Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 121: Ngoại truyện 6.5
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phương Trầm do dự nhìn hai người, "Vậy cũng được, nhưng hai người đừng đánh nhau đó nhé."
Thiếu niên cười với cậu, "Không đánh đâu, ít nhất là tôi sẽ không, tôi nghe lời anh."
Sith vừa nghe còn cười lạnh, nhưng nghe đến câu cuối lập tức cất lời, "Bé cưng, anh cũng nghe lời em."
Phương Trầm nghi ngờ nhìn hai người, cuối cùng vẫn đứng dậy về phòng tắm.
Cửa vừa đóng lại, hai người ngồi trên sofa lập tức lao vào nhau.
Sith bóp cổ thiếu niên, "Tao cảnh cáo mày, ngoan ngoãn chờ hết một tháng này, đến giờ thì cút ngay đi, từ đâu đến thì về lại đó."
Nắm đấm của thiếu niên đè trên cằm Sith, "Hoảng hốt thế, có phải anh thấy tôi trẻ trung hơn, sợ Phương Trầm thích tôi hơn không?"
Sith lạnh lùng nhìn cậu ta, "Tao không nhớ là hồi trẻ mình lại ăn nói mồm mép như thế đấy."
"Nhắc đến miệng, môi của Phương Trầm hôn lên thật mềm." Thiếu niên nói giọng khiêu khích, "Nếu anh về muộn hai ngày, khéo vợ tôi còn mang thai con của tôi luôn mất."
Đây là lần đầu tiên cậu ta gọi vợ ra miệng, nói rồi lại chỉ thấy cả người như tê dại, đúng là sướng đến chết được.
Giây tiếp theo, trước mắt thiếu niên tối sầm lại, nắm đấm của Sith xé gió giáng xuống.
Phương Trầm còn đang tắm thì chợt nghe thấy tiếng rầm rầm bên ngoài, cậu thầm kêu một tiếng hỏng rồi, vội vàng quấn khăn tắm chạy ra.
Không ngoài dự đoán, phòng khách đã như một bãi chiến trường.
Hai người kia thì đang đánh nhau túi bụi.
Trước mắt cừu nhỏ tối sầm.
Cậu tức giận tháo dép, mỗi chiếc ném về một hướng, không ngờ lại ném khá chuẩn, hai chiếc dép đều trúng đầu của hai người.
Hai người đang trong cuộc chiến nảy lửa dừng lại, đều thở hổn hển.
Sith nhanh hơn một bước cúi người nhặt dép lên rồi đi tới, "Bé cưng, đi giày vào."
Thiếu niên thầm mắng tên già khốn kiếp, rồi cũng cầm dép đi tới.
Phương Trầm sắp tức chết rồi.
"Đã bảo là không đánh nhau cơ mà! Đánh đấm vui lắm hả!"
Hai người đều không nói gì, quỳ nửa người xuống đất nâng chân cậu lên rồi đi dép vào.
Cừu nhỏ giận đến mức chỉ muốn đạp cho mỗi người một cái, "Còn phá phách nhà cửa thành ra như vậy!"
Sith lập tức đáp, "Mai anh gọi người đến dọn ngay."
Rồi đứng dậy, ôm eo Phương Trầm, "Bé cưng, khuya lắm rồi, chúng ta đi ngủ thôi, để anh sấy tóc cho em."
Ánh mắt thiếu niên bốc hỏa, "Ý gì hả? Hai người ngủ một phòng? Tôi không đồng ý!"
Sith hừ lạnh, "Mày là ai chứ? Tao ngủ với vợ mình còn phải được mày đồng ý sao? Biến đi!"
Phương Trầm sợ lại đánh nhau nữa, vội nói, "Được rồi được rồi, đã muộn lắm rồi, mau đi nghỉ thôi, cái đó... Em trai à, cậu vào phòng khách ngủ đi nhé?"
Thiếu niên lườm, nghiến răng nghiến lợi, "Đừng gọi tôi là em trai!"
Phương Trầm chớp chớp đôi mắt đen láy, ánh mắt van nài nhìn cậu ta.
Sith phiên bản thiếu niên không còn sức chống cự.
Cậu ta khó nhọc quay người.
Như gã chồng bất lực trong phim, chỉ có thể nhìn người vợ xinh đẹp của mình bị người đàn ông khác kéo vào phòng.
"Rầm."
Cửa phòng ngủ đóng lại ngay trước mắt.
