Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 112: Lời Hứa Của Sith
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hắn đâu có thiếu tiền, vậy rốt cuộc là vì lý do gì?
Ralph, người đang lái xe phía trước, khẽ nheo mắt.
Cậu chủ nhỏ mới đến này thật sự không hiểu chuyện, hỏi như vậy chẳng khác nào chạm vào điểm cấm kỵ của Sith. Bình thường, chỉ cần họ hơi nhắc đến sàn đấu ngầm là Sith sẽ nổi cơn thịnh nộ.
Sith cực kỳ ghét người khác can thiệp vào chuyện riêng của mình.
Không ngờ lần này Sith không hề tức giận, ngược lại còn rất kiên nhẫn giải thích, thậm chí vì sợ Phương Trầm không hiểu mà nói chậm rãi hơn: "Đánh quyền ở đây rất sảng khoái, lúc nào muốn lên sàn cũng được, không có nhiều quy tắc hay luật lệ ràng buộc."
Phương Trầm có chút không hiểu, hỏi lại: "Khoái cảm?"
"Trong lúc đánh quyền, mọi cảm giác bực bội trong lòng đều được giải tỏa hết ra ngoài."
Phương Trầm hơi nghẹn lời, chợt lo lắng hỏi hắn: "Anh Sith đã đi khám bác sĩ chưa? Có thể đó là một dạng bệnh tâm lý."
Giống như có khuynh hướng bạo lực vậy.
Sith: "..."
Hắn giận quá hóa cười, lông mày khẽ nhíu lại, còn cố ý trầm mặt hỏi ngược lại: "Ý em là sao?"
Quả nhiên, Phương Trầm bị dọa đến tái mét mặt.
Nhưng nhớ lại trận đấu mình vừa xem, cậu vẫn cố nén nỗi sợ hãi trong lòng mà nói: "Anh ơi, anh đừng đến sàn đấu đó nữa."
Xong rồi!
Ralph lặng lẽ thốt ra một câu đó trong lòng.
Ông bắt đầu nghĩ xem ở ngã tư tiếp theo có cần rẽ hướng đi bệnh viện không, cứ có cảm giác nắm đấm của Sith giây tiếp theo sẽ giáng xuống. Cậu chủ nhỏ vừa đến này trông có vẻ gầy yếu, không khéo một đấm là mất mạng ngay.
Càng nghĩ càng thấy sợ.
Không ngờ giây tiếp theo, ông lại nghe thấy giọng nói bất đắc dĩ của Sith: "Không đi thì không đi, sao lại sắp khóc nữa rồi? Làm gì có ai cứ hở ra là khóc như em chứ."
Phương Trầm quay mặt đi, giọng nói nghèn nghẹn: "Em không khóc."
Không khóc mà hốc mắt đã đỏ hoe thế kia rồi.
Sith xem như đã thua rồi.
Từ nhỏ đến lớn, tính tình của Sith luôn cứng rắn như vậy, lại còn nóng nảy, thích đánh nhau, chẳng có gì khiến hắn sợ hãi. Mãi cho đến hôm nay, khi đối diện với nước mắt của Phương Trầm, hắn mới lần đầu nếm trải cảm giác tim đập nhanh đến vậy.
Phương Trầm sụt sịt mũi, lấy điện thoại ra, chĩa thẳng trước mặt Sith: "Anh nhắc lại đi, em phải ghi âm làm bằng chứng."
Sith tức giận nhưng vẫn cố cười: "Ghi âm làm gì, ta sẽ không lừa em đâu."
Phương Trầm cắn môi không nói gì, chỉ chăm chú nhìn hắn.
Sith nhắm mắt, nhận ra bản thân thật sự không có cách nào với Phương Trầm. Cuối cùng, hắn đành cắn răng, đoạt lấy điện thoại rồi gượng gạo lặp lại lời vừa nói.
"Ta, Sith Bolton, xin hứa với Phương Trầm từ nay về sau sẽ không đến sàn đấu ngầm nữa."
Ghi âm xong, hắn trả điện thoại cho Phương Trầm: "Giờ thì em đã hài lòng chưa?"
Phương Trầm cầm điện thoại, cúi đầu gửi đoạn ghi âm này cho chú Willow, không ngẩng đầu mà đáp: "Anh đừng có lừa em đó, em sẽ luôn đi theo anh."
