109. Chương 109: Ngoại truyện 5.2

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 109: Ngoại truyện 5.2

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Buổi tối đầu tiên ở nhà mới không được ngon giấc, những giấc mơ chập chờn, đứt đoạn khiến Phương Trầm dậy muộn. Cậu vội vàng thay quần áo rồi vơ vội ba lô chạy xuống tầng.
Sith đã ngồi sẵn trên ghế sofa chờ cậu.
Phương Trầm càng cuống quýt hơn, vội vàng xin lỗi liên tục: "Xin lỗi anh, em dậy muộn ạ, xin lỗi anh."
Sith thản nhiên hất cằm: "Vào ăn sáng trước đi."
Phương Trầm vội lắc đầu: "Không ăn đâu, chúng ta đi thôi."
Sith cau mày: "Không ăn thì không được, đi ăn sáng."
Phương Trầm đành chịu, cố nén sự bối rối rồi tiến vào bếp ăn sáng.
Quản gia đặt tờ tạp chí tài chính và kinh tế hôm nay xuống bàn, ngẩng đầu nhìn cậu chủ đang ngồi trên ghế sofa, không khỏi cảm thấy lạ. Bình thường cậu chủ vốn có tính khí không tốt, vậy mà hôm nay lại có thể kiên nhẫn ngồi đợi.
Phương Trầm ăn uống qua loa cho xong, lại vội vã chạy ra, sợ Sith đợi lâu sẽ sốt ruột: "Anh ơi, chúng ta đi thôi."
Sith rũ mắt nhìn cậu, rút một chiếc khăn giấy rồi vươn tay ra.
Hành động của hắn khá bất ngờ khiến cừu nhỏ thoáng chốc đơ người. Giây tiếp theo, Sith cầm khăn giấy chậm rãi lau vết sốt salad dính trên khóe miệng cậu: "Lần sau không cần vội như vậy, sẽ đến kịp thôi."
Phương Trầm ngượng nghịu đáp: "Vâng."
Tài xế đã đợi sẵn ngoài cổng. Nhân lúc Phương Trầm cúi người xỏ giày, Sith liền xách ba lô của cậu. Phương Trầm thấy vậy thì định giật lại: "Anh, để em tự xách."
Sith cau mày: "Đừng lề mề nữa, sắp muộn rồi."
Phương Trầm: "..."
Vừa mới nói kịp mà.
Chẳng còn cách nào khác, cậu chỉ biết trơ mắt nhìn Sith xách chiếc ba lô nhỏ đi về phía trước, còn mình thì chạy theo sau.
Ngồi vào xe, Phương Trầm lễ phép chào hỏi tài xế Ralph. Tuy tiếng Anh của cậu còn khá bập bõm, nhưng giọng nói mềm như kẹo, đuôi mắt cong cong khi cười, ai nhìn thấy cũng phải mềm lòng.
Sith lẳng lặng nhìn cậu hồi lâu, cuối cùng không kìm được mà nói: "Buổi trưa chờ tôi ở lớp, tôi đưa cậu đến nhà ăn."
Cừu nhỏ đang cười nói vui vẻ với tài xế Ralph, nụ cười bỗng tắt ngấm, gượng gạo gật đầu đáp: "Dạ, cám ơn ạ."
Sith âm thầm cắn răng.
Cố ý đúng không.
Cười ngọt ngào với người khác như vậy.
Ở trước mặt hắn thì lúc nào cũng co rúm lại.
Nhìn hắn hung dữ vậy sao?
Sắc mặt Sith thoáng chốc tối sầm lại như quỷ đói.
Cừu nhỏ thấp thỏm lo sợ, lặng lẽ nhích mông, giãn khoảng cách với Sith.
Sao cứ có cảm giác hắn đang tức giận.
Đàn ông nước ngoài đều vậy hả?
Lúc thế này, lúc thế nọ, chẳng biết thế nào mà lần.
Đáng sợ quá, liệu hắn có xu hướng bạo lực không.
Khi mọi cử chỉ và hành động của cừu nhỏ lọt vào mắt, cơn giận trong lòng Sith càng bùng lên dữ dội hơn.
Bầu không khí trên xe cực kỳ nặng nề.
Không ai hé răng nói lời nào nữa, Phương Trầm lặng lẽ quay đầu nhìn ra khung cảnh bên ngoài, chỉ để lại cho Sith cái gáy của mình.