Thiếu niên như con sói nhỏ bị xua đuổi, bàn tay rũ bên người siết chặt lại.
Vợ của cậu ta.
Của cậu ta!
Mà trong phòng, tình hình của Phương Trầm cũng không tốt hơn bao nhiêu.
Cửa vừa đóng lại, người đàn ông đã hiện rõ bản chất, ôm eo Phương Trầm ấn cậu vào lòng mình, ánh mắt u ám nhìn cậu, "Bé cưng ngoan đúng là đã cho anh một niềm vui bất ngờ nhỉ."
"..."
Phương Trầm gượng gạo đáp, "Việc này xảy ra quá bất ngờ, em sợ ảnh hưởng đến anh khi thi đấu nên mới không nói với anh."
Sith cười khẩy một tiếng, "Bé cưng, vậy giờ chúng ta nói xem, hai ngày nay hai người đã làm những gì, anh rất muốn biết đấy."
Phương Trầm ngước đôi mắt tròn xoe nhìn y, "Còn làm gì được chứ, em chỉ đưa cậu ta đi mua quần áo, à, còn ăn một bữa cơm, không làm gì khác cả!"
"Anh không muốn nghe chuyện ban ngày." Người đàn ông cúi đầu, để chóp mũi hai người chạm vào nhau, môi kề sát đôi môi mềm của cậu, "Chuyện buổi tối, chuyện trên giường, có gì thú vị muốn kể với anh không?"
Giọng y rất bình tĩnh, nhưng lại khiến Phương Trầm căng thẳng tột độ, như có một con rắn siết lấy cổ, dùng răng nanh chạm vào mạch máu của cậu.
Cậu vội vàng đáp, "Không có mà, em ngủ một mình mà."
Sith cúi mắt nhìn cậu, giọng điệu không rõ là vui hay buồn, "Thật không? Vậy anh kiểm tra xem sao."
"Bé cưng, há miệng."
Đầu tiên là kiểm tra miệng, miệng của Phương Trầm nhỏ, mỗi lần Sith đều khuấy đảo không biết bao nhiêu lần, lần này còn sâu hơn, khiến đôi môi nhỏ đáng thương của cừu nhỏ bị giày vò đến sưng đỏ, không thể khép miệng lại, chỉ có thể hé miệng thở hổn hển.
Sith mím chặt môi, ánh mắt lại chẳng có vẻ thỏa mãn như mọi khi, đôi con ngươi xanh xám như đóng băng.
"Thằng nhóc kia nói môi em rất mềm, em cũng để nó hôn như thế này sao?"
Gì cơ?
Phương Trầm nắm chặt áo Sith, lắc đầu lia lịa, "Em không ---"
Rốt cuộc là kẻ nào đã gài bẫy cừu nhỏ!!
Sith hừ lạnh một tiếng, nắm eo Phương Trầm bế bổng cậu lên, đi nhanh vào trong, quăng cậu xuống giường.
Phương Trầm như con cừu nhỏ bị lật ngửa, lộ ra chiếc bụng trắng mềm mại, đôi mắt mở to, cố gắng lắc đầu thanh minh cho mình.
Cậu không cho người khác hôn mình mà.
Cậu thật sự chỉ ngủ một mình mà!
Nhưng người đàn ông lúc này sẽ không thèm nghe cậu nói, từ trên cao nhìn xuống cừu nhỏ của mình, cởi cà vạt, tháo đồng hồ, gỡ nhẫn.
Cuối cùng nắm lấy cổ chân cừu nhỏ kéo về.
"Bước kiểm tra kế tiếp."
Người chồng về muộn bắt gặp vợ mình giấu đàn ông trong nhà, lửa giận bị kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng tìm được chỗ trút.
Nước mắt cừu nhỏ không ngừng rơi xuống.
Cậu chỉ thấy tiểu huyệt của mình như đang bốc hỏa.
Khó khăn nhất chính là, thiếu niên ở trong phòng khách, đây là một căn hộ bình thường, không phải biệt thự, khả năng cách âm không được tốt lắm, lúc đầu cậu vẫn cố gắng cắn môi để không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Nhưng Sith sẽ không để cậu được như ý.
Người đàn ông đưa một ngón tay vào miệng cậu, trêu đùa đầu lưỡi cậu, khiến cậu phát ra những tiếng rên đứt quãng.
