Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa
Bữa Khuya Bất Ngờ
Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối qua, dù bụng đói cồn cào không ngủ được, Úc Khả Khả vẫn nhanh chóng tìm thấy đồ ăn ngon trong mơ, được hệ thống dỗ dành cho ngủ say. Cô hoàn toàn không hay biết có người vì mình mà phải chịu dày vò, trằn trọc mất ngủ đến nửa đêm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô vật vã bò khỏi giường với lòng đầy phiền muộn. Đến bữa ăn, cô cũng không còn dám ăn ngấu nghiến như gà mổ thóc hôm qua nữa.
Tuy nhiên, công sức bỏ ra đã được đền đáp xứng đáng. Sau buổi đối diễn tối qua, cảnh quay lần này diễn ra suôn sẻ, gần như không phải quay đi quay lại nhiều lần đã hoàn thành thuận lợi.
Hôm qua đoàn phim đã ngạc nhiên vì Úc Khả Khả không gây trở ngại, không ngờ hôm nay cô lại còn tiến bộ hơn nữa. Mọi người không khỏi kinh ngạc, đồng thời cũng vì vậy mà thêm không ít thiện cảm dành cho cô.
Dù sao đi nữa, việc quay phim thuận lợi luôn là điều tốt cho cả đoàn. Bởi vậy, ngay cả đạo diễn Chu nghiêm túc cũng bất chợt nở nụ cười, cất tiếng hỏi: "Tối qua về đặc biệt tập lời thoại à?"
Úc Khả Khả cười tủm tỉm gật đầu: "Tối qua Trữ Tuyết tỷ đã hướng dẫn tôi và Lê Hinh Nhụy đối diễn, dạy chúng tôi rất nhiều ạ."
Lê Hinh Nhụy cũng nhanh chóng gật đầu phụ họa.
Đạo diễn Chu thoáng kinh ngạc nhìn Trữ Tuyết, rồi lại nói lời khích lệ: "Các cô chịu khó nghiên cứu ở phương diện này, rất tốt. Hiếm khi Trữ tỷ cũng bằng lòng chỉ dạy, nhớ cố gắng học cho thật tốt."
Trữ Tuyết thản nhiên đáp: "Là chính các em ấy chịu khó bỏ công sức ra học, cũng có thiên phú, tiếp thu rất nhanh."
Lộ Sùng cũng cười: "Sớm biết vậy tôi đã đi cùng rồi. Bây giờ thì hay rồi đấy, cảm giác như các cô đã diễn xuất đặc biệt ăn ý, trong đoàn phim này lại thành ra tôi đang gây cản trở."
Trữ Tuyết nói: "Tối nay tôi vẫn sẽ đối diễn với các em ấy, huynh có muốn tới không?"
Lộ Sùng thoáng khựng lại, ánh mắt sáng rực hẳn lên, nhưng vẫn nghiêm túc nói: "Liệu như thế có làm phiền nhóm mọi người không?"
"Tôi không sao." Trữ Tuyết nhìn về phía Úc Khả Khả: "Khả Khả, Hinh Nhụy, hai đứa thấy sao?"
Đương nhiên Úc Khả Khả và Lê Hinh Nhụy không có ý kiến gì, thế là mọi chuyện cứ thế được quyết định.
Thấy các diễn viên đều rất cố gắng, đạo diễn Chu vui mừng khôn xiết, nghiêng đầu nói chuyện với ông bạn già phó đạo diễn: "Tôi thấy bầu không khí của đoàn làm phim khá tốt, có lẽ lần này có thể tiết kiệm không ít công sức. Nếu sau này đều được như vậy thì tốt quá rồi."
Trước kia, không khí trong đoàn làm phim chưa từng hài hòa như vậy. Nào là làm ra vẻ siêu sao hống hách, tranh giành tài nguyên, đấu đá nhau gây ra không ít chuyện. Mặc dù đạo diễn Chu đã rất chán ngán việc phải lo những chuyện này nhưng cũng không có cách nào ngăn cản.
