Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 120: Ngoại truyện 6.4
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sao mà không căng thẳng cho được.
Phương Trầm cảm thấy lòng bàn tay đầm đìa mồ hôi, tim đập thình thịch. Ánh mắt của người đàn ông nhìn chằm chằm cậu như thể muốn xuyên thủng, khiến cậu gần như không thở nổi.
Cậu khẽ liếm môi, cổ họng khô khốc, "Đâu có ạ... Ha ha... Anh về thì em phải căng thẳng làm gì chứ?"
Sith cong môi, bàn tay lớn kéo cậu vào lòng, thong thả nói, "Đúng rồi đó bé cưng, em có làm gì xấu đâu, đúng không nào?"
Sống lưng Phương Trầm cứng đờ, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Sith lại cười một tiếng, giọng nói ấm áp, "Thật ra làm chuyện xấu cũng không sao cả, anh sẽ không nổi giận với em, chỉ cần đừng giấu anh là được."
Phương Trầm, "..."
Cậu khẽ nuốt ực một cái, cố gắng nâng khóe miệng, miễn cưỡng kéo thành một nụ cười, "Cái đó, chồng ơi, em có chuyện này muốn nói với anh, chuyện này có lẽ hơi... quá đáng một chút..."
Lời còn chưa dứt, bỗng nghe thấy "rầm" một tiếng vang lên từ phòng khách, như thể có thứ gì đó bị đổ.
Trời ơi...
Phương Trầm nhắm tịt mắt.
Sith "a" một tiếng, buông Phương Trầm ra, xoay cổ tay. Sắc mặt hắn thoáng chốc trở nên lạnh lẽo, "Chuyện của em đợi lát nữa hẵng nói. Xem ra có chuột chạy vào nhà mình, để anh xử lý nó đã."
"Không phải, Sith, anh nghe em..."
Muộn rồi.
Người đàn ông, như một con sói đơn độc phát hiện lãnh thổ bị xâm phạm, ánh mắt âm u lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn bước từng bước dài, đá văng cửa phòng khách rồi dứt khoát vung tay.
Phương Trầm vội vàng đuổi theo.
Trong nháy mắt, hai người đã giao đấu mấy quyền, mỗi quyền đều như muốn đoạt mạng đối phương. Những cú đấm nện lên da thịt nghe rợn người, khiến ai nghe cũng phải tê dại da đầu.
Phương Trầm bối rối kêu lên, "Hai người đừng đánh nhau mà!"
Đừng đánh nữa mà!!!
Nhưng lúc này, làm gì còn ai nghe lọt lời cậu.
Hai người đều như những con rồng hung dữ bị kẻ địch nhăm nhe viên ngọc quý trong miệng, không ai chịu nhường ai, nhìn như hận không thể đánh chết đối phương mới hả cơn giận.
Phương Trầm đã vô cùng sốt ruột.
Cuối cùng, cậu dứt khoát nhắm tịt mắt, xông thẳng vào giữa hai người.
Hai nắm đấm đang chuẩn bị phóng ra đều cấp tốc rút về.
"Bé cưng!"
"Phương Trầm!"
Sith vội vàng ôm cậu vào lòng, kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt, "Có bị chạm vào người không?"
Thiếu niên đối diện cũng lo lắng nhìn cậu.
Phương Trầm cảm thấy đầu mình muốn nổ tung.
Cậu ngẩng đầu nhìn Sith, thấy khóe miệng hắn rách ra, rỉ máu. Quay sang nhìn Sith phiên bản thiếu niên, gò má cậu ta đỏ ửng, hình như còn sưng nữa.
Sắc mặt Sith trầm xuống. Hắn xoay vai Phương Trầm để cậu quay đầu về phía mình, lạnh lùng nói, "Em nhìn thằng đó làm gì?"
Phương Trầm dở khóc dở cười, bảo hắn, "Không thì anh nhìn xem? Xem mặt cậu ấy có quen không?"
Người đàn ông lạnh lùng ngước mắt lên, sau đó sững người lại.
Vừa rồi, do máu nóng dồn lên não nên hắn không hề nhìn kỹ. Sau đó, hắn lại dồn hết sự chú ý vào Phương Trầm, đến giờ mới nhìn rõ mặt thiếu niên.
Sith nhíu mày, "Đó là..."
Phương Trầm tiếp lời, "Cậu ấy chính là anh, anh của mười năm về trước."
...
