134. Chương 134: Ngoại truyện 8.3

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 134: Ngoại truyện 8.3

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sith mặt lạnh, vờ như không nghe thấy.
Buổi huấn luyện kết thúc, mấy người trong câu lạc bộ rủ nhau đi ăn. Sith không đi, chỉ bảo họ cứ ghi nợ cho mình.
Joey khịt mũi một tiếng, "Mặc kệ hắn đi, hắn vội về nấu cơm cho nô lệ nhà mình rồi."
Sith hừ lạnh, ngón tay chỉ thẳng vào cậu ta, "Ngày mai, mày lên sàn hỗ trợ tao tập luyện cho trận đấu."
"..."
Về đến nhà, trong phòng vẫn còn sáng đèn.
Tim Sith mềm nhũn, cái cảm giác có người ở nhà chờ mình... thật đúng là khó tả.
Người đàn ông mặt không biến sắc nhìn con sâu rượu đang ôm vỏ chai loạng choạng đi lại trong phòng.
"Sith! Anh về rồi!!"
Phương Trầm chạy về phía hắn, giơ chai rượu lên, "Cụng ly!"
Sith mím môi.
Thấy người đàn ông không đáp lời, cừu nhỏ khịt mũi một tiếng, "Vậy tôi uống trước một ly vậy."
Cậu giơ vỏ chai rượu lên, nhưng mãi không đưa được miệng chai vào miệng.
Sith đau cả đầu.
Hắn giật lấy chai rượu, nhìn kỹ, loại rượu này vốn dĩ hắn định dùng để hầm thịt tối nay.
Cừu nhỏ vẫn còn đang lảm nhảm gì đó, không biết là đang vui vẻ huyên thuyên chuyện gì.
Sith vừa bực vừa buồn cười, sải bước tới, dứt khoát bế người lên, định mang con sâu rượu này đi tắm rửa.
Nhưng dù nằm trong lòng người đàn ông, Phương Trầm vẫn không chịu yên, cứ xoay tới xoay lui.
Sith thật sự tức giận rồi.
Hắn vỗ một cái vào mông Phương Trầm, bình tĩnh nói, "Còn cựa quậy nữa không?"
Phương Trầm "oa oa oa", lại tinh nghịch nói, "Đánh một cái là mười ngàn đô đó."
Sith giận đến mức chỉ muốn vứt người đi.
Vất vả lắm mới đưa được con sâu rượu này vào nhà tắm, Phương Trầm còn đạp nước ầm ầm, hại Sith ướt sũng từ trên xuống dưới. Cuối cùng, hắn dứt khoát tắm chung với cậu luôn.
Nước xối xả dội xuống.
Phương Trầm cúi đầu, nhìn hắn, rồi lại nhìn mình, nghiêm túc hỏi, "Hửm? Sao lại không giống nhỉ?"
Sith nheo mắt, "Không giống chỗ nào?"
"Của anh." Phương Trầm dùng hai tay ước lượng độ dài.
"Của tôi." Cậu dùng hai ngón tay, "Chỉ chừng này thôi."
Sith bị cậu chọc cười, tuy kiểu so sánh này có hơi quá đáng.
Nhưng đặt của hai người cạnh nhau, quả thật vẫn có sự chênh lệch rõ ràng.
Bị Phương Trầm nhìn chằm chằm, "thằng em" vốn đang ngủ say bắt đầu rục rịch ngẩng đầu.
Người đàn ông nuốt nước bọt, vừa định nói chuyện, Phương Trầm bỗng cầm lấy.
Sith cứng đờ, "Em --"
Phương Trầm cong cong mắt, "Anh giúp tôi tắm, tôi cũng giúp anh tắm."
Người đàn ông nhìn cậu, ánh mắt tối tăm, "Em đã nghĩ kỹ chưa, bé cưng."
Con cừu nhỏ bị hắn "luộc" bằng nước ấm suốt nửa tháng này rốt cuộc cũng đã buông lỏng phòng bị, chủ động lại gần hắn.
Nhất là cừu nhỏ khi say.
Cực kỳ mềm mại.
Cậu chủ động nhào vào lòng Sith, nũng nịu hỏi hắn, "Gì cơ? Anh nói gì cơ?"
Sith cúi đầu, hôn lên môi cậu.
Bé cưng.
Em là bé cưng của anh.
*
Rượu chính là khắc tinh đời này của cừu nhỏ.
Phương Trầm ôm cái đầu choáng váng tỉnh dậy trên giường, nhớ lại chuyện tối qua, chỉ hận không thể dùng chăn trùm kín đầu, cứ thế mà ngất đi cho xong.
Chưa đến mấy phút sau, Sith đẩy cửa bước vào, thấy người kia đã cuộn tròn thành một cục trong chăn thì khẽ cười, "Dậy rồi?"
Phương Trầm ngậm miệng không nói tiếng nào.
Sith đi tới, ôm cả người lẫn chăn lên, "Anh nấu cháo rồi, bé cưng dậy ăn một chút nhé."
