Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Cừu Non Sa Lưới Sói Xám
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên quốc lộ tối đen, một chiếc Aston Martin Vanquish màu đen lao vút đi.
Thiếu niên ngồi trên ghế lái phụ, cổ tay bị trói bằng cà vạt vào trần xe, khiến cậu phải giơ tay lên cao, tay áo trượt xuống, để lộ làn da trắng nõn. Cổ tay bị cà vạt cọ xát đến đỏ ửng, cảnh tượng vừa cấm kỵ vừa khơi gợi dục vọng.
Cậu rưng rưng nhìn người đàn ông đang lái xe, "Thưa ngài, ngài thả tôi ra đi ạ, nếu... nếu như ngài cần, tôi tặng miễn phí cho ngài tấm vé này cũng được."
Tuy trên mặt tỏ ra đáng thương, nhưng trong lòng đã thầm mắng không ngớt.
Sao mình lại xui xẻo đến vậy, mới ngày đầu đi bán vé đã bị tóm. Người này là ai? Cảnh sát hả? Hay là tay trong?
Sith hơi quay sang, thờ ơ nhìn vẻ mặt non nớt của thiếu niên, hừ lạnh một tiếng, "Đang mắng tôi có đúng không?"
Phương Trầm bối rối lắc đầu, mắt chớp chớp, "Sao có thể chứ ạ, thưa ngài."
Ánh mắt người đàn ông lướt qua cơ thể cậu, không bỏ sót một tấc nào.
Nhóc lừa đảo.
Nhóc lừa đảo xinh đẹp.
Nhưng đã có gan bán vé giả, vậy thì cũng phải có gan gánh chịu hậu quả.
Người đàn ông thu tầm mắt, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như cũ.
Phương Trầm âm thầm cắn răng.
Điện thoại cũng đã bị tịch thu, không thể gọi người đến cứu giúp.
Người đàn ông này rốt cuộc là ai?! Hắn rốt cuộc muốn đưa cậu đi đâu!!
Xe tiếp tục lao vút về phía trước, cho đến khi bị cảnh sát vung gậy chặn lại.
Trái tim Phương Trầm như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Chẳng lẽ, người này định ném cậu vào đồn cảnh sát sao?
"Thưa ngài!" Cậu hoảng hốt ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy xinh đẹp phủ một tầng hơi nước, "Chuyện của chúng ta có thể từ từ thương lượng mà, ngài đừng giao tôi cho cảnh sát có được không?"
Sith cúi mắt nhìn cậu, chợt hừ lạnh, "Cậu đã bị tôi trói lại rồi, còn muốn đưa ra yêu cầu với tôi?"
Trái tim Phương Trầm như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, cậu lắc đầu lia lịa, "Không phải, thưa ngài, tôi đang cầu xin ngài."
Cậu từng nghe kể về những chuyện bẩn thỉu xảy ra trong các đồn cảnh sát nước ngoài, cậu không dám chắc liệu mình có thể lành lặn mà bước ra khỏi đó hay không.
Người đàn ông thản nhiên nhìn cậu, như không hề lay động trước những lời cậu nói, nhưng chưa đến hai giây sau, hắn bỗng vươn tay, tháo cà vạt buộc ở cổ tay Phương Trầm.
Sau đó không nói thêm lời nào, đẩy cửa xe bước xuống.
Cảnh sát đứng cách đó không xa, thấy một người đàn ông đeo mặt nạ đi tới thì trở nên cảnh giác, nói mấy câu. Chờ Sith tháo mặt nạ, thái độ lại lập tức thay đổi 180 độ, cung kính tiễn hắn trở lại xe.
Cửa xe mở ra, ghế lái phụ trống rỗng, chỉ thấy một cái mông vểnh lên dưới ghế, còn có cái đuôi nhỏ đang khẽ run rẩy.
Sith nheo mắt, nhìn chằm chằm khoảng nửa phút, sau đó mới ho một tiếng.
Thiếu niên ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt của Sith sau khi hắn đã bỏ mặt nạ.
Cậu kinh ngạc đến mức cả người cứng đờ, đôi mắt mở to, miệng cũng há hốc, sau đó khó khăn lắm mới thốt lên, "Sith Bolton..."
Sith mỉm cười với cậu, chỉ là ý cười không đọng lại nơi đáy mắt.
"Hoá ra cậu biết tôi, cũng đúng thôi, đã bán vé giả của tôi thì đương nhiên phải biết tôi rồi."
Phương Trầm chỉ thấy máu trong người thoáng chốc như đông cứng lại, tay chân lạnh ngắt, môi cũng run rẩy. Phản ứng đầu tiên của cậu lại là quay đầu nhìn xem mấy viên cảnh sát kia đã đi chưa.
Rơi vào tay đám cảnh sát chắc vẫn còn hơn là rơi vào tay Sith.
Nghe đồn hắn cực kỳ hung tàn, một quyền có thể đánh chết một con trâu đực đang nổi điên. Người như Phương Trầm, mỗi cú đấm có thể hạ gục một người cũng không phải chuyện đùa.
