Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Phương Trầm Lo Lắng Sau Trận Đấu
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phương Trầm ngồi ở hàng ghế đầu, lạc lõng giữa không khí sôi động, hừng hực xung quanh. Cậu lấy một quyển sổ từ vựng tiếng Anh trong ba lô ra và bắt đầu học thuộc.
Những người xung quanh nhìn cậu như thể cậu là người ngoài hành tinh.
Nhưng vì Sith vừa công khai thể hiện sự chiếm hữu như vậy, chẳng có ai dại dột mà tiến lên bắt chuyện với cậu.
Mãi đến khi Sith lên sàn đấu, Phương Trầm mới đặt sách xuống, ngẩng đầu nhìn lên.
Vị trí này giúp cậu có góc nhìn rất thuận lợi, gần như có thể nhìn rõ từng giọt mồ hôi lăn dài trên cằm Sith.
Theo mỗi cú đấm được tung ra, trái tim Phương Trầm như thắt lại. Cậu cắn môi, cuối cùng cũng hiểu vì sao chú Willow lại không cho Sith đến đây đánh quyền.
Những người này đều như không muốn sống, mỗi chiêu đều hiểm độc, như muốn đoạt mạng đối phương. Khác hẳn những trận đấu chính quy, gần như không có bất kỳ quy tắc nào, chắc chắn đã từng có người bỏ mạng tại đây.
Có mấy lần cậu thấy nắm đấm của đối phương giáng xuống người Sith, khiến Phương Trầm suýt nữa thì hét ầm lên.
Thật đáng sợ.
Trên đời này sao lại có môn thể thao bạo lực, đẫm máu như thế này chứ.
Cuối cùng cũng chờ đợi được đến cuối trận đấu, Phương Trầm ôm ba lô chạy xuống. Sith vừa từ sàn đấu bước xuống, mồ hôi chảy dọc theo da thịt, hắn lau vội vàng. Ngay sau đó, hắn chợt thấy Phương Trầm chạy đến trước mặt. Thiếu niên ngẩng đầu nhìn hắn, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, như chỉ chực trào ra.
Trái tim Sith hẫng mất một nhịp.
Vừa rồi trong trận đấu, hắn còn không căng thẳng đến thế.
Hắn nén lại hơi thở, sắc mặt thoáng chốc tối sầm. Hắn nhìn xung quanh, "Có người bắt nạt em?"
Phương Trầm lắc đầu, nước mắt lại vì động tác này mà tí tách rơi xuống.
Sith chưa bao giờ trải qua cảm giác này, chỉ thấy giọt nước mắt kia nặng trĩu rơi thẳng vào tim mình, nóng bỏng xuyên thấu.
Hắn vô thức đưa tay muốn lau nước mắt cho Phương Trầm, nhưng vừa duỗi tay ra lại khựng lại giữa chừng, sợ mồ hôi và máu trên tay mình sẽ làm bẩn khuôn mặt trắng nõn của thiếu niên.
Hắn khẽ cắn răng, hạ thấp giọng, dịu dàng nói, "Đừng khóc... đừng khóc nữa..."
Đây là lần đầu hắn dỗ dành người khác, vụng về đến mức không biết phải nói gì.
Phương Trầm lau nước mắt, "Chúng ta đi bệnh viện thôi."
Sith ngẩn ra.
Bấy giờ Phương Trầm mới nhận ra mình quá sốt ruột nên lỡ nói bằng tiếng Trung, thế là cậu lại ấp úng dùng tiếng Anh diễn đạt lại, vì quá nôn nóng mà không biết mình có phát âm đúng hay không.
Sith cười bất đắc dĩ, "Tôi không sao, trông ghê vậy thôi chứ rửa sạch là hết."
Nhưng Phương Trầm vẫn đỏ mắt nhìn hắn.
Sith chỉ đành nói, "Em vào phòng nghỉ với tôi, giám sát tôi xử lý vết thương nhé?"
Phương Trầm hít mũi, ôm ba lô rồi gật đầu thật mạnh.
Xuyên qua sảnh lớn ồn ào, dừng lại trước một cánh cửa sắt, Sith lấy chìa khóa mở ra, hơi né sang một bên, "Vào đi."
Phương Trầm ngoan ngoãn đi vào.
Căn phòng được bố trí khá đơn giản, chỉ có một chiếc sô pha dài và một tủ quần áo sơ sài. Sith lấy quần áo để tắm trong tủ ra, hất cằm nhẹ, "Tôi đi tắm, em ngồi đó chờ tôi."
Phương Trầm ấp úng nói, "Bôi thuốc!"
Sith cười, "Tắm xong rồi bôi."
Phương Trầm nghe vậy mới gật đầu.
Cậu ngồi trên ghế sô pha, đảo mắt nhìn quanh bốn phía căn phòng. Điều kiện nơi đây quả thật không thể gọi là tốt. Sith sinh ra đã ngậm thìa vàng, từ nhỏ sống trong trang viên, đi lại đều có xe đưa đón. Hắn không giống những người liều mạng đến đây để kiếm tiền, vậy vì sao lại phải đến nơi như thế này chứ?
Tiếng động và tiếng nước trong phòng tắm cuối cùng cũng dừng lại.
