Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 131: Ngoại truyện 7.6
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm đó, Sith đến hội thương nhân, muốn nhanh chóng giải quyết công việc để còn trở về.
Đêm qua không được ôm Phương Trầm, hắn gần như mất ngủ trắng đêm.
Hắn đã hình thành một thói quen khó bỏ, cứ xa Phương Trầm là lại bồn chồn lo lắng.
Lượng người đến mỗi lúc một đông, những người tìm đến bắt chuyện với Sith không ngớt. Với tư cách là chủ nông trại lớn nhất vùng, hiển nhiên Sith trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý.
Nhưng ai có thể ngờ được, vị chủ nông trại oai phong này hai ngày trước còn là nô lệ ở nhà người khác, bận rộn chặt củi, đun nước, đút cơm cơ chứ.
Bên ngoài cửa hội trường, Phương Trầm thong dong bước vào.
Vì Sith không có ở nhà, cậu thực sự rảnh rỗi đến phát chán. Vừa hay hôm nay có thiệp mời từ hội thương nhân, cậu bèn đến đây dạo chơi.
Vừa nghĩ đến đó, Phương Trầm chợt giật mình.
Từ khi nào mà cậu đã trở nên khó tách rời khỏi tên nô lệ này đến thế? Cậu đã quen với việc hắn luôn quanh quẩn bên mình, quen với việc cần gì cũng gọi hắn.
Khát thì gọi Sith, đói thì gọi Sith, đi giày cũng gọi Sith, thậm chí lười đi đường cũng gọi Sith cõng cậu.
Chẩn đoán: Bệnh tương tư giai đoạn hai.
Phương Trầm vừa thầm cảm thán vừa đi loanh quanh không có mục đích.
Bỗng nhiên, tầm mắt cậu lướt qua rồi khựng lại.
Ai kia?
Cái người đàn ông đang bị một đám người vây quanh, mặc tây trang giày da kia!
Sith?!
Đây là cái mà hắn gọi là về nhà thăm người thân ư?!
Phương Trầm đứng sững tại chỗ, cảm giác máu huyết trong người như đông cứng lại, tay chân lạnh ngắt.
Cổ họng cậu khô khốc, vội túm lấy một người, khàn giọng hỏi, "Người kia là ai vậy?"
Người đó nhìn theo hướng cậu chỉ, ngạc nhiên nói, "Sith Bolton, chủ nông trại lớn nhất của hội thương nhân, ngươi không biết sao?"
Phương Trầm nghiến răng.
Cậu biết! Biết rõ mồn một là đằng khác ấy chứ!
Dù sao thì mới một ngày trước, tên chủ nông trại này còn ôm cậu, xin cậu cho nghỉ phép hai ngày để về thăm người thân.
Phương Trầm siết chặt nắm đấm.
Ở một bên khác, Sith đang nói chuyện với người khác, như có cảm ứng, hắn ngẩng phắt đầu lên.
Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, vẻ mặt người đàn ông hiện rõ sự bối rối.
Phương Trầm không nán lại thêm một giây, xoay người bỏ đi. Sith hoảng hốt, ném đồ trong tay cho Joey rồi vội vàng đuổi theo.
"Bé cưng -- Phương Trầm!"
Gọi liên tiếp mấy lần, Phương Trầm đều không phản ứng. Người đàn ông với sải chân dài nhanh chóng đuổi kịp, nắm lấy cánh tay cậu, thấp giọng nói, "Bé cưng, em nghe ta nói..."
Phương Trầm ngẩng đầu, để lộ đôi mắt đỏ hoe.
Những lời muốn nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Trừ lúc trên giường, những thời điểm khác Sith đều không muốn nhìn thấy nước mắt của Phương Trầm. Vừa thấy cậu khóc, trái tim hắn lại nhói đau.
Hắn nhẹ nhàng nói, "Bé cưng, đừng khóc, đừng khóc, là lỗi của ta."
Phương Trầm hít mũi, "Đương nhiên là lỗi của ngươi rồi! Chơi đùa ta vui lắm đúng không!"
Sith thấp giọng, "Xin lỗi, nhưng ngoài cách này ra, ta thực sự không biết phải tiếp cận em thế nào khác."
Ta chỉ muốn gặp em.
Cho nên dù có phải làm nô lệ cũng không sao cả.
Phương Trầm không muốn nghe những lời này của hắn, cậu gạt tay người đàn ông ra, "Sith Bolton, hôm nay ta chính thức thông báo với ngươi: Ngươi đã bị đuổi việc, tạm biệt!"
Sắc mặt Sith thoáng chốc tái mét.
Hắn muốn giữ Phương Trầm lại, không muốn để cậu đi, nhưng nhìn hốc mắt đỏ hoe của Phương Trầm, cuối cùng hắn vẫn dừng lại.
Hắn không muốn thấy cậu rơi nước mắt thêm nữa.
Phương Trầm về đến nông trại, tìm một cái túi lớn, bỏ tất cả đồ đạc của Sith vào, định bụng sẽ ném ra ngoài.
Nhưng cuối cùng vẫn không ném được, bèn quăng đại vào một góc trong phòng.
Buổi tối ngày đầu tiên, cậu không nhịn được, lấy một bộ quần áo của Sith từ trong túi ra, rồi lại tự an ủi bản thân rằng: Đây là đồ cậu mua cho Sith, vốn dĩ chính là của cậu.
Rồi ôm quần áo của Sith ngủ một đêm.
Ngày thứ hai, cậu lại lấy ra một cái chong chóng nhỏ mà Sith đã làm cho mình. Cái chong chóng bằng gỗ đó, mỗi chi tiết đều tinh xảo và xinh đẹp, Sith đã mất một ngày trời chỉ để dỗ cậu vui vẻ.