Có lẽ đoán được thiếu niên đang nghĩ gì trong đầu, Sith thản nhiên nói, "Đừng nghĩ nữa, cảnh sát đã đi rồi, tôi còn tưởng cậu muốn ở bên tôi đến thế chứ."
Phương Trầm cúi gằm mặt, không dám hé răng nói, cả người hình như đang khẽ run.
Cậu vẫn đang mặc quần áo dự tiệc, hóa trang thành cừu non. Bởi vì đang run mà đôi tai cừu màu hồng nhạt trên đầu cũng run rẩy theo.
Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại, yết hầu khẽ nuốt xuống. Hắn không nói gì nữa, ngồi vào xe rồi khởi động.
Vừa rồi cảnh sát cũng chỉ chặn xe hỏi thăm theo lệ, hắn không cố ý gọi cảnh sát đến để bắt con cừu nhỏ này, chỉ là hắn cảm thấy không cần thiết phải nói ra chuyện đó.
Xe chạy về một căn hộ ở khu trung tâm thành phố.
Xe dừng lại, Sith liếc nhìn thiếu niên ngồi bên cạnh, "Xuống xe."
Phương Trầm cắn môi, ngoan ngoãn bước xuống.
Đi thang máy lên tầng, trong nháy mắt cánh cửa đóng lại, trái tim Phương Trầm đập thình thịch.
Không còn đường chạy nữa rồi.
Cậu nhìn bốn phía xung quanh, đây là nhà của Sith, có dấu vết sinh hoạt của Sith, là địa bàn của hắn, mà cậu như một con cừu nhỏ bị sói xám tha về tổ, không tìm thấy lối thoát nào, chỉ có thể ngửa cổ chờ chết.
Người đàn ông treo áo khoác lên móc, nới lỏng cà vạt rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa da. Hắn nghiêng đầu, nhìn Phương Trầm vẫn cứng đờ tại chỗ, ngoắc tay gọi.
Phương Trầm chậm chạp bước tới.
Người đàn ông ngả người trên ghế, Phương Trầm ngoan ngoãn đứng trước mặt hắn, cúi đầu, vẻ mặt như đang chờ bị răn dạy.
Sith thản nhiên mở miệng, "Bán được bao nhiêu vé rồi?"
Cừu nhỏ vội vàng xua tay, vô cùng oan ức, "Hôm nay là ngày đầu tiên, khó khăn lắm mới nhờ quan hệ để vào được bên trong, còn chưa bán được tấm nào ạ."
Còn tưởng đụng phải một tên nhà giàu chịu chơi, có thể kiếm một khoản lớn, ít nhất là gỡ vốn.
Ha! Không ngờ cừu nhỏ cậu lại thảm hại đến vậy!
Sith bật cười, "Thấy mình oan ức lắm sao."
Cừu nhỏ cúi thấp đầu.
Sith đứng dậy, sừng sững lại gần, hắn không chỉ cao hơn Phương Trầm một cái đầu. Cúi mắt nhìn mái đầu đen nhánh của thiếu niên, hắn cố ý hạ thấp giọng, để giọng nghe có vẻ lạnh lùng hơn, "Đám bán vé giả như cậu nếu bị đưa đến đồn cảnh sát, bọn họ ít nhất sẽ bỏ đói cậu hai ngày, nếu cậu phản kháng thì dùng gậy đánh cậu..."
Còn chưa nói dứt lời, hắn đã khựng lại.
Phương Trầm ngẩng đầu lên, đôi mắt đã đỏ ửng, vừa chớp một cái, nước mắt tí tách rơi xuống.
Não bộ Sith thoáng chốc trống rỗng.
Khóc?
Mới vậy đã khóc rồi sao?
Hắn còn chưa chạm vào cậu nữa!!
Phương Trầm cũng không nói một lời, chỉ là bị doạ đến mức nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng. Những lời mà người đàn ông nói quá đáng sợ, trong đầu cậu hiện lên một loạt cảnh tượng kinh khủng, bản thân bị đánh tới tấp bằng gậy gộc.
Sith bắt đầu hơi hoảng hốt.
Bình thường hắn ở câu lạc bộ, tiếp xúc với toàn những người cả ngày chỉ biết đánh đấm, dù máu me đầy người vẫn có thể ngậm miệng không rên la một tiếng, mà người trước mắt này, vừa dọa vài câu đã khóc rồi.
Điều đáng nói nhất là, rõ ràng hắn mới chỉ gặp cậu lần đầu, nhưng vừa thấy cậu khóc, trái tim hắn đã như bị ai đó bóp chặt, đau nhói.
Sith theo bản năng muốn dỗ dành, nhưng lời đến cửa miệng, lại thấy chẳng hợp lý chút nào.
Sao hắn phải dỗ?
Hắn đưa nhóc lừa đảo này về đây là để dạy dỗ một trận cơ mà!