123. Chương 123: Ngoại truyện 6.7

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 123: Ngoại truyện 6.7

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối cùng, ba người vẫn cùng nhau đến Thủy Cung. Sith mang vẻ mặt khó chịu, nhưng khi được Phương Trầm lén lút nắm tay, hắn vẫn cúi đầu nhẹ giọng hỏi, "Sao thế?" Phương Trầm nhỏ giọng đáp, "Anh đừng giận nữa mà." Sith cúi đầu chỉnh lại cổ áo cho cậu, giọng điệu bình thản, "Em còn không cho anh giận nữa à?" Sao mà hết người này đến người kia đều như vậy!
Phương Trầm đặt bàn tay nhỏ bé mềm mại của mình vào tay người đàn ông, dỗ dành hắn, "Anh là chồng em mà, rõ ràng anh bảo sẽ nghe em hết." Ánh mắt Sith tối đi, "Em có mấy chồng?" "... Một!" Phương Trầm chỉ chần chừ một tích tắc mà đã thấy sắc mặt người đàn ông tối sầm lại, vội nói, "Em chỉ có một người chồng là anh thôi." Sith hừ lạnh một tiếng, vươn tay kéo cậu ôm vào lòng, sau đó vòng tay qua eo cậu, dùng tư thế đầy chiếm hữu ôm lấy cậu, "Tốt nhất là em cứ ngoan như vậy cho anh."
Hành động và lời nói của hai người đều lọt vào mắt, lọt vào tai thiếu niên đi bên cạnh. Cậu ta thở dài một tiếng, buộc bản thân quay đầu đi không nhìn nữa. Không thể lại đánh nhau với tên già kia nữa. Phương Trầm sẽ tức giận.
*
Nghe nói tình bạn ba người luôn khó xử, Phương Trầm cho rằng, tình yêu ba người càng thêm chen chúc hơn nữa. Cậu đi giữa hai người họ, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại như có sóng ngầm cuộn trào. Hôm nay là ngày nghỉ nên Thủy Cung khá đông người. Có trẻ con chạy qua chạy lại, suýt chút nữa thì va phải Phương Trầm, may mà cậu được Sith ôm vai kéo vào lòng để tránh. Cảnh tượng này lọt vào mắt, trái tim thiếu niên lại càng băng giá hơn.
Bản thân mới chỉ ở chung với Phương Trầm mấy ngày ngắn ngủi, thật sự khó mà sánh bằng tên già kia, không biết nấu món Trung như hắn, cũng không hiểu mỗi cử chỉ hay ám hiệu nhỏ nhặt của Phương Trầm, không thể tự nhiên mà gần gũi với Phương Trầm như hắn. Thiếu niên hoang mang như lạc lối giữa rừng, hận không thể quay lưng bỏ đi thẳng, không cần tiếp tục xem cảnh tượng chói mắt này nữa, nhưng lại luyến tiếc Phương Trầm. Thật đúng là quá đỗi giày vò.
Lúc kiểm vé để vào, Phương Trầm nhìn thấy bình nước hình cá heo mà đứa nhóc bên cạnh đeo sau lưng, trông có vẻ đáng yêu, khiến cậu ngoái nhìn hai lần. "Thích hả?" Sith cúi đầu hôn nhẹ lên tai cậu, "Chắc là mua ở quán bên cạnh, em chờ anh một lát, anh đi mua cho em." "Không cần phiền vậy đâu." "Không phiền, anh đi nhanh thôi." Sith đứng thẳng rồi xoay người đi ra, lúc đi ngang qua thiếu niên, hắn lạnh lùng nói, "Che chắn cho em ấy, đừng để người khác va vào." Thiếu niên cắn răng, "Không cần anh nhắc!" Sith lạnh giọng "à" một tiếng, bước nhanh rời đi.
Người đàn ông vừa đi, Sith thiếu niên lập tức tiến lên một bước, áp sát Phương Trầm, giọng hơi hạ thấp, "Suốt quãng đường đều không thèm liếc tôi một cái, có phải anh rất ghét tôi không?" Phương Trầm vội giải thích, "Không phải đâu, sao có thể chứ." Là vì Sith ghen tuông, luôn nắm chặt tay cậu, Phương Trầm chỉ cần hơi muốn xoay đầu là người đàn ông lại dùng sức siết chặt lòng bàn tay cậu. Cừu nhỏ thật sự không còn cách nào. Đối diện với thiếu niên đang rất buồn bã trước mắt, Phương Trầm chỉ đành liên tục dỗ dành, "Tôi không ghét thật mà, cậu đừng nghĩ nhiều, Sith nói anh ấy khi còn trẻ... chính là cậu, mỗi ngày đều luyện quyền, gần như không đi đâu chơi, chắc cậu cũng chưa đi Thủy Cung bao giờ đúng không?" Thiếu niên lắc đầu. Đôi mắt Phương Trầm cong cong, "Đúng không, vậy thì hôm nay cứ vui chơi cho thỏa thích, nhưng cậu cũng phải đồng ý với tôi, sau khi trở về đừng liều mạng luyện quyền như thế nữa nhé, chăm sóc chính mình, sức khỏe là trên hết."
