Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Ngoại truyện 9.1: Phóng viên Phương Trầm và vị võ sĩ quyền anh
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[ABO sinh em bé]
"Này! Có được không đó!"
Trong điện thoại, Jaymin hạ giọng, "Tôi đã phải đánh liều một phen mới lấy được thẻ thông hành cho ông, ông mà bị phát hiện là tiêu đời đó."
Phương Trầm trốn trong góc, hận không thể vỗ ngực đảm bảo, "Ông cứ yên tâm."
Đây là câu lạc bộ quyền anh lớn nhất, nổi tiếng nhất New York, chủ tịch là Sith Bolton, người đã giành đai vàng giải đấu Bắc Mỹ.
Một tuần trước, cậu vẫn còn hoàn toàn không biết gì về những thứ này, đáng tiếc, chỉ bởi vì cậu từ chối lời mời dùng bữa tối với cấp trên, cho nên mới bị điều sang làm phóng viên mảng thể thao.
Phương Trầm vốn làm bên mảng giải trí, mỗi ngày thu thập nhiều tin tức, phần trăm hoa hồng cũng cao, hiện tại lại bị điều sang mảng thể thao này, không biết có bao nhiêu người đang chờ xem trò cười của cậu.
Phương Trầm sẽ không để cho kẻ khác xem thường.
Cậu nhất định sẽ dốc sức làm một tin chấn động, lấy được tin tức gây sốc nhất, khiến tất cả mọi người phải trầm trồ khen ngợi.
Sith Bolton là ngôi sao sáng chói nhất của giới quyền anh, nhưng bởi vì hắn lạnh lùng, bạo ngược, gia thế lại hiển hách, bình thường hầu như không tòa soạn nào dám đưa tin về hắn.
Phương Trầm sẽ là người vuốt râu hùm này.
Câu lạc bộ quyền anh không cho phép Omega tiến vào, Phương Trầm tìm Jaymin làm cho mình một tấm thẻ thông hành của Beta.
Cậu lén lút trà trộn vào, mục tiêu chính là Sith.
Tuy là tin tức thể thao, nhưng Phương Trầm vẫn giữ một thói quen nhỏ từ khi làm bên mảng giải trí, đó là muốn thử đào bới những tin tức giật gân, kịch tính hoặc chuyện tình cảm gì đó.
Rất nhanh, Phương Trầm đã tìm được văn phòng của Sith.
Cậu ngồi xổm xuống phía sau một chậu cây cảnh đặt dưới đất, may mà thân hình cậu nhỏ nhắn, nên chậu cây che chắn kín mít.
Giá đỡ máy quay mini đã được dựng sẵn, Phương Trầm hoàn thành các bước chuẩn bị, tính sẽ ngồi đó chờ đợi. Vị trí cậu ngồi là điểm mù, chỉ cần không đi ra khỏi góc này thì sẽ không có ai nhìn thấy cậu.
Ha ha ha! Phương Trầm quả là thiên tài mà!!
Phương Trầm thiên tài cực kỳ đắc ý, trong đầu đã bắt đầu vẽ ra viễn cảnh bản thân trở thành người đứng đầu tòa soạn, tát cho vị cấp trên kia mấy cái bôm bốp, những người khác thì đều phải kêu gọi cậu là phóng viên thiên tài!!
Mà trong văn phòng, người đàn ông ngả lưng trên ghế, một tay chống cằm, ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm màn hình.
Một cái mông tròn trịa đang lắc lư phía sau chậu cây.
Phương Trầm mải mê tự vui tự ảo tưởng, không hề chú ý đến đèn đỏ của camera đang nhấp nháy trên đầu mình.
Sith nhìn mấy giây, sau đó trích xuất camera ngày hôm nay, xem thiếu niên trà trộn vào thế nào, sau đó lại trốn ra phía sau chậu cây ra sao, không bỏ sót một cảnh nào.
Cuối cùng hình ảnh trên màn hình máy tính dừng lại, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay của thiếu niên, trong lúc vô tình ngẩng đầu, khuôn mặt cậu đã bị camera ghi lại.
Đôi mắt đen láy xinh đẹp, nhưng Sith liếc mắt một cái là nhìn ra, rõ ràng đó là ánh mắt đang chuẩn bị làm chuyện xấu.
Dù sao hồi nhỏ đều là như vậy.
Sith cong môi, khẽ ngả người về sau.
Không đợi ta đến bắt em, em đã tự chui đầu vào lưới rồi.