Ông vốn nghĩ lần này cũng không khác gì, không ngờ lại nhận được một niềm vui bất ngờ ngoài mong đợi.
"Đúng thế, chiều hôm qua tôi còn lo cô Úc không diễn được ấy, lỡ như không muốn quay tiếp mà tức giận bỏ đi thì phải làm sao."
Biết người mà ông nhắc đến chính là Úc Khả Khả, phó đạo diễn bình thản nhìn cô, cười tỏ vẻ đồng ý: "Không ngờ lại rất thuận lợi, tôi còn thở phào nhẹ nhõm."
Đạo diễn Chu hiểu ý, vỗ vỗ vai ông ta: "Vất vả cho huynh rồi."
Nhìn Úc Khả Khả như đang thảo luận cảnh diễn tiếp theo, nhưng thực tế ánh mắt cô lại đang chú ý đến phía này.
Sau khi trông thấy màn này, trong lòng cô không khỏi xuất hiện một câu hỏi: [Nói chứ, cảm thấy đạo diễn Chu này khá đứng đắn đấy chứ nhỉ, ông ấy có biết chuyện phó đạo diễn dùng quy tắc ngầm không?]
[Đương nhiên là không biết rồi.] Hệ thống giải thích: [Phó đạo diễn với ông ấy là bạn nối khố nhiều năm, đạo diễn Chu rất tín nhiệm ông ta, cho nên vẫn luôn giao quyền tuyển diễn viên (trừ diễn viên chính) cho ông ta.]
[Tôi nói thật, nhìn không giống đâu.] Úc Khả Khả cảm thán vài tiếng: [Sợ rằng đạo diễn Chu cũng không ngờ tới, phó đạo diễn lại lợi dụng lòng tin của mình để lừa gạt nghệ sĩ thực hiện những giao dịch kiểu này, khiến họ chấp nhận quy tắc ngầm để đổi lấy những vai diễn không quan trọng.]
Đột nhiên cô muốn tha thứ cho đạo diễn Chu vì không cho mình ăn thịt, nếu tính về mức độ thảm hại thì rõ ràng cô vẫn không thể nào sánh bằng.
Đạo diễn Chu đột nhiên cảm thấy sau lưng lành lạnh: ?
Hôm đó, sau khi quay phim xong, mấy người trở về khách sạn, đúng hẹn như buổi sáng đã bàn, cùng vào phòng Trữ Tuyết để đối diễn.
Đợi đến khi buổi đối diễn kết thúc thì trời đã khuya.
Sau khi bọn họ chia nhau ra, Úc Khả Khả đột nhiên nhận được cuộc gọi từ số lạ. Nghe máy, bên kia truyền đến giọng nói nhiệt tình nhưng không kém phần lễ phép: "Chào cô, xin hỏi có phải Úc tiểu thư không?"
Úc Khả Khả: "Đúng vậy, cô là ai?"
"Tôi là quản lý của nhà hàng Ngự Vị Hiên, bữa ăn khuya cô đặt đã đến rồi. Vì quầy lễ tân cần xác nhận thân phận, nên bây giờ chúng tôi đang đứng trước cửa khách sạn, phiền cô xuống giải thích với lễ tân một tiếng."
Tuy giọng điệu bên kia cực kỳ lễ phép, nhưng Úc Khả Khả nghe cô ấy nói rõ xong vẫn hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đỉnh đầu cô hiện lên dấu chấm hỏi: [Là sao nhỉ, mình đặt đồ ăn khuya lúc nào? Chẳng phải quanh đây không có dịch vụ đặt đồ ăn trực tuyến sao?]
Nếu như có thể đặt đồ ăn trực tuyến, thì tối qua cô còn phải chịu đói đến mức đó sao?
Hình như hệ thống đã nghiên cứu một chút: [... Lạ thật, Ngự Vị Hiên là một nhà hàng cao cấp sang trọng, cách khách sạn vài chục cây số, hơn nữa chưa từng có dịch vụ giao hàng trực tuyến đâu.]
