Nữ phụ gõ cửa, Lộ Sùng đề cử Trữ Tuyết

Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa

Nữ phụ gõ cửa, Lộ Sùng đề cử Trữ Tuyết

Phải Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện Mả Tôi Chỉ Muốn Ăn Dưa thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe được tin tức chấn động này, Úc Khả Khả lập tức phấn chấn hẳn lên, bước chân lên lầu cứ như bay: [Nữ phụ số ba? Cô ta không ở với phó đạo diễn sao, sao lại chạy tới chỗ Lộ Sùng?]
[Hôm nay phó đạo diễn không gọi cô ta mà gọi nam phụ thứ hai và em họ đến phòng.] Hệ thống giải thích: [Mà cô ta lại khá có chí tiến thủ, muốn tiếp tục thăng tiến, đồng thời không cam tâm với việc nam phụ thứ hai cứ chèn ép cô ta bằng hợp đồng tình yêu, thế nên đã quyết định thử vận may, xem có thể dụ dỗ Lộ Sùng hay không.]
[Phải nói là, quá có chí tiến thủ ấy chứ. Lúc này cô ta đã tới chưa?]
Hệ thống: [Bình tĩnh, đừng vội, cô ta vừa vào thang máy, cô lên lầu trước đi đã.]
Mỗi lần Úc Khả Khả đóng phim xong lại nằm dài, lười vận động, lượng vận động không đạt chỉ tiêu, lúc này thật sự bước đi như bay, hận không thể lập tức sải bước thẳng tới tầng của Lộ Sùng.
Vất vả lắm mới leo lên tầng ba, cô chợt nghe hệ thống nhắc nhở: [Cô đừng để lộ mặt, cô ta ra thang máy rồi, đang tìm số phòng của Lộ Sùng --- Gõ cửa, gõ cửa rồi!]
Đúng như lời hệ thống báo cáo, quả nhiên trong hành lang yên tĩnh truyền đến tiếng gõ cửa rất khẽ.
Úc Khả Khả đang núp ở góc tường: Mèo nhỏ thò đầu.jpg
Tuy khoảng cách hơi xa nhưng vẫn có thể trông thấy một bóng người trong hành lang đang đưa tay gõ cửa phòng nào đó.
Rõ ràng Lộ Sùng vẫn chưa ngủ, hình như đang hỏi vọng từ bên trong ra: "Là ai?"
Có điều, vì nữ phụ số ba không trả lời, không lâu sau đó, cửa phòng vẫn mở ra.
Nhìn thấy là nữ phụ số ba, Lộ Sùng có vẻ ngạc nhiên nhưng vẫn tỏ vẻ lịch sự, đứng ở cửa hỏi: "Muộn thế này rồi, có chuyện gì không?"
"Là thế này, anh Lộ."
Giọng nữ phụ số ba vốn hơi nũng nịu, lúc này lại càng thả giọng nũng nịu hơn: "Ban ngày em vô tình nghe được chuyện mọi người bàn bạc về việc khớp kịch bản, không biết em có thể tham gia hay không?"
Úc Khả Khả: [Wow, tôi nghe giọng này mà cả người muốn mềm nhũn ra rồi! Kích thích quá!]
Hệ thống tỏ vẻ đồng ý: [Phó đạo diễn cũng nói rất thích giọng nói này của cô ta.]
Úc Khả Khả đáp một tiếng "Ờ": [Đáng tiếc, Lộ Sùng chắc chắn không thích.]
Chỉ thấy Lộ Sùng khẽ nhíu mày nhưng vẫn chưa trả lời, nữ phụ số ba lại có vẻ ngượng ngùng vén tóc lên.
Có lẽ vì sắp ngủ, cô ta mặc khá mát mẻ, tóc dài được vén ra sau, lập tức lộ ra cần cổ thon dài và bờ vai trần mịn màng.
Úc Khả Khả: [Thủ đoạn quyến rũ này, học được rồi, học được rồi, về để tôi thử với nhân vật phản diện xem.]
Hệ thống: [? Cô nghiêm túc à?]
Quý Cảnh Diệp đang nghĩ lần này Úc Khả Khả ăn bữa khuya rồi, chắc sẽ không làm chuyện quái quỷ gì vào đêm khuya đâu thì đột nhiên nghe được lời này, mặt vô thức trở nên căng thẳng. Thậm chí quên cô không ở đây, cơ thể theo bản năng lùi lại phía sau.