Cổ họng thiếu niên như có vật gì đó chặn lại, cậu ta khàn giọng đáp, "Anh rất mong đến ngày tôi quay về có đúng không?" Phương Trầm ngẩn người, bối rối nói, "Không phải, sao cậu lại nghĩ vậy chứ... Nhưng mà... nhưng mà rồi cũng sẽ đến ngày cậu phải trở về mà." Lời vừa dứt, Sith đã mua xong bình nước quay lại, hắn quét mắt qua bầu không khí rõ ràng đang căng thẳng giữa hai người, hơi nheo mắt, lạnh giọng tra hỏi thiếu niên, "Cậu bắt nạt em ấy?" Phương Trầm vội ôm cánh tay Sith, "Không phải đâu, anh đừng hung dữ với cậu ấy." Sith quay sang trừng mắt nhìn cậu, "Em bảo vệ cậu ta?" Cừu nhỏ, "..." Mệt tâm quá. Cậu dứt khoát không nói thêm lời nào nữa, lắc lắc cái đầu đau nhức đi về phía trước, bỏ lại hai Sith ở đằng sau.
Hai người trừng mắt nhìn nhau một cái, rồi nhanh chóng đuổi theo. Phương Trầm đã tốt nghiệp, công việc hiện tại chủ yếu là chơi bời, mỗi ngày buồn khổ vì không biết phải làm sao để tiêu hết nhiều tiền hơn một chút. Người chưa từng đi làm luôn có vẻ trẻ con và ngây thơ, lại được Sith cưng chiều, đôi khi tính tình không khác gì một đứa trẻ. Cậu chen chúc giữa một đám người đang xem bản đồ, quay đầu lại cười tít mắt với Sith, "Hôm nay có biểu diễn nàng tiên cá đó!" Sith cười với cậu, "Được, vậy giờ chúng ta đi xem."
Nhóm ba người của bọn họ không thể nghi ngờ chính là nhóm bắt mắt nhất trong số khách tham quan Thủy Cung hôm nay. Người con trai phương Đông đi ở giữa được hai người đi bên cạnh che chở không chút kẽ hở, nóng thì cởi áo khoác đưa cho thiếu niên cầm, khát thì được Sith mở bình nước, đưa ống hút đến tận miệng. Phương Trầm uống hai ngụm thì lắc đầu, Sith dỗ cậu uống thêm hai ngụm nữa, "Hôm nay miệng em hơi khô đấy." Thiếu niên đi bên cạnh lườm hắn một cái sắc lẻm lần thứ N trong ngày. Cậu ta còn chưa được hôn. Vì vừa mới uống nước xong nên môi Phương Trầm như cánh hoa đọng sương, lấp lánh trong suốt, đôi môi mềm mọng mà căng bóng, nếu cậu ta được chạm môi lên đó... Phương Trầm khua khua tay trước mặt cậu ta, "Tự nhiên ngây ra thế." Thiếu niên giật mình, khuôn mặt đỏ lên, nhìn đi chỗ khác, "Không có gì." Sith quá hiểu bản thân, thấy vậy thì cười lạnh, "Đang mơ giấc mộng xuân ấy mà." Thiếu niên lạnh mặt trừng mắt nhìn sang, "Đừng có suy bụng ta ra bụng người!" Sith cười khẩy, "Ờ thì nghĩ lại cũng đúng, dù cậu có muốn nằm mơ thì cũng không biết phải mơ cái gì." Một chiêu diệt gọn! Khuôn mặt thiếu niên hết đỏ lại trắng, cuối cùng siết chặt tay không nói lời nào.
Cừu nhỏ kéo kéo tay áo Sith, đáng thương nhìn hắn. Sith hừ lạnh một tiếng, "Em chỉ thương cậu ta." Phương Trầm thở dài, "Cậu ấy cũng là anh mà." Chưa gặp ai ghen với chính mình đến mức này. Mấy phút lại phải can ngăn dỗ dành một lần, Phương Trầm thật sự nhọc lòng vô cùng, bèn dứt khoát ra tối hậu thư, "Còn cãi nhau nữa thì hai người về hết đi, tôi đi một mình." Hai người lập tức đều ngậm miệng.
Đi tiếp vào bên trong chính là khu vực nàng tiên cá biểu diễn, người đứng chật kín, cách một lớp kính trong suốt, nàng tiên cá với cái đuôi màu hồng đang biểu diễn những điệu múa chậm rãi, nhưng ánh mắt của Phương Trầm lại hoàn toàn bị "Poseidon" ở bên cạnh thu hút. Đây là lần đầu tiên cậu gặp người với cơ ngực có thể sánh ngang với Sith, làn da nâu làm nền, lại càng nổi bật hơn. Đẹp quá trời. Lớn quá trời. Cừu nhỏ như bị thôi miên đi về phía đó, dừng bước trước tấm kính. Người đẹp phương Đông luôn có thể dễ dàng hấp dẫn sự chú ý, "Poseidon" kia cũng đã thấy cậu, chậm rãi bơi về phía cậu, thực hiện vài tương tác đơn giản với cậu.
Hai người đi phía sau gần như đạt được sự nhất trí trong tích tắc đó. Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn. Ở nhà đấu đá thế nào cũng được, nhưng ở ngoài quyết không để cừu nhỏ bị đàn ông khác câu đi. Sith bước nhanh qua, lặng lẽ chắn trước mặt Phương Trầm. Phương Trầm mất kiên nhẫn lên tiếng, "Anh làm gì đó, che thế sao em nhìn được." Cậu nhích sang một bước, Sith thiếu niên cũng lặng lẽ bước lên hợp thành một bức tường thành cùng với Sith. "..." Hai người này hôm nay nhất định phải chống lại cậu có đúng không.