Mãi đến rạng sáng, nhân lúc người đàn ông vào phòng tắm, cừu nhỏ mới cố gắng gượng ngồi dậy, dù hai chân vẫn còn run rẩy, nhưng vẫn cắn răng cố gắng bước đi bình thường nhất để ra ngoài.
Khẽ đẩy cửa, quả nhiên thiếu niên không hề ngủ mà đang ngồi trên ghế sofa, bị bóng tối bao trùm, dáng vẻ cô độc.
Trái tim Phương Trầm chợt mềm nhũn.
Dỗ xong người này rồi lại dỗ người kia.
Cừu nhỏ thật đáng thương biết bao!
"Sao cậu còn chưa ngủ..." Cừu nhỏ vừa mở miệng đã đỏ bừng mặt vì giọng nói khàn đặc của mình, nghe là biết vừa trải qua một trận kịch liệt đến nhường nào.
Thiếu niên quay phắt lại, bật đứng dậy.
"Anh..." Thiếu niên vừa nói đã khựng người lại, nheo mắt nhìn đôi mắt đỏ hoe của Phương Trầm, vẻ mặt trầm xuống, "Anh khóc sao."
Phương Trầm gượng gạo "à" một tiếng.
Bị hành hạ không thương tiếc.
Cừu nhỏ có kiên cường đến mấy cũng phải khóc thôi.
Thiếu niên sải bước nhanh đến trước mặt cậu, khoảng cách càng gần, cậu ta càng nhìn rõ hơn, ngoài đôi mắt đỏ hoe của Phương Trầm, còn có đôi môi sưng tấy vì bị hôn.
Sith phiên bản thiếu niên dán mắt vào đó, nuốt nước bọt cái ực, "Anh... môi anh sưng rồi."
Phương Trầm không biết vừa rồi cậu ta đã nghe được những gì, nghe được bao nhiêu, cậu hơi ngượng ngùng cúi đầu, "Những chỗ bị đánh trên người còn đau không?"
"Hóa ra anh cũng thương tôi à, tôi cứ tưởng anh chỉ quan tâm y thôi." Giọng thiếu niên nghe đầy ấm ức.
Trừ những lúc nhập vai chơi đùa thì rất ít khi Sith tỏ ra yếu đuối, lúc nào cũng là khía cạnh mạnh mẽ, bất khả chiến bại kia. Lần đầu tiên nhìn thấy Sith phiên bản thiếu niên yếu đuối trước mắt mình, như một con chó lớn rũ đầu, trái tim Phương Trầm mềm nhũn không tả xiết.
Cậu đưa tay ra, thiếu niên lập tức phối hợp cúi đầu, Phương Trầm mỉm cười xoa đầu cậu ta, "Vậy rốt cuộc cậu đã bôi thuốc chưa, đừng để tôi lo lắng, nhé."
Thiếu niên cười ngây ngô nhìn cậu.
Giây tiếp theo, ánh mắt cậu ta chợt lạnh lẽo, lướt qua người Phương Trầm, lạnh lùng nhìn về phía sau cậu.
Sith quấn khăn tắm bước ra, trên lồng ngực vạm vỡ có vài vết cào đỏ, là do vừa rồi trong lúc không chịu nổi, cừu nhỏ giãy giụa mà cào lên.
Y lạnh lùng nhìn hai người, "Xin lỗi nhé, có phải tôi đã làm phiền hai người không."
Phương Trầm giật mình, chầm chậm quay đầu lại, lắp bắp, "Chồng à..."
Sith hít một hơi thật sâu, bắt đầu hối hận vì vừa nãy đã mềm lòng, lẽ ra y nên khiến cừu nhỏ không thể xuống giường luôn mới phải.
Y phẩy tay, giọng điệu lạnh nhạt, "Bé cưng, qua đây."
Phương Trầm theo bản năng muốn bước qua, nhưng bị thiếu niên nắm lấy cổ tay, "Phương Trầm, tôi đau lắm, anh không bôi thuốc cho tôi à?"
Ánh mắt Sith đã lạnh đến đáng sợ, "Buông tay."
"Tại sao phải buông? Để anh ta tiếp tục bắt nạt anh ấy à?"
Nghe lời này của thiếu niên, Sith bỗng bật cười, "Bắt nạt? Em trai à, còn nhỏ thì nên đọc thêm sách đi."
Sách gì cơ chứ?
Sách bìa vàng ư?
Phương Trầm hận không thể ngất xỉu ngay tại chỗ.