Dù từ khóa bị tiếng dòng điện che đi nhưng thông qua việc trao đổi trước đó của bọn họ, Quý Cảnh Diệp vẫn đại khái biết được Úc Khả Khả đang làm gì, bởi vậy sau khi nghe hiểu, sắc mặt anh lập tức sa sầm.
... Nếu không thì cứ dọn nhà là được rồi.
Cho dù bị dòng điện làm cho đau đến choáng váng, anh cũng muốn cách xa Úc Khả Khả một chút.
Tâm trạng anh đang lúc nặng nề và có chút kháng cự thì chợt nghe được tiếng nói nhẹ nhàng của cô trong đầu: [Đương nhiên là chỉ nói mồm thôi, sẽ không có ai tưởng thật đó chứ, không thể, không thể đâu ha?]
Hệ thống: [...]
Tổng giám đốc Quý thật sự tưởng là thật, thậm chí đã bắt đầu cân nhắc đến sự an toàn của bản thân: "..."
Cứ cảm thấy bị trêu chọc từ xa.
Hệ thống cứng miệng: [Tôi lo cô bị nhân vật phản diện cho bặt vô âm tín luôn, đến lúc đó tôi còn phải giúp cô đi gom tro cốt.]
Úc Khả Khả cà khịa: [Rõ ràng không lâu trước đó cậu vẫn khăng khăng nói anh ta là nhân vật phản diện tốt, tuân thủ kỷ luật, pháp luật, thì ra cậu đã nghĩ đến việc gom tro cốt giúp tôi rồi, thật sự khiến tôi cảm động quá đi mất.]
Hệ thống: [Đừng ngại, dù sao chúng ta cũng là anh em cùng hội hóng chuyện.]
Ở trước cửa phòng, Lộ Sùng, không hề hay biết có người đang đứng ở một góc quan sát, sau khi phát hiện ra ý đồ rõ ràng của nữ phụ số ba thì sắc mặt lập tức lạnh đi, ánh mắt cũng lịch sự dời chỗ khác.
Không chú ý tới sự lạnh nhạt của anh ấy, nữ phụ số ba tiếp tục nói: "Hôm nay đạo diễn đặc biệt khen ngợi cô Úc và cô Lê có tiến bộ rõ rệt, em cũng rất muốn kỹ thuật diễn của mình tăng lên như các cô ấy, không làm vướng chân đoàn làm phim nữa, cho nên mới mặt dày muốn xin anh Lộ chỉ bảo đôi chút."
"Không biết bây giờ anh Lộ có tiện không---"
Cô ta tự nhận thấy mình đã ám chỉ rất rõ ràng rồi, không khỏi ngượng ngùng cúi đầu xuống, sau đó chợt nghe được giọng nói thản nhiên của Lộ Sùng: "Không tiện."
Nữ phụ số ba lập tức sửng sốt: "Cái, cái gì?"
Lộ Sùng: "Tôi nói, nếu như cô rất muốn tăng kỹ thuật diễn thì vẫn nên đi theo mấy cô kia học với cô Trữ, cô ấy rất giỏi. Trong nhóm nhỏ này, tôi lại là người còn cần phải học tập thêm đấy."
Nữ phụ số ba: "Nhưng, nhưng mà, nhìn cô Trữ có hơi hung dữ, em không dám---"
"Đó là do cô Trữ bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong ấm áp, cô xem cô Úc và cô Lê đều rất thích cô ấy."
Không đợi nữ phụ số ba nói xong, Lộ Sùng lộ vẻ nghiêm túc đề cử Trữ Tuyết cho cô ta: "Sau vài năm rèn giũa, kỹ thuật diễn bây giờ của cô Trữ còn xuất sắc hơn cả trước khi giải nghệ, chắc chắn là hình mẫu mà tôi cần phải ngưỡng mộ và học hỏi."
"Đương nhiên, nếu như cô ngại tìm cô Trữ thì hoặc là cô có thể xem những bộ phim trước kia cô ấy từng đóng như "Hoa Yêu", "Thanh Liên truyện", còn cả "Thăng tiên" nữa? Tôi cảm thấy... vai diễn của cô ấy trong đó... rất đáng học theo..."