*
Lúc đầu Phương Trầm còn ngồi xổm, sau đó thì ngồi bệt hẳn xuống, cuối cùng nếu không phải vì không đủ chỗ thì cậu đã nằm dài luôn ra rồi.
Không phải chứ, cái câu lạc bộ quyền anh này chẳng có tí việc gì à?
Sith ở trong văn phòng mãi không ra luôn vậy?
Không chỉ không thấy Sith ra ngoài, mà cả tầng này hôm nay cũng không thấy một bóng người qua lại.
Phương Trầm sắp tức điên lên rồi.
May mà trước khi ra ngoài cậu đã nhét một ổ bánh mì vào túi.
Tựa vào tường gặm bánh mì, Phương Trầm ôm camera, mí mắt bắt đầu trĩu xuống.
Ừm... Dù sao cũng không có ai, vậy thì cậu ngủ một lát chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ.
Thế là chẳng mấy chốc, chàng phóng viên nhỏ với trái tim đầy hoài bão đã gục đầu ngủ ngon lành.
Không biết qua bao lâu, tiếng bước chân mơ hồ đánh thức cậu dậy, Phương Trầm mơ màng hé mắt, trời đã tối đen, hành lang chìm trong bóng tối, chỉ lờ mờ thấy một bóng người đang tiến về phía này, rồi dừng lại trước mặt cậu.
Trời ơi có ma!
Đầu óc chợt tỉnh táo hẳn, cả người ngã ngửa ra sau, bịch một tiếng, mông chạm đất, cậu ngửa đầu, choáng váng nhìn người đàn ông.
Sith đứng trước mặt cậu, từ trên cao nhìn xuống thiếu niên, trừ những lúc thi đấu, bình thường hắn đều mặc tây trang, giày da, vest đen được cắt may riêng theo số đo, ánh mắt khẽ rũ xuống lóe lên ánh sáng lạnh.
Phương Trầm rõ ràng là bị dọa rồi, khóe môi run run, lắp bắp, "Tôi tôi tôi..."
Sith bình tĩnh nhìn cậu, thản nhiên hỏi, "Ăn trộm à?"
Phương Trầm hoảng hốt lắc đầu, "Không phải không phải."
Sith liếc mắt sang chiếc máy quay trong lòng cậu, "Phóng viên? Sao lại vào được đây."
Phương Trầm mím môi không nói một lời.
Người đàn ông ngồi xổm xuống, ánh mắt dừng lại trên thẻ công tác trước ngực cậu, môi mỏng khẽ mở, "Hans, Beta, 32 tuổi."
Sau đó hắn hơi nâng mắt, đối diện với ánh mắt căng thẳng của Phương Trầm, khẽ cười, "Vậy nhìn cậu trẻ hơn tuổi thật nhiều đấy."
"..."
Phương Trầm mấp máy môi, không biết nên nói gì, cuối cùng chống tay vào bức tường bên cạnh cố gắng đứng dậy, ngủ lâu quá nên chân đã tê rần, cậu bèn nhẹ nhàng giậm giậm chân.
Cậu hơi cúi đầu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, "Tôi %@&$..."
Sith khẽ nhíu mày, "Gì cơ?"
Chính là lúc này!
Lưng không đau, chân cũng chẳng còn tê nữa, cậu vút một cái lao đi, chạy đến trước thang máy rồi dùng sức bấm điên cuồng.
Nhưng thang máy không hề phản ứng.
Phương Trầm quay đầu lại, trên hành lang tối tăm, người đàn ông đứng đó, dường như cũng không có ý định đến bắt cậu.
Phương Trầm đã cuống đến mức toát đầy mồ hôi, ngó quanh quất một lượt, thấy cầu thang bộ ở đằng kia, khẽ cắn răng, sau đó xông đến, định mở cửa chạy xuống.
Nhưng kéo mấy cái mà cánh cửa lớn vẫn không suy chuyển.
Lúc này Sith mới nhấc chân, chậm rãi thong thả bước đến gần, "Thang máy ngừng hoạt động, cửa thang bộ đã khóa, không thì em thử nghĩ cách khác xem."
Cách khác?
Trước mắt Phương Trầm tối sầm lại.
Làm gì đây! Chẳng lẽ hắn muốn cậu nhảy lầu thật sao?!
Phương Trầm lùi một bước về sau, người đàn ông lại tiến lên một bước, cuối cùng dồn cậu vào góc tường, người đàn ông chống tay lên tường, giam Phương Trầm trong một không gian nhỏ hẹp.
Sith cúi đầu, nhẹ nhàng nói, "Miếng dán ức chế của em hết tác dụng rồi."
