng: "Vẫn là cô Úc lợi hại, mặc dù biết cô Trữ rất tốt nhưng tôi thật sự không thể thoải mái như vậy."
Úc Khả Khả nghĩ nghĩ: "Có lẽ vì tôi là xã khủng* ấy."
(*) Xã khủng: Ý chỉ người hướng nội, sợ giao tiếp xã hội/ sợ xã giao.
Lê Hinh Nhụy – người thực sự hơi hướng nội: ?
Đừng lừa tôi, người hướng nội đâu phải như vậy!
Tuy nhiên ấn tượng trước đó của cô với Úc Khả Khả chính là không thích tiếp xúc với người khác, miễn cưỡng thì có thể gọi là hướng nội, chứ bây giờ --- tuyệt đối không thể!
Lê Hinh Nhụy gào thét trong lòng nhưng lúc chạm phải đôi mắt hạnh trong vắt xinh đẹp tựa nai con của Úc Khả Khả, vẫn không kìm được mà lảo đảo, vụng về lặp lại: "Thật, thật à, thì ra cô Úc cũng là người hướng nội à."
"Ừm, ý tôi là kiểu phần tử kh*ng b* xã giao ấy." Úc Khả Khả nói chậm rãi: "Dù sao tôi cũng mặt dày."
Lê Hinh Nhụy chấn động sâu sắc: Tại sao có người có thể thản nhiên nói mình mặt dày vậy! Đây chính sự khác biệt của người hướng nội và người "khủng bố xã giao" sao?
... Học, học được rồi.
Cô ấy đỏ mặt, vừa học được thì lập tức áp dụng: "Vậy sau này chị xin cô Trữ chỉ dạy, em có thể đi cùng không, chị Úc, Úc... Khả Khả?"
Úc Khả Khả thuận miệng nói: "Chị Trữ Tuyết vốn mời cả hai chúng ta, đương nhiên là được rồi."
Lê Hinh Nhụy sợ sẽ bị từ chối, vốn đang căng thẳng đến mức sắp không thở nổi, lập tức thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười rạng rỡ.
Úc Khả Khả đưa tay muốn che mắt: [Oa, chói mắt quá.]
Hệ thống muốn nói nhưng lại thôi: [.]
Tối đó.
Cô nàng "khủng bố xã giao" sung sướng hóng chuyện cả ngày, cuối cùng nhận phải "báo ứng".
Úc Khả Khả đột nhiên mở mắt ra, nhìn trần nhà tối đen như mực, ngẩn người một lúc lâu, không kìm được ngồi dậy, yếu ớt thở dài: [Haizz---]
Hệ thống: [Đằng nào cũng mất ngủ, không ngủ được, để tôi kể chuyện cho cô nghe nhé.]
Úc Khả Khả chậm rãi bổ sung nốt vế sau: [... Đói quá đi.]
Lần đầu tiên vận động nhiều như vậy, lại còn chỉ được ăn rau, huhu, cô không chịu nổi nỗi uất ức này!
Hệ thống: [Đã giờ này rồi, hơn nữa xung quanh đây lại không thể đặt hàng online được, cô nhịn chút đi vậy.]
Úc Khả Khả: [Cậu nghe thử tiếng bụng réo này xem, muốn nhịn là nhịn được sao?]
[Tự nhiên muốn ăn nướng, lẩu cũng được... Đúng rồi, hôm nay là Thứ năm điên cuồng*, hay là ăn hamburger đi.]
Úc Khả Khả nuốt nước bọt, cứ thế đọc một tràng trôi chảy: [Thịt dê non hấp, bàn chân gấu chưng, đuôi nai hấp, vịt nướng đơm hoa**...]
(*)Thứ năm điên cuồng: Hoạt động quảng bá của KFC, bắt đầu từ năm 2018, mỗi tuần KFC sẽ lựa chọn vài sản phẩm không cố định bán huề vốn.
(**) Đoạn này có nguồn gốc từ tướng thanh hoặc tấu nói (một dạng khúc nghệ một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt) có tên là "Báo đồ ăn" hay còn gọi là "Thực đơn".
Hệ thống: [...]
Hệ thống: [CPU của tôi nóng lên rồi.]
Cùng lúc đó, khu biệt thự Vân Vực.
Quý Cảnh Diệp khó khăn lắm mới quen được tiếng "dòng điện" chói tai, miễn cưỡng ngủ được thì đột nhiên bị giọng nói u oán xuất hiện trong đầu làm bừng tỉnh: "..."
Anh lạnh lùng xoa thái dương, đợi đến khi biết rõ chuyện gì, Quý Cảnh Diệp, người trước giờ vốn không có tình cảm hay rung động gì, lại thoáng nhếch bờ môi mỏng, hiếm khi xuất hiện tâm lý trả đũa kiểu "đáng đời" này.
Hừ, cô ta cũng có ngày hôm nay.
Nhưng khi anh đang thuần thục giả vờ như không nghe thấy, chẳng ngờ giọng nói rầu rĩ trong đầu kia lại bất ngờ không kịp đề phòng mà đọc một tràng các món ăn: [Thịt heo kho, vịt kho, gà ướp tương, lạp xưởng---]
Quý Cảnh Diệp rốt cuộc cũng cảm thấy CPU của mình nóng lên theo: "..."
Úc Khả Khả, cô gái Úc Khả Khả này có phải bị ma ám không thế, tâm trạng tốt thì phá anh, tâm trạng không tốt cũng muốn kéo anh theo sao?
---
Lời tác giả:
Úc Khả Khả: Có ai giảm béo mà không phát điên không?
Chậc chậc, thế mà lại không tăng điểm ác. Truyền xuống, Boss Quý, trong lòng anh có cô ấy rồi! (cam đoan chắc chắn).
Quý tổng: Dần dần chết lặng và thành thói quen.