Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 113: Ngoại truyện 5.6
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù Willow không có chút niềm tin nào vào lời cam đoan của đứa con quý tử, nhưng đúng là Sith không đến sàn đấu ngầm nữa.
Thậm chí, lịch sinh hoạt và nghỉ ngơi của hắn trở nên quy củ đến lạ thường.
Mỗi sáng, tranh thủ lúc Phương Trầm ăn cơm, hắn kiểm tra ba lô cho cậu, nhét thêm đồ ăn vặt và trái cây vào. Buổi trưa thì đặt trước bàn ở nhà hàng, tối về trang viên lại dạy kèm tiếng Anh cho Phương Trầm.
Willow gần như không còn nhận ra đứa con trai ruột của mình nữa.
Nhưng hơn mười ngày không đánh đấm gì, tay chân hắn bắt đầu ngứa nghề. Quản lý của sàn đấu ngầm còn liên tục gọi điện, năn nỉ hắn quay lại, nhưng Sith vẫn một mực từ chối.
Quản lý còn tưởng vì vấn đề tiền bạc: “Không hài lòng với tỷ lệ ăn chia à? Chúng ta có thể bàn lại.”
Sith thản nhiên đáp: “Không liên quan đến tiền bạc.”
Chỉ là không muốn Phương Trầm phải rơi nước mắt thêm lần nào nữa.
Sau khi cúp máy, không rõ có phải vì lời nói của quản lý hay không mà trong lòng hắn dâng lên một nỗi bực dọc không tên. Hôm nay là cuối tuần, giờ này Phương Trầm đang ngủ trưa, Sith bèn đi thẳng lên phòng tập trên tầng.
Sau một tháng ở đây, Phương Trầm dần quen thuộc với mọi thứ. Cô Follie vừa xinh đẹp, tốt bụng lại dịu dàng; chú Willow tuy luôn nghiêm túc nhưng bản tính rất tốt. Còn về Sith, ban đầu cậu cứ ngỡ hắn có khuynh hướng bạo lực, sau đó mới vỡ lẽ ra hắn chỉ là một con chó lớn bám người.
Tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, Phương Trầm hơi thèm bánh ngọt, thế là cậu xỏ dép, không chút chần chừ gõ cửa phòng Sith.
Hai ngày trước Sith mới học làm bánh việt quất, ngon tuyệt cú mèo, một mình Phương Trầm có thể ăn hết một cái.
Gõ cửa hồi lâu mà không thấy ai ra mở.
Phương Trầm dứt khoát vặn tay nắm cửa mở ra, thò đầu nhìn vào.
Không có ai hết.
Sith ra ngoài rồi sao?
Trái tim Phương Trầm thót lên, đừng nói là Sith lại nhân lúc cậu ngủ trốn đi sàn đấu ngầm rồi đó chứ.
Cậu vội vàng muốn gọi điện cho Sith, đang định xoay người chạy về phòng thì bước chân chợt khựng lại.
Hửm??
Chiếc sơ mi vắt trên ghế của Sith sao nhìn quen thế nhỉ.
Phương Trầm do dự mấy giây mới đi vào.
Cậu nhặt sơ mi trên ghế lên, ngạc nhiên phát hiện đây chính là chiếc áo cậu đã làm mất vào hai ngày trước.
Tuy đồng phục của cậu và Sith giống nhau, nhưng kích cỡ lại khác hẳn, Phương Trầm rất chắc chắn đây chính là áo của mình.
Nhưng áo của cậu sao lại ở trong phòng Sith chứ.
Phương Trầm đứng đó bối rối, cuối cùng vẫn cầm áo về phòng mình.
Sau đó, cậu gọi điện cho Sith.
Sith bắt máy rất nhanh, giọng hắn qua điện thoại còn lẫn với hơi thở gấp gáp.
Trái tim Phương Trầm đã vọt lên tận cuống họng: “Anh Sith, anh đang ở đâu vậy?”
“Trên tầng, phòng tập gym.” Sith thấp giọng hỏi cậu: “Dậy rồi hả? Anh xuống ngay đây.”
Phương Trầm vừa hiểu lầm Sith đi đánh quyền, nghe hắn nói vậy thì không khỏi chột dạ. Nhưng cậu bình tĩnh lại rất nhanh, nói: “Em muốn ăn bánh việt quất.”
Sith cười: “Được, anh đi nướng cho em.”
Ăn bánh ngọt xong, Phương Trầm đã quên béng chuyện chiếc áo sơ mi. Nào ngờ, sau khi cậu về phòng mình một chuyến, lại chính là Sith đi ra với sắc mặt đen sì, nghiêm giọng hỏi quản gia: “Ai đã vào phòng tôi?”
Quản gia ngơ ngác: “Không có ai ạ.”
Ngoài việc quét dọn mỗi sáng, người giúp việc sẽ không tự ý vào phòng Sith.
Thấy sắc mặt Sith quá khó coi, quản gia thử hỏi: “Cậu chủ mất thứ gì sao ạ?”
Nếu đúng là mất đồ, vậy thì quả là vấn đề nghiêm trọng.
Sith bình tĩnh nói: “Để tôi tìm thêm...”