Úc Khả Khả: [Vậy nên không có cách nào tra được là ai đã đặt cho tôi sao?]
Hệ thống: [Chắc chắn bọn họ biết là ai, cô hỏi thử một chút chẳng phải sẽ biết ngay sao? Có điều, một người có vốn liếng cỡ này, còn có thể khiến quản lý đích thân tới giao thì nói không chừng là nhân vật phản diện đó.]
[?] Phản ứng đầu tiên của Úc Khả Khả là không thể nào, cô cạn lời trợn mắt: [Tỉnh táo lại đi chị ơi, thấy cái thang đo mức độ ác hóa như mức độ ô nhiễm này không, cậu đang mơ à?]
Hệ thống: [Thế cô nói xem còn có thể là ai, Quý Lăng Hàn chắc?]
Úc Khả Khả: [... Đêm hôm khuya khoắt rồi đừng kể chuyện ma.]
Tuy còn chưa biết tình hình ra sao, nhưng người của Ngự Vị Hiên đã đến tận cửa rồi, không thể để cô ấy chờ lâu được. Cô vội nói: "Ngại quá, tạm thời tôi vẫn chưa rõ chuyện gì, đợi tôi một lát."
Thái độ bên kia cực kỳ chu đáo: "Không sao, chúng tôi có thể mang lên tận nơi."
"Không cần, không cần." Úc Khả Khả nghiêm túc nhưng khéo léo từ chối: "Thôi để tôi xuống, bây giờ tôi đang trong thang máy rồi."
Nếu để bọn họ mang lên, chắc chắn sẽ gây ồn ào đến những phòng khác, vậy thì chẳng phải tất cả mọi người đều biết cô đang ăn đồ ăn đặt ngoài sao?
Hình như bên kia thoáng chần chừ rồi vẫn lễ phép đáp lại: "Dạ, vậy phiền cô ạ."
Đợi đến khi Úc Khả Khả xuống tới, đã thấy quản lý Ngự Vị Hiên cười lễ phép và nhiệt tình chạy ra đón: "Úc tiểu thư, đây là bữa ăn khuya của cô đây."
Úc Khả Khả nhận lấy rồi hỏi: "Tôi có thể biết là ai đã đặt không?"
Quản lý thoáng sững sờ, có vẻ như kinh ngạc vì cô lại không biết chuyện này, có điều đã nhanh chóng phản ứng lại, cười nói: "Là Quý công tử đặt cho cô đó ạ, chắc là biết cô ở đây vất vả, không tiện đặt đồ ăn ngoài nên cố ý dặn dò chúng tôi mang tới ạ."
Có lẽ lo rằng cô không muốn nhận, cô ấy còn cố ý giải thích: "Bữa ăn khuya là do đầu bếp của chúng tôi đặc biệt phối hợp dựa trên yếu tố dinh dưỡng, vừa ngon lại tốt cho sức khỏe mà không lo cao calo, cô có thể yên tâm thưởng thức."
... Quý công tử, Quý công tử nào cơ?
Úc Khả Khả trầm ngâm, hỏi thăm dò: [Vậy nên, chắc là Quý Cảnh Diệp huynh à?]
Hệ thống: [Tôi cũng nghĩ thế. Với địa vị mà Quý Lăng Hàn thể hiện ra bây giờ thì không có cách nào khiến quản lý của Ngự Vị Hiên tình nguyện đi vài chục cây số, đích thân chịu trách nhiệm mang bữa ăn khuya tới cho cô đâu?]
Úc Khả Khả: [Thế thì lại thêm một câu hỏi nữa, sao huynh ấy lại đột nhiên đặt bữa ăn khuya cho tôi, còn biết quanh đây không thể đặt đồ ăn trực tuyến?]
[Có lẽ là ---]
Hệ thống vừa định bóc tách cẩn thận, dùng lý trí phân tích cho cô nghe, nhưng vừa chuẩn bị mở lời thì chợt nghe Úc Khả Khả cảm thán nói: [Chứng minh trong lòng huynh ấy có mình à?]