Hai người ngồi trên ghế sô pha, rõ ràng là hai khuôn mặt tương đồng đến 99%, nhưng mỗi bên đều làm mặt lạnh, tỏ vẻ không muốn ai đến gần.
Phương Trầm xách hòm sơ cứu đi ra.
Vừa rồi Phương Trầm đã nói sơ qua tình hình với Sith. Người đàn ông nghe xong không nói một lời, chỉ có sắc mặt là trầm xuống.
Phương Trầm xách hòm sơ cứu đứng đó do dự.
Cả hai đều bị thương, cậu nên bôi thuốc cho ai trước đây?
Thật ra cậu rất thương Sith. Hắn vừa thi đấu xong đã ngồi máy bay trở về, vậy mà vừa về đến nhà lại bị đánh.
Thế nhưng thiếu niên ngồi bên cạnh, đang yên đang lành lại xuyên không đến mười năm sau, cũng rất đáng thương. Huống hồ, cũng là do cậu khăng khăng giấu cậu ta vào phòng khách.
Trong lúc Phương Trầm còn đang bế tắc, người đàn ông đã nhanh hơn một bước nói, "Bé cưng, qua đây bôi thuốc cho anh."
Thiếu niên ngồi bên cạnh cũng không chịu kém cạnh, ngước mắt nhìn sang, "Phương Trầm, cánh tay tôi đau."
Sith cười lạnh, "Chân còn chưa gãy mà? Gãy cũng không sao, vẫn có thể tự bò đến bệnh viện."
Thiếu niên dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn hắn, "Tại sao tôi phải đi chứ? Tôi cứ muốn Phương Trầm bôi thuốc cho đấy, anh ấy là vợ tôi."
Lời này như một mồi lửa, cơn giận mà Sith vừa kìm nén thoáng chốc lại bùng lên. Hắn đứng bật dậy, túm cổ áo thiếu niên, "Mẹ nó mày muốn chết à? Tao cảnh cáo mày, Phương Trầm là của tao!"
Thiếu niên dùng sức bẻ tay hắn ra, cười lạnh, "Của anh chẳng phải cũng là của tôi sao?"
Thấy hai người lại sắp lao vào đánh nhau, Phương Trầm vội gào lên, "Dừng lại! Dừng lại ngay!"
Cậu đặt hộp sơ cứu cái "rầm" xuống bàn, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm lại, "Bây giờ! Nghe tôi chỉ huy, hai người tự bôi thuốc! Tôi sẽ giám sát!"
Nói rồi, Phương Trầm lật đật kéo một chiếc ghế dài qua, ngồi đối diện nhìn chằm chằm hai người. Sith và thiếu niên đều ôm một bụng lửa giận, nhưng lại không muốn chọc giận Phương Trầm, thế là chỉ đành nuốt giận tự bôi thuốc.
Sith gắp bông thấm cồn ấn vào khóe miệng, giọng điệu lạnh nhạt, "Vậy là, thằng nhóc này sẽ ở lại đây một tháng nữa?"
Phương Trầm, "..."
Thằng nhóc gì chứ, đây chính là anh mà.
Cậu khẽ gật đầu, "Đúng rồi."
Sith hừ lạnh, "Đừng để nó ở đây, bảo nó đến khách sạn mà ở."
Lần này, không đợi Phương Trầm lên tiếng, thiếu niên đã cười lạnh nói, "Đây là nhà của tôi, tôi sẽ ở đây."
Không chịu nổi nữa.
Thấy hai người lại sắp dùng nắm đấm để thay lời muốn nói, nắm đấm của Sith vừa vung lên, Phương Trầm vội chạy tới ôm chặt cánh tay hắn, "Chồng à, chúng ta không thể để cậu ấy ra ngoài ở được đâu. Cậu ấy là anh của mười năm về trước, nhỡ bị ai phát hiện thì phải làm sao?"
Sith cắn răng.
Thiếu niên ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm Phương Trầm đang ôm Sith. Cậu ta im lặng mấy giây, bỗng khẽ cười, "Phương Trầm, hôm nay cảm ơn anh đã đưa tôi đến trung tâm thương mại mua quần áo. Mệt cả một ngày rồi, hay là anh đi tắm rửa thay quần áo trước đi."
Nắm đấm của Sith lại siết chặt.
Lúc hắn không ở nhà, vợ hắn vậy mà đi dạo trung tâm thương mại với người khác, còn mua quần áo cho cậu ta!