“Không cần tìm nữa.” Không biết Phương Trầm đã đi tới từ bao giờ, khóe môi còn dính sốt việt quất, khuôn mặt nhỏ nhắn bày ra vẻ nghiêm túc: “Em cầm đi rồi.”
Bầu không khí thoáng chốc đông cứng.
Quản gia không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngây người nhìn hai người họ.
Sith phất tay, ý bảo ông đi trước, sau đó bước lên kéo tay Phương Trầm: “Em nghe anh nói...”
Phương Trầm bĩu môi: “Anh nói đi, sao lại trộm áo của em?”
Sith nín thở.
Hắn im lặng mấy giây: “Vào phòng đi rồi anh trả lời em.”
Phương Trầm cứ thế ngoan ngoãn để hắn dẫn vào phòng.
Cánh cửa đóng lại sau lưng hai người, hơi thở của Sith trở nên trầm đục. Hắn thấp giọng hỏi ngược lại Phương Trầm: “Em nghĩ, anh lấy áo sơ mi của em làm gì?”
Phương Trầm trừng hắn: “Sao mà em biết được, anh lấy lau bàn à? Hay là anh muốn thử mặc đồ bó, dù sao cũng không phải là...”
Thiếu niên cười với hắn: “Lén ngửi.”
Sith cứng đờ đứng tại chỗ.
Phương Trầm chủ động tiến lên một bước, nhỏ giọng nói: “Anh Sith, có phải anh thích em không?”
“Lần trước em nhìn thấy rồi, quả táo em ăn dở, anh cắn đúng vào chỗ em vừa cắn.”
Sith khựng lại, giọng nói khàn đặc.
“Phải... Anh thích em, từ lần đầu tiên gặp nhau đã thích em, không muốn thấy em khóc, chỉ muốn em mỗi ngày đều vui vẻ.”
Phương Trầm cúi đầu không nói lời nào.
Sith bỗng thấp thỏm không yên, hắn chưa từng trải qua cảm giác này, hơi thở cũng trở nên gấp gáp. Hắn lo lắng lên tiếng: “Phương Trầm, bé cưng, em...”
Lời còn chưa dứt, cừu nhỏ đã thình lình ngẩng đầu, nhón chân hôn lên cằm Sith.
Cậu chớp chớp mắt: “Nghe nói người nước ngoài các anh đều rất thẳng thắn, rất cởi mở mà sao anh lại chậm chạp thế nhỉ?”
Ánh mắt Sith tối sầm lại.
Hắn cắn răng, bàn tay lớn đỡ dưới mông Phương Trầm, bế cậu lên, đè cậu vào cánh cửa. Một nụ hôn hung ác ập xuống.
So với nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước vừa rồi của Phương Trầm, nụ hôn của Sith vừa mạnh mẽ vừa hung ác, cánh tay hắn như gọng kìm giữ chặt eo cậu.
Phương Trầm sắp không thở nổi, đẩy hắn hai lần mà không được. Eo cậu còn bị giữ chặt hơn, nụ hôn cũng trở nên mạnh bạo hơn.
“Cốc cốc cốc.”
Có tiếng gõ cửa.
Hai mắt Phương Trầm mở lớn, dùng sức đẩy Sith. Nhưng Sith đâu còn tâm trí mà bận tâm những thứ này, mặc cậu đấm lên người mình, coi như không đau không ngứa.
Mãi đến khi bên ngoài truyền đến tiếng Follie: “Sith? Phương Trầm? Hai đứa ở trong đó à?”
Phương Trầm giật mình, càng dùng sức đẩy Sith ra.
Cửa mở, Follie nhìn hai người trước mặt, bỗng ngẩn người.
Sith với vẻ mặt không vui, rõ ràng là đang nghẹn ngào điều gì đó, lại giống như chưa được ăn no. Còn Phương Trầm đứng bên cạnh cúi thấp đầu, trông cực kỳ đáng thương.
Nhớ lại lời của quản gia, Follie lo lắng hỏi: “Hai đứa đánh nhau à?”
Sith cau mày: “Mẹ nói gì vậy chứ, không phải.”
“Mẹ không hỏi con!” Follie trừng hắn một cái, lại quay sang dịu giọng hỏi Phương Trầm: “Cục cưng, Sith không bắt nạt con đó chứ?”
Phương Trầm cúi đầu lắc lắc.
Trong lòng lại rưng rưng gật đầu.
Sao mà không bắt nạt chứ, hôn sưng cả miệng cậu rồi.
Cậu còn chẳng dám ngẩng đầu lên, ấp úng đáp mấy câu rồi cúi đầu chạy về phòng.
Nhìn theo Phương Trầm chạy đi, Follie lập tức trưng ra vẻ mặt lạnh như băng với Sith: “Mẹ cảnh cáo con, đừng có thấy Phương Trầm ngoan ngoãn mà bắt nạt thằng bé.”
Sith cười nhạt: “Không bắt nạt em ấy.”
Follie lo lắng hai người đánh nhau, lại không biết con trai mình đã sớm đè người dưới thân hôn đến mức đất trời đảo lộn.
--- Lời tác giả ---
*tiếp tục ghi chép soàn soạt* abo, truyện kinh dị kiểu Mỹ, chủ nông trại, lão gia phong kiến và hoàng tử nhỏ nước Anh, thú nhân cừu nhỏ x sói...