Hệ thống chậm rãi vẽ dấu hỏi chấm: [... ?]
[Mình nói cái gì ấy nhỉ, quả nhiên bồi dưỡng tình cảm với huynh ấy cả buổi sáng có hiệu quả đó.]
Úc Khả Khả tự theo logic của bản thân, có bằng chứng rõ ràng: [Điều này chứng minh rõ ràng cách thu phục của mình là đúng, cậu xem chỉ mới ở cùng vỏn vẹn một buổi sáng, huynh ấy đã chú ý đến mình đến vậy rồi.]
Hệ thống cứ cảm thấy có gì đó không đúng: [Nhưng cái này quá trùng hợp---]
Úc Khả Khả: [Thậm chí huynh ấy còn biết tôi quay phim vất vả, mà quanh đây lại không có đặt hàng trực tuyến, ăn không ngon miệng, ngủ không yên giấc, cố ý cho người của Ngự Vị Hiên đưa bữa khuya cho tôi, huynh ấy là người tốt đó.]
Hệ thống: [... Tôi cảm thấy có mà là cô đói đến váng đầu, bị bữa ăn khuya mua chuộc đấy.]
Mặt Úc Khả Khả thản nhiên: [Nhưng cậu nói vậy không hợp logic chút nào đâu đấy.]
Hệ thống: [Tuy... nhưng...]
"Đúng rồi, đây là thông tin liên hệ của tôi." Nghĩ đến điều gì đó, quản lý của Ngự Vị Hiên đưa danh thiếp tới: "Trong thời gian tới, tôi sẽ phụ trách dịch vụ giao đồ ăn cho cô. Ngoài ra, không chỉ bữa khuya, mà cả bữa trưa và bữa tối cũng có thể đặt."
"Cho nên nếu Úc tiểu thư có gì muốn ăn thì có thể chọn món trước, cũng tiện cho chúng tôi mang tới."
"Được." Úc Khả Khả nhận lấy, thật lòng nói lời cảm ơn: "Thật sự vất vả cho cô rồi, mang đi xa như vậy."
"Không có gì." Quản lý cười tủm tỉm nói thẳng thắn: "Dù sao vì nhận gói dịch vụ giao đồ ăn cho cô trong khoảng thời gian này, Quý công tử đã chi cho chúng tôi mức lương ngoài gấp ba lần, nên không cảm thấy vất vả gì đâu ạ."
Úc Khả Khả theo đà xác nhận: "Cho nên là Quý Cảnh Diệp huynh đã đặt dịch vụ giao đồ ăn này?"
Nụ cười của quản lý hơi cứng lại, vô thức liếc nhìn cô, vẻ mặt hơi khác thường như thể đang hỏi: Chẳng lẽ còn có Quý công tử khác sao?
--- Thế là Úc tiểu thư đây có mấy vị Quý công tử?
"... Thật xin lỗi, là do tôi không nói rõ, đúng là Quý Cảnh Diệp công tử." Kịp phản ứng lại, cô ấy ho nhẹ: "Vậy chúng tôi không quấy rầy Úc tiểu thư nữa, chúc cô ăn ngon miệng."
Đưa mắt nhìn người của Ngự Vị Hiên rời đi, lúc này Úc Khả Khả mới mang theo bữa ăn được giao cho mình, lén lút đi vào thang máy thì chợt nghe hệ thống nói: [Tốt nhất là bây giờ cô đừng đi thang máy, nếu mở cửa sẽ gặp phải nữ phụ số ba đó.]
Úc Khả Khả thoáng dừng lại, quay người đi về phía cầu thang, vừa leo cầu thang vừa tò mò hỏi: [Muộn thế này rồi, nữ phụ số ba tới làm gì?]
[Cô ta muốn tới gõ cửa phòng Lộ Sùng huynh đó.]
Úc Khả Khả: !!!
Trái tim con chồn hóng hớt của cô lập tức trở nên rạo rực.