Luôn đi theo hắn sao?
Sith khẽ cong khóe môi.
"Chính em đã nói đấy nhé."
Ralph ngồi đằng trước đã nghe đến choáng váng cả người.
Chuyện gì đang xảy ra thế này chứ?
Lẽ nào hôm nay Sith bị đánh trúng vào đầu rồi?
Sao cứ thấy kỳ lạ thế nào ấy.
Về đến trang viên, Willow và Follie đã đi dự tiệc, chỉ còn hai người họ cùng nhau ăn tối.
Phương Trầm rõ ràng đã thả lỏng hơn hôm qua rất nhiều.
Trong bữa cơm này, ánh mắt của Sith một mực dừng trên người thiếu niên. Hắn thấy cậu ăn món gì ngon thì khóe mắt cong cong, ăn phải thứ mình không thích sẽ gạt sang một bên, có lẽ là muốn để đến cuối cùng mới ăn.
Cuối cùng, cậu cầm dĩa ăn, vẻ mặt như mang mối thù sâu nặng mà nhìn chằm chằm miếng ớt xanh. Chừng một phút đồng hồ sau, cậu mới khẽ thở dài, hít sâu một hơi, chuẩn bị bỏ thẳng vào miệng.
Nhưng chiếc dĩa còn chưa kịp cắm xuống, Sith ngồi cạnh đã nhanh hơn một bước cướp lấy, rồi bỏ thẳng vào miệng mình.
Hai mắt Phương Trầm trợn trừng, khó mà tin nổi nhìn sang: "Anh..."
Sith bày ra vẻ mặt hào phóng nói: "Nếu không thích ăn thì cứ để anh ăn giúp em."
Sao có thể như vậy được!
Tuy đúng là cậu không thích ăn thật.
Nhưng cũng đâu thể để người khác ăn đồ thừa trong đĩa mình được chứ.
Biết đâu còn dính nước bọt của cậu nữa.
Phương Trầm xoắn xuýt mãi nửa ngày, cuối cùng vẫn không nói thêm lời nào.
Chỉ là có thể nhìn ra vẻ mặt không vui lắm của cậu. Ăn xong, cậu cũng không thèm nói thêm câu nào với Sith, chuẩn bị lên tầng về phòng tắm rửa.
Sith như một con chó lớn theo sát phía sau. Thấy Phương Trầm muốn vào phòng đóng cửa, hắn nhanh chân chặn lại.
Hắn chăm chú nhìn vào mắt Phương Trầm: "Em giận sao? Chỉ vì anh ăn ớt xanh của em thôi ư?"
Phương Trầm lí nhí đáp: "Không phải ạ."
Sith cũng không biết phải nói gì, chỉ có thể bảo: "Em đừng giận nữa."
"…Em không giận." Phương Trầm lầm bầm: "Chỉ là em thấy thức ăn trong đĩa có khi còn dính nước bọt của em nữa… Không sạch sẽ chút nào."
Còn có nước bọt sao?
Cổ họng của Sith khẽ trượt xuống một cái, cảm giác cả người hắn đều nóng bừng lên.
Đáng tiếc vừa nãy hắn ăn nhanh quá, không kịp nếm thử cẩn thận.
Hắn nuốt ực một cái: "Không bẩn đâu."
Mặt Phương Trầm nóng bừng, cậu không muốn tranh luận vấn đề có nước bọt thì có sạch hay không này nữa. Cậu đẩy cửa mấy lần, nhưng cánh cửa không hề nhúc nhích, Sith vẫn vững vàng như cục đá chặn lại.
Cậu chỉ đành hỏi: "Anh Sith còn việc gì nữa sao ạ?"
Sith nhìn chằm chằm cậu mấy giây: "Không có."
Miệng nói không nhưng lại không hề thả tay. Phương Trầm khẽ nhíu mày: "Em muốn đi tắm rửa."
Sith nặng nề thở ra một hơi, cuối cùng cũng chịu buông tay.
Ngay giây tiếp theo, cánh cửa đã đóng sập lại trước mắt hắn.
Sith dừng lại hai giây, rồi xoay người quay về phòng mình.