Hai mắt Phương Trầm mở to.
Như quả cam vừa bóc vỏ, vị ngọt tươi ngon tỏa ra, như thể chỉ cần lọt một sợi hương cũng có thể khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Vành tai thiếu niên đỏ bừng, vội dùng tay che gáy.
Người đàn ông rũ mắt nhìn cậu, cuối cùng chủ động lùi một bước, tránh sang một bên, "Hòm thuốc trong văn phòng có miếng dán ức chế, đi thay đi."
...
Cho nên.
Hóa ra Sith lại là người dễ nói chuyện như vậy sao?
Trời đêm đen kịt, một chiếc xe ô tô màu đen phóng vút đi, Phương Trầm ngồi ở ghế phụ, ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cậu cứ tưởng mình sẽ bị đánh nhừ tử một trận rồi quăng ra ngoài, hoặc ít nhất Sith cũng sẽ báo án, tố cáo cậu xâm nhập trái phép, khiến cậu không thể sống yên ổn trong giới phóng viên.
Không ngờ hắn lại chẳng làm gì cả.
Chỉ bảo cậu đi thay miếng dán ức chế, sau đó gọi người cho thang máy hoạt động lại, còn tự mình lái xe đưa cậu về.
Phương Trầm thầm nghĩ trong lòng.
Chẳng lẽ có âm mưu gì sao.
Chẳng mấy chốc, xe đã dừng lại dưới chân một tòa chung cư, nơi này nằm khá xa khu trung tâm.
Phương Trầm ngẩng đầu xác nhận, sau đó nhanh chóng nói, "Đến rồi, cảm ơn anh ạ, vậy tôi xin phép."
Sith khẽ nhíu mày, "Em ở đây à?"
Phương Trầm không mấy bận tâm, cười cười, "Đúng vậy ạ, tôi chỉ là một phóng viên nhỏ bé thôi."
Người đàn ông không nói gì nữa, khẽ gật đầu.
Phương Trầm không muốn ở lại thêm một giây nào, vội vàng mở cửa xe rồi chạy biến vào trong.
Nhìn theo bóng lưng cậu, ánh mắt Sith tối sầm lại, mấy phút sau, hắn lấy điện thoại ra bấm số gọi.
"Đẩy nhanh chuyện liên hôn, nhà họ Phương muốn tiền đúng không? Nói với ông ta, muốn bao nhiêu tiền cũng được, tôi cần kết hôn với Phương Trầm càng nhanh càng tốt."
Phương Trầm hoàn toàn không biết chuyện gì còn vừa ngâm nga vừa lên tầng, cậu trời sinh đã có tính cách tích cực, tuy lần này không quay được gì quan trọng, nhưng bị bắt rồi còn được thả đi, vẫn tính là may mắn đúng không?
Mở cửa vào nhà, cậu cởi giày và áo khoác, ngả người lên ghế sô pha.
A! Mệt quá.
Điện thoại vẫn rung lên không ngừng.
Phương Trầm cầm điện thoại lên xem, lông mày khẽ nhíu, bực bội định tắt đi, nhưng không biết trượt tay thế nào mà lại thành bấm nghe.
Đầu dây bên kia, giọng nói mang theo tức giận của ông Phương truyền đến, "Thứ bảy về nhà!"
Phương Trầm nhắm hờ mắt, uể oải đáp, "Nếu tôi nhớ không nhầm thì hai tháng trước ngài đã tống cổ tôi ra khỏi nhà rồi, tôi còn về đó làm gì?"
"Hỗn láo! Cái nhà này đã nuôi mày lớn, mày nói muốn đi là đi được sao?"
Phương Trầm ngồi dậy, mặt trầm xuống, "Muốn tôi trả bao nhiêu tiền, ông cứ nói ra một con số đi."
"Không phải muốn tiền của mày! Thứ bảy về nhà ăn cơm!" Ông Phương dừng mấy giây, bổ sung thêm một câu, "Bà nội nhớ mày."
Lời này không nghi ngờ gì đã chạm đúng điểm yếu của Phương Trầm, ở nhà chỉ có bà nội là tốt với cậu, cậu khẽ mím môi, cuối cùng vẫn không nói lời nào, cúp máy.
Không phải mọi người đều nói hắn không phải con cái nhà họ Phương sao, một thiếu gia giả bị đuổi ra khỏi nhà, giờ còn muốn gọi cậu về làm gì?
Đừng nói là bắt đi xem mắt đấy nhé!!
***