Vẻ e thẹn, tươi cười của nữ phụ số ba dần dần cứng ngắc khi anh ấy liến thoắng nói không ngừng.
Không phải chứ, anh ta bị ngốc à? Cô ta đang tự tiến cử muốn lên giường, anh ta lại đi đề cử tác phẩm của Trữ Tuyết cho cô ta?
Úc Khả Khả suýt không nhịn được cười thành tiếng: [Ha ha ha ha, đây là hành động kiểu gì đây, bây giờ tôi tin anh ta giữ thân như ngọc vì Trữ Tuyết thật rồi.]
Hệ thống: [Tôi đã nói mà ha ha ha.]
"Vậy... tôi biết rồi, xin lỗi anh Lộ, là do tôi đường đột quá rồi." Nữ phụ số ba cắn răng cắt ngang lời đề cử của Lộ Sùng, lại cẩn thận kéo tóc về phía trước che đi, bên ngoài tươi cười nhưng trong lòng thì không, đành nói lời tạm biệt với anh ấy: "Tôi sẽ về xem tác phẩm của cô Trữ học tập đàng hoàng ạ, hôm nay làm phiền rồi."
Không ngủ thì thôi, đằng này còn đến mức tâng bốc Trữ Tuyết trước mặt cô ta à!
Hừ, cô ta lại không biết kỹ thuật diễn của ảnh hậu xuất sắc sao? Phiền chết đi được!
Cuối cùng Lộ Sùng lộ ra vẻ tươi cười: "Không sao, trừ những tác phẩm tôi vừa nhắc đến, cô Trữ còn từng diễn rất nhiều tác phẩm xuất sắc, nếu như không nhớ rõ hoặc không tìm thấy, có thể hỏi lại tôi."
Nữ phụ số ba: "... Được."
Cô ta dứt khoát xoay người, không nhịn được trợn mắt.
Thấy nữ phụ số ba đi về phía thang máy, Lộ Sùng cũng thở phào đóng cửa lại, lúc này Úc Khả Khả vẫn còn chưa thỏa mãn rụt đầu lại.
Cho rằng không còn kịch hay để xem nữa, cô vừa chuẩn bị lên phòng tận hưởng bữa khuya của mình thì lại nghe được hệ thống nói: [Chà, nữ phụ số ba chưa có ý định trở về, cô ta lại đi gõ cửa nam phụ rồi.]
Úc Khả Khả: !
Cô thoáng dừng bước, hít một hơi: [Thế mà vẫn chưa từ bỏ à, cô ta cố gắng thật!]
[Có điều không cần chờ đâu, nam phụ không ở trong phòng.] Hệ thống bổ sung thêm câu sau, nhắc nhở: [Giờ mà không về thì đồ ăn khuya của cô sắp nguội rồi.]
Hệ thống đã nói thế rồi, Úc Khả Khả thật sự không còn lưu luyến nữa.
Lờ đi tiếng gõ cửa, cô trở lại phòng mình, tò mò hỏi: [Sao nam phụ lại không ở phòng mình? Chẳng lẽ anh ta cũng chạy đi khớp kịch bản?]
Bởi vì tạm thời chưa có cảnh diễn chung, cho nên cô và nam phụ không quen, chỉ biết là anh ta từng nhận giải thưởng nam phụ xuất sắc nhất nhưng lại là phim nổi nhưng người không nổi, kỹ thuật diễn khá ổn nhưng độ nổi tiếng không cao.
Hệ thống: [Không có chuyện này.]
Úc Khả Khả lấy đồ ăn khuya ra, phát hiện đúng như lời quản lý Ngự Vị Hiên nói, tuy có vẻ thanh đạm, nhiều rau nhưng màu sắc, hương vị lại đầy đủ, nhìn có vẻ rất ngon miệng.
Cô không nhịn được nuốt nước miếng, cầm lấy chiếc đũa vẫn không quên đề tài ban nãy: [Thế anh ta đi đâu?]
Hệ thống: [Đi hẹn hò với vợ người ta rồi.]
Úc Khả Khả: "..."
Úc Khả Khả: ???
[Cậu nói anh ta đi làm gì cơ?] Suýt chút nữa cô còn tưởng mình nghe nhầm, mở to mắt lặp lại: [Đi hẹn hò với vợ người ta á?]