Sith lặng lẽ nhìn chằm chằm cái gáy của cậu. Nhìn một hồi, cơn giận bỗng nhiên xẹp lép.
Chậc, đầu của cừu nhỏ này sao lại tròn thế nhỉ.
Đáng yêu.
Đến trường, Sith vẫn xách ba lô của Phương Trầm. Mấy lần Phương Trầm muốn lấy lại đều bị Sith lấy cớ từ chối.
Mãi đến khi đưa người đến tận cửa lớp quốc tế, Sith mới chịu trả lại ba lô cho cậu ấy, hất cằm nói: "Vào đi, tôi học lớp A2 trên tầng. Ai dám bắt nạt cậu thì cứ tìm tôi. Có gì không hiểu cũng phải tìm tôi."
Ôi trời! Cậu không phải trẻ con đi mẫu giáo được không, hở chút là đòi bố mẹ.
Phương Trầm chẳng còn sức để phản bác, chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu: "Biết rồi ạ, anh Sith."
Cuối cùng Sith cũng cảm thấy hài lòng, nhìn cừu nhỏ đi vào lớp, rồi mới xoay người đi lên tầng.
Học sinh của lớp quốc tế đến từ nhiều quốc tịch khác nhau. Phương Trầm nhập học giữa chừng, giáo viên chỉ một chỗ trống và bảo cậu ngồi vào đó.
Phương Trầm khá nội tâm, đi học chỉ tập trung nghe giảng, tan học lại nằm gục trên bàn ngủ, không bắt chuyện với bất kỳ ai. Mãi đến khi học xong hai tiết, cậu chuẩn bị tiếp tục nằm gục xuống bàn để ngủ thì có người đi tới, gõ nhẹ lên mặt bàn của cậu.
Cậu ngẩng đầu, không ngờ lại là Sith.
Sith bình tĩnh hỏi: "Sao không tìm tôi?"
Trên đầu Phương Trầm hiện lên một hàng dấu chấm hỏi.
Cậu có nghe sót điều gì sao?
Thiếu niên rất nghiêm túc xòe ngón tay ra đếm: "Không bị bắt nạt, không có gì không hiểu, cũng chẳng gặp phải chuyện gì cả."
Ý là, bởi vậy nên không tìm hắn.
Nhưng Sith nghe xong sắc mặt lại tối sầm lại. Hắn đặt những thứ trong tay lên bàn, cứng nhắc nói: "Cho cậu."
Là đủ loại bánh ngọt, đồ ăn vặt và mấy chai nước ngọt hắn đã ra siêu thị mua về.
Phương Trầm ngạc nhiên, chớp mắt liên hồi, theo bản năng muốn từ chối, nhưng nhìn sắc mặt Sith, cuối cùng vẫn đành thức thời nói: "Cám ơn anh Sith."
Sith hừ một tiếng: "Nếu không phải mẹ dặn thì còn lâu tôi mới xuống đây đưa cho cậu."
Phương Trầm lập tức gật đầu: "Em biết, cô Follie tốt bụng lắm luôn."
Sith suýt thì không thở được.
Xem ra chuyện dạy kèm tiếng Anh cho Phương Trầm đã đến nước phải làm ngay, chứ cậu ta chẳng hiểu hắn nói gì cả.
Cuối cùng Sith ôm một cục tức giận bỏ đi.
Về lớp, hắn mặt lạnh tanh ngồi xuống, lấy một quyển sách trong ba lô ra đặt mạnh xuống bàn.
Joey bên cạnh thò đầu qua: "Một trăm câu... học... tiếng Trung?"
Sith nhấc mắt: "Đừng có quấy rầy tôi."
Chẳng còn cách nào khác, nếu muốn dạy cừu nhỏ tiếng Anh thì bản thân hắn cũng phải biết mấy câu tiếng Trung.
Mãi mới chờ được đến giờ nghỉ trưa, Sith vứt sách rồi vội vã chạy xuống tầng dưới. Joey há hốc mồm nhìn theo, lại gãi gãi đầu, không hiểu sao hôm nay Sith lại bận rộn đến vậy.
Cừu nhỏ ngoan ngoãn ngồi trong lớp chờ hắn.
Sith vừa bước vào cửa, nhìn thấy cảnh này, mọi bực bội dồn nén suốt buổi sáng trong lòng hắn thoáng chốc bay biến hết. Nhưng nét mặt vẫn lạnh tanh, rõ ràng vừa mới chạy hớt hải đến nơi, nhưng đến cửa lại cố tỏ ra vẻ ung dung chậm rãi: "Đi thôi, ăn cơm."