Sith đẩy cửa bước ra, Phương Trầm ngẩng đầu. Vừa thấy rõ người đứng trước mặt, khuôn mặt cậu bỗng đỏ bừng.
Sith để trần nửa thân trên, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo. Hắn cầm khăn lau tóc qua loa.
Phương Trầm không biết phải nhìn vào đâu, tầm mắt dừng lại trên cơ ngực cường tráng của Sith, mặt cậu lại càng đỏ hơn.
Trong lòng cậu bỗng thấp thỏm không yên.
Cơ ngực lớn thế này, đừng để bị đấm hỏng mất.
Muốn giúp hắn xoa bóp...
Nhận ra đầu óc mình đã bay đi đâu mất, Phương Trầm chột dạ dời mắt đi chỗ khác.
Tỉnh táo lại nào!
Giờ không phải lúc để mày mụ mị đầu óc vì sắc đẹp đâu.
Ánh mắt và những thay đổi trên nét mặt của thiếu niên bị Sith thu trọn vào mắt. Hắn hơi rũ mắt xuống, khóe môi cong lên một độ rất khó nhận ra.
Sith bước đến, giọng điệu tự nhiên, "Giúp tôi bôi thuốc nhé?"
Phương Trầm chần chừ đứng dậy, bối rối hỏi lại, "Em á? Nhưng em không biết bôi, hay là chúng ta cứ đến bệnh viện đi."
"Không cần đến bệnh viện."
Sith không nói nhiều với cậu nữa, đẩy hộp thuốc đến trước mặt cậu, "Đơn giản lắm, cứ đổ nước thuốc lên người tôi rồi xoa hai cái là được."
Sợ Phương Trầm nghe không hiểu, hắn nói chậm lại, còn dùng động tác minh họa một lần.
Phương Trầm ngơ ngác đứng đó, nhưng Sith đã đặt thuốc vào tay cậu rồi, cậu đành phải nhận lấy nhiệm vụ khó nhằn này.
Thuốc trong suốt, không màu. Phương Trầm đổ ra tay, rón rén bôi lên một vết thương trên vai người đàn ông. Sợ Sith đau, lúc đầu cậu còn không dám dùng lực, nhưng thấy vẻ mặt Sith vẫn bình thường như không hề cảm thấy gì, thế là cậu mới yên tâm tăng lực xoa bóp.
Cơ bắp của Sith đúng là cứng như đá. Phương Trầm bôi thuốc xoa bóp cho hắn, kết quả lại thành chính mình mỏi nhừ cả tay.
Bôi xong chỗ bị thương cuối cùng, cậu khẽ thở phào nhẹ nhõm. Vừa định rụt tay về, Sith bỗng nắm cổ tay cậu, giọng nói trầm thấp, "Còn chỗ này nữa."
Hắn nắm cổ tay Phương Trầm kéo tay cậu đặt lên ngực mình.
Trong nháy mắt đó, não bộ của Phương Trầm trở nên trống rỗng.
Cứ thế mà chạm rồi sao?
Phương Trầm mơ mơ màng màng, nuốt nước bọt cái ực.
Chỗ này khác với những vị trí khác, chạm vào rất mềm. Cậu không nhịn được còn dùng đầu ngón tay chọc chọc.
Sith hơi buồn cười.
Nhưng sợ thiếu niên da mặt mỏng nên hắn nhịn cười, còn cố ý dùng giọng điệu nghiêm túc nói, "Chỗ này cũng cần xoa."
Phương Trầm đầu óc choáng váng, gật gật đầu.
Đúng là nên xoa, vừa rồi cậu thấy chỗ này cũng hơi đỏ.
Nhưng... hình như không ổn lắm...
Phương Trầm vừa đặt tay lên đã vội rụt về, lúng túng nhìn người đàn ông.
Sith nhướn mày nhìn cậu.
Cả người Phương Trầm đều nóng lên, trên tay còn lưu lại cảm giác vừa rồi, trái tim đập nhanh hơn, tưởng chừng sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cậu lắp bắp nói, "Được, được rồi."
Vậy mà Sith cũng không nói gì nữa, hắn "ừ" một tiếng, bỗng dưng hơi muốn đi tắm lại.
Phương Trầm lau tay, cúi đầu, dưới mái tóc đen lộ ra đôi tai đỏ bừng.
Như là dâu tây bọc mật.
Sith ngồi phía sau nhìn chằm chằm nơi đó, rất muốn cắn một ngụm.
Chờ thuốc khô, mặc quần áo, bọn họ mới ra khỏi sàn đấu ngầm.
Tài xế vẫn chưa rời đi, xe chờ sẵn ngay ngoài cửa.
Mãi đến lúc ngồi vào xe, Phương Trầm mới không kìm được hỏi, "Anh Sith, sao anh lại đến nơi như thế này đánh quyền vậy ạ?"
Cậu thật sự không thể hiểu nổi, điều kiện gia đình của Sith tốt như thế, chẳng cần phải đến một nơi như thế. Hắn muốn đánh quyền thì cứ đến những sàn đấu chính thức, hưởng thụ tiếng reo hò cổ vũ từ hàng ngàn người mới phải chứ.