[Đúng đó, anh ta có sở thích vụng trộm với vợ người ta, cứ thích cố tình lợi dụng lúc chồng người ta không có nhà, hẹn hò với vợ người ta.] Hệ thống giải thích: [Hôm nay bên kia gọi điện tìm anh ta, anh ta nghĩ sáng mai không có cảnh quay của mình nên vừa quay xong đã lén lút qua đó rồi.]
Úc Khả Khả nghe mà muốn té ngửa: [Ghê thật, anh ta thế này thì có khác gì Tào tặc* chứ?]
(*) Ý chỉ Tào Tháo, Tào Tháo có một tật xấu là thích vợ của người khác, vì thế người ta hay có câu: "Ngươi đừng lưu luyến vợ người khác thế, ngươi như vậy thì có khác gì Tào tặc!" dùng để chỉ những người có tật xấu giống như Tào Tháo, thích những người phụ nữ xinh đẹp đã có chồng.
Hệ thống: [Hết cách rồi, anh ta cứ thích vợ người ta ấy.]
Úc Khả Khả tặc lưỡi hai tiếng, chỉ cảm thấy chưa ăn bữa khuya đã thấy no bụng, không khỏi cảm thán: [Đêm nay đúng là náo nhiệt quá rồi.]
Hệ thống: [Náo nhiệt thật, mà ngay cả nhân vật phản diện lại trùng hợp lại đặt cho cô bữa khuya như vậy.]
[Ơ, cậu lại nhắc tôi nghĩ ra.]
Úc Khả Khả nghĩ ra điều gì đó, đột nhiên lấy điện thoại ra, vừa hưởng thụ bữa khuya ngon miệng, vừa tìm Wechat của Quý Cảnh Diệp mở giao diện tin nhắn, cúi đầu gõ chữ.
Vì thế, Quý Cảnh Diệp đang trong tư thế sẵn sàng đón địch trong phòng đột nhiên nhận được một chuỗi tin nhắn dài.
Còn chưa xem đã cảm thấy nhức mắt, lại nhìn đến người liên lạc gửi đến, là Úc Khả Khả.
Anh lạnh lùng cười khẩy một tiếng, trực tiếp tắt điện thoại.
Một lát sau, không biết Úc Khả Khả đang làm gì, Quý Cảnh Diệp không nghe tiếng ồn ào, rì rầm trong đầu truyền đến nữa, không nhịn được nhíu mày.
Sau đó, cho dù biết lời cô nói chẳng có gì hay ho nhưng anh vẫn mang theo chút tò mò không muốn thừa nhận, lại lần nữa ấn mở giao diện tin nhắn.
Anh lạnh nhạt đưa mắt nhìn xuống, đọc lướt qua nhanh như gió, phát hiện lại là một bài văn "tình cảm dạt dào" năm trăm chữ thì lập tức hối hận vì sao mình lại muốn lãng phí thời gian.
Úc Khả Khả dùng giọng điệu nhiệt tình lại thẳng thắn, chân thành như mọi khi, miêu tả lưu loát việc mình đã nhận được bữa ăn khuya, hơn nữa biết được là anh đã có lòng đặt món ăn giao tận nơi cho cô, vì thế biết được thì ra anh vẫn luôn chú ý đến cô.
Cô bày tỏ rằng mình rất cảm động, cũng cực kỳ nhớ anh như vậy, bởi thế nên cố ý viết năm trăm chữ để bày tỏ tình cảm, gửi tới anh những nhớ nhung và tình yêu sau bao ngày xa cách.
Quý Cảnh Diệp: "..."
Nghĩ đến trước đó cô vừa bàn bạc với hệ thống rốt cuộc là ai đặt hàng giao tận nơi, rồi khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng "Quả nhiên trong lòng anh có cô", tai anh chợt hơi nóng, không thấy thì không phiền lòng, anh bỏ điện thoại xuống, khẽ mím bờ môi mỏng.
--- Cái gọi là "những nhớ nhung và tình yêu", anh không cảm nhận được, ngược lại phát hiện quả nhiên da mặt cô vẫn dày như mọi khi :)))
---
Lời tác giả:
Úc Khả Khả: Nhiều người ghê đó. jpg