Phương Trầm vội chạy ra, đôi mắt sáng lấp lánh: "Chúng ta đi ăn gì thế ạ."
"Đưa cậu ra nhà hàng Trung Quốc bên ngoài trường."
Phương Trầm hơi do dự.
Đồ ăn Trung Quốc ở đây rất mắc.
Cậu lí nhí đáp: "Chúng ta đến nhà ăn là được."
"Lề mề gì đấy."
Sith nắm tay cừu nhỏ, mặt xụ xuống, kéo người đi, nhưng khóe miệng lại phản bội hắn, cứ thế cong lên, không sao nén xuống được.
Phương Trầm ngơ ngác cúi đầu nhìn.
Nắm tay rồi?
Anh ta... anh ta nắm tay cậu chi vậy.
Trên mặt Sith không có biểu cảm gì, yết hầu lại khẽ trượt xuống một cái.
Sao mà mềm thế cơ chứ.
Trên đời này lại có bàn tay mềm đến thế sao.
Tay của Sith như một nắm đấm bằng đá, có thể giáng xuống thân thể người khác, dùng một cú đấm để hạ gục đối phương.
So sánh ra, tay của cừu nhỏ như một khối kẹo dẻo mềm mại, dường như chỉ cần hơi dùng sức là sẽ tan chảy.
Đi được mấy bước, Phương Trầm bắt đầu giãy dụa.
"Anh ơi..." Cậu ngập ngừng hỏi: "Anh căng thẳng ạ? Lòng bàn tay anh đang đổ mồ hôi kìa."
"..."
Tiết học kèm tiếng Anh vào buổi trưa không quá thuận lợi.
Do tối qua ngủ không ngon giấc, lại ăn no xong, căng da bụng chùng da mắt, tiếng Anh bỗng chốc hóa thành thứ ngôn ngữ ru ngủ. Sith ngồi đối diện, vừa nói xong một câu, ngẩng đầu lên thì thấy cừu nhỏ đã nằm gục trên bàn ngủ ngon lành.
Sith khựng lại, bất lực mím chặt môi, rồi lại nhẹ nhàng đặt sách xuống, cầm áo khoác của mình đắp lên cho thiếu niên.
Cừu nhỏ ngủ rất ngon, nằm nghiêng đầu, má phúng phính bị ép lại, cánh môi hơi mở ra. Sith tiến lại gần, không nhìn thấy được lưỡi bên trong.
Hắn nghĩ chắc mình bị điên rồi.
Rõ ràng tối qua mới gặp thiếu niên, vậy mà lại như bị bỏ bùa mê, thuốc lú, ánh mắt không thể rời khỏi cậu, cứ như thể họ đã quen biết nhau từ rất lâu rồi.
Phương Trầm ngủ suốt cả buổi trưa, Sith ngồi cả buổi ngắm cậu như vậy, thậm chí còn đếm được mắt trái, mắt phải cậu có bao nhiêu sợi lông mi, chỉ thiếu điều chưa đặt tên cho từng sợi nữa thôi.
Phương Trầm tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài, cảm thấy vô cùng áy náy, nhưng Sith lại rất bình thản: "Vừa nãy tôi có việc đi ra ngoài, hôm nay vốn cũng không có thời gian để dạy cậu."
Cừu nhỏ nghe vậy thì khẽ thở phào.
Tan học, Phương Trầm lại chuẩn bị theo Sith về, nhưng lần này Sith chỉ đưa cậu ra xe: "Tôi phải đến một chỗ khác, cậu về nhà trước đi."
Phương Trầm ôm chặt ba lô, vội vàng nói: "Thế em cũng đi."
Sith nhíu mày, không cần suy nghĩ mà từ chối ngay lập tức: "Không được."
Sàn đấu ngầm hỗn loạn như vậy, sao mà mang cừu nhỏ đến đó được.
Thấy thái độ của Sith kiên quyết như vậy, Phương Trầm cũng không nói gì nữa, ngoan ngoãn ngồi vào xe. Chờ tài xế Ralph lái xe ra đường, cậu mới mở miệng: "Chú Ralph, chúng ta đuổi theo anh Sith đi."
Đây là nhiệm vụ mà chú Willow đã giao cho cậu.
Bảo cậu nhất định phải theo sát Sith, không cho hắn đến sàn đấu ngầm nữa.