Phương Trầm thò đầu ra, vì bị ngộp mà mặt đỏ bừng, đôi mắt tròn xoe đen láy, "Anh gọi tôi là gì cơ?!"
"Bé cưng."
Sith cố ý nói, "Tối qua em còn ôm eo anh bảo anh gọi thêm nữa mà?"
Á á á á á á á á!!! Không ai mượn hết đó!!!
"Được rồi." Sith thấy cậu có vẻ rất xấu hổ, không trêu cậu nữa, cúi đầu hôn chụt một cái, "Anh bế em đi rửa mặt."
Phương Trầm chôn mặt vào vai người đàn ông, không hé răng.
Sith cứ thế bế cậu đi rửa mặt, rồi lại bế cậu đặt xuống ghế, đút cậu ăn cháo.
Phương Trầm hơi ngượng ngùng, lầm bầm, "Cái đó, chúng ta... tối qua..."
Sith "Ừ" một tiếng.
Tim Phương Trầm thoáng lạnh, cho rằng người đàn ông không muốn nhắc lại chuyện này.
Thôi vậy, dù sao cũng đều là người lớn cả rồi.
Có gian khổ nào mà cậu chưa từng vượt qua, chút xíu đau đớn đó đã là gì!
Cừu nhỏ cắn răng, làm như không để ý mà nói, "Ha! Tôi muốn nói là! Tôi cũng uống say, anh lại không thiệt thòi gì, chúng ta cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra!"
"Anh đã chọn nhẫn rồi, lát nữa cho em xem."
Hai người gần như là lên tiếng cùng một lúc.
Phương Trầm ngây người tại chỗ, còn sắc mặt người đàn ông thoáng chốc đen sầm, nheo mắt, "Bé cưng, em nói gì cơ?"
Phương Trầm lầm bầm, "Nhẫn?"
Sith xoay người lại, mặt đối mặt, nhìn chằm chằm vào mắt cậu, "Thế nào là như chưa từng xảy ra, em không định chịu trách nhiệm với anh sao?"
Phương Trầm, "Hả?"
Sith trầm mặt, "Lát nữa chúng ta quyết định chọn mẫu nhẫn nào, rồi chọn một ngày đẹp đi đăng ký kết hôn."
Phương Trầm, "Ha ha?"
Cậu lắp bắp, "Quá quá quá nhanh rồi đó."
Sith hừ lạnh, "Tối qua em bảo anh phải nhanh lên còn gì?"
"..."
Dường như người đàn ông cũng không hề nói đùa, ăn sáng xong thì đưa máy tính bảng cho Phương Trầm xem mấy mẫu mình đã chọn, bảo Phương Trầm chọn một cái.
Phương Trầm ngây người, "Anh chọn từ bao giờ thế?"
Tối qua bọn họ mới...
Sith mặt không biến sắc, "Từ ngày đầu tiên em vào đây ở."
"!!!"
Dụ dỗ cừu nhỏ đây mà!!!
Cái mông của cừu nhỏ lại đau, bèn nằm xuống giường chọn nhẫn. Đúng lúc bạn thân Jaymin gọi đến, hỏi cậu mấy ngày nay vẫn làm gì mà không thấy ra ngoài chơi.
Phương Trầm thở dài, qua loa đáp, "Đừng hỏi nữa, tôi... nợ ít tiền, giờ đang làm thuê ở nhà người ta."
Jaymin giật mình, "Nợ bao nhiêu, sao cậu không nói với tôi?"
"Ba mươi ngàn đô."
"Ừm, vậy nói cũng vô dụng." Jaymin chuyển chủ đề. "Thế cậu làm gì vậy?"
Phương Trầm nghĩ nghĩ, nhớ lại mục đích ban đầu mình chuyển vào đây.
"Nấu cơm."
Vừa dứt lời thì người đàn ông mở cửa đi vào, đưa cho Phương Trầm một đĩa trái cây đã bổ sẵn, dỗ dành cậu, "Bé cưng chọn nhẫn vất vả rồi, trưa anh nấu sườn xào chua ngọt mà em thích ăn nhé."
Phương Trầm khựng lại, gắng gượng nói, "Giặt quần áo nữa."
Người đàn ông nghe vậy thì như vừa nhớ ra, "Anh giặt quần lót giúp bé cưng rồi, nhưng lúc giặt lỡ làm mất một cái, em đừng để ý nhé."
Phương Trầm tức giận cúp máy.
"Anh tưởng em là đồ ngốc à!!"
"Giặt quần lót mà cũng mất được á?!!"
--- Lời tác giả ---
Mỗi ngoại truyện viết ngắn hơn một chút xíu thì có thể viết hết các kiểu rồi, khặc khặc khặc.
Chỉ muốn mỗi tình yêu đều được ăn món mình thích.
Tiếp theo sẽ viết ABO.
Cả nhà có thể tiếp tục gọi món nha~
Rồi thì, cuối cùng sẽ viết một ngoại truyện phúc lợi tặng cho cả nhà nè, hun hun.