Hắn cũng phải tắm nước lạnh thôi.
Bên kia, Follie và Willow vừa bước ra khỏi nơi tổ chức bữa tiệc.
Ngồi vào xe, Willow mở đoạn ghi âm Phương Trầm gửi. "Lời đảm bảo" của Sith vang vọng khắp xe.
Cả hai đều ngây người ra.
Follie dò hỏi: "Nghe giọng giống Sith ghê nhỉ?"
Willow nghi ngờ: "Chẳng lẽ là cắt ghép câu chữ?"
Dù đe dọa, dụ dỗ, thậm chí ngày nào cũng tranh chấp với Sith, vậy mà ông còn chưa thể khiến Sith từ bỏ. Trong khi đó, Phương Trầm chỉ mới đến có một ngày mà đã có thể khiến Sith đồng ý, còn tự mình ghi âm sao?
Follie căng thẳng hỏi: "Thằng bé sẽ không đánh Phương Trầm đấy chứ?"
Vẻ mặt Willow thoáng căng thẳng, ông liền bảo tài xế lái nhanh hơn.
Suốt quãng đường đạp chân ga về đến trang viên, giờ này đã không còn sớm. Người giúp việc đều đã đi nghỉ, phòng khách vẫn còn để đèn, mơ hồ nghe thấy âm thanh gì đó phát ra từ trong bếp.
Hai người rất sợ phải nhìn thấy một khung cảnh máu me nào đó.
Kết quả là khi cả hai bước vội vào đến bếp, họ phát hiện bên trong chỉ để đèn lờ mờ. Mà đứa con trai kiêu căng không ai trị nổi của họ lại đang đeo tạp dề đun nấu thứ gì đó.
Phương Trầm ngồi bên cạnh, tay chống cằm, không biết Sith vừa nói gì mà đôi mắt cậu cong cong cười.
Nghe thấy tiếng động, cậu quay đầu nhìn sang, sau đó vui vẻ reo lên: "Cô Follie, hai người về rồi ạ?"
Sith ngẩng đầu nhưng lại không nói gì.
Follie khẽ "ừ" một tiếng, ánh mắt đảo giữa hai người, rồi thử hỏi: "Muộn rồi sao hai đứa còn chưa đi ngủ?"
Phương Trầm cười xấu hổ: "Con hơi đói, anh Sith giúp con hâm nóng sữa."
Willow khó mà tin nổi khi nhìn Sith.
Khóe môi ông giật giật, như muốn nói gì đó, nhưng Follie lại túm tay ông kéo đi mất.
Tắt lửa, Sith đổ sữa nóng vào cốc. Hắn không hâm quá nóng, sợ Phương Trầm lại phải đợi nguội. Sau đó, hắn đưa cốc đến trước mặt Phương Trầm: "Uống chậm thôi, đừng để bị bỏng."
Phương Trầm ngoan ngoãn đáp: "Dạ, cám ơn anh Sith."
Lúc đầu, cậu vốn xuống bếp xem có gì ăn không, như bánh quy hay thứ gì đó. Không ngờ lại đụng phải Sith, càng không ngờ Sith sẽ chủ động nhận hâm sữa cho cậu.
Trong lúc Phương Trầm uống sữa, Sith không đi mà ngồi ngay bên cạnh, ánh mắt dán chặt trên người cậu.
Phương Trầm bị nhìn đến mức thấp thỏm không yên, cậu ngửa đầu uống cạn trong một hơi, sau đó cầm cốc định đi rửa.
Nhưng Sith đã đoạt lấy: "Không cần, cứ để anh lo."
"Nhưng anh đã giúp em hâm sữa rồi mà…"
"Không còn sớm nữa…" Sith ngắt lời cậu: "Mau đi ngủ đi, nếu không mai lại không dậy nổi đâu."
Nghe vậy, Phương Trầm cũng không khăng khăng nữa, cậu lau miệng rồi đi lên tầng.
Đợi Phương Trầm đi rồi, Sith nhìn chiếc cốc thủy tinh trong tay, hắn khẽ nâng lên, cúi đầu, nhìn dấu môi chỗ Phương Trầm vừa uống, nhẹ nhàng liếm hai cái.
Thật ngọt ngào.