Nếu đã cho cậu rồi, vậy thì chính là của cậu. Phương Trầm yên tâm lấy ra đặt lên bàn mình.
Từng món từng món, trước đó được cất vào thế nào thì hiện tại lại được mang ra như vậy.
Ngày thứ ba...
Đến ngày thứ ba, Sith tìm đến.
Hắn đứng lẻ loi ngoài cổng, không mặc đồ âu phục mà là bộ quần áo khi làm nô lệ ở đây.
Phương Trầm không cho hắn vào, hắn cũng không đi, cứ đứng chờ ở đó.
Giữa trưa là thời điểm nắng gay gắt nhất.
Phương Trầm rầu rĩ đi đi lại lại trong phòng, cuối cùng nghiến răng, vẫn gọi người cho hắn vào.
Phơi dưới nắng gắt lâu như thế mà sắc mặt người đàn ông vẫn không đổi, chỉ có trên trán là lấm tấm mồ hôi, đôi mắt vẫn dán chặt vào Phương Trầm.
"Bé cưng."
Phương Trầm lập tức lên tiếng, "Đừng gọi ta như thế! Ngươi đến đây làm gì? Nói cho rõ ràng rồi từ nay về sau đừng đến đây nữa!"
Sith khàn khàn nói, "Em không thể làm thế được. Ta đã nhận tiền của em, đồng ý bán mình cho em, ta đã là nô lệ của em chứ không phải người làm, em không thể đuổi việc ta."
Hai mắt Phương Trầm mở to, bị những lời không biết xấu hổ này của Sith làm cho hoảng hồn, "Ngươi... dựa vào cái gì chứ? Ta là chủ nhân của nơi này mà cũng không thể đuổi ngươi sao?!"
"Đương nhiên là không!"
Sith nắm chặt tay cậu, "Ta đã đồng ý với em sẽ làm việc cho em, làm cả đời."
"..."
Phương Trầm không nói một lời, Sith lại đặt những thứ đang cầm lên mặt bàn.
"Đây là đất đai của ta, đây là quyền sở hữu nông trại của ta. Đương nhiên, Joey có nắm giữ cổ phần, còn đây là ngân phiếu lưu động tài sản của ta. Tất cả những thứ này... ta cho em hết. Ngày mai chúng ta có thể đi công chứng luôn, ta sẽ chuyển hết những thứ này sang tên em."
Phương Trầm ngơ ngác, "Ngươi làm vậy để làm gì?"
"Ta cho em hết những thứ này, bé cưng. Em làm chủ nông trại lớn nhất, ta làm nô lệ của em, được không? Đừng vứt bỏ ta mà."
Tròng mắt Sith hiện lên tơ máu. Mấy ngày nay hắn vội vàng sắp xếp lại tài sản, lại nhớ Phương Trầm đến mức không ngủ được. Nếu Phương Trầm không cần hắn... Nếu... Sith không dám nghĩ bản thân sẽ làm ra chuyện gì.
Phương Trầm im lặng.
Xem ra cậu đã kết luận quá sớm.
Cậu không bị dính ngải yêu, mà là Sith mới đúng.
"Ta không cố tình dối gạt em. Lần đầu tiên gặp em ở hội thương nhân (*), ta đã thích em, chỉ muốn gần em hơn, bé cưng, đừng giận."
(*) Chú thích: Ban đầu tác giả dịch là 'chợ buôn', sau đó sửa lại thành 'hội thương nhân' để phù hợp với ngữ cảnh hơn.
Phương Trầm chỉ chỉ đống giấy tờ trên bàn, "Vậy ngươi nghĩ cho kỹ đi. Nếu ta nhận những thứ này, ngươi sẽ trở thành kẻ nghèo kiết xác, phải tiếp tục làm nô lệ cho ta, chịu đánh chịu mắng. Ta không vui thì ngươi phải vào phòng củi ngủ, mỗi ngày bị ta vũ nhục."
Một loạt những lời uy hiếp được thốt ra, vậy mà người đàn ông lại cười, "Quá tốt rồi, bé cưng nói lời giữ lời đó."
Phương Trầm, "..." Đừng nói là lại động vào điểm sướng rồi đó nha.
Cậu quét mắt nhìn Sith từ trên xuống dưới một lượt, hừ một tiếng, "Nhưng bây giờ tiêu chuẩn chọn nô lệ của ta đã cao lên rồi, không biết ngươi còn đủ tiêu chuẩn nữa không."
Tên nô lệ rất hiểu chuyện, nghe vậy thì lập tức cởi quần áo cho chủ nông trại đánh giá.
Chủ nông trại nhìn tên nô lệ bằng ánh mắt soi mói, véo cơ ngực của hắn, lại sờ bắp thịt của hắn, khá hài lòng gật đầu, "Chỉ có từng này thôi ư?"
Tên nô lệ chăm chú nhìn cậu, "Đương nhiên là còn thứ khác nữa."
"Ta đã nói rồi mà, chủ nhân, việc gì ta cũng làm được hết."
Chủ nông trại hừ lạnh, nâng cằm, "Là la hay là ngựa, lên giường thử mới biết."
Tiếc là chẳng mấy chốc sau, vị chủ nông trại mạnh miệng đã phải hối hận.
Rõ ràng là đầu trâu mà!! Đúng là trâu đực hùng hục cày cấy!!
--- Lời tác giả ---
Chương tiếp theo: Nếu như cừu nhỏ đúng là kẻ buôn phiếu giả