138. Chương 138: Ngoại truyện 9.4

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 138: Ngoại truyện 9.4

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phương Trầm cũng không hiểu rõ. Tại sao cậu lại đồng ý dễ dàng như vậy?!!
Đến khi cậu kịp phản ứng, Sith đã bắt đầu chọn đảo rồi.
Phương Trầm vội vàng giữ tay hắn lại, khi hắn chuẩn bị gọi điện. "Có phải hơi nhanh quá không... Ý tôi là, chúng ta cần tìm hiểu thêm một thời gian nữa chứ?"
Hắn nhìn cậu chằm chằm, "Tôi không thấy cần thiết."
Phương Trầm bị ánh mắt hắn nhìn đến tim đập thình thịch, khẽ mím môi, "Vậy... cũng được thôi, dạo này hình như đang có trào lưu cưới trước yêu sau mà."
Sith bị cách nói chuyện này của cậu chọc cười, khóe môi cong lên, "Được, vậy tôi sẽ chờ em nhanh chóng yêu tôi."
Phương Trầm, "..." Lại chơi chữ rồi.
Cậu không phục hừ lạnh hai tiếng, "Thế sao không phải là anh yêu tôi chứ."
Sith im lặng một lát, không trả lời.
Bởi vì tôi đã yêu em rồi, bé cưng.
-
Chuyện kết hôn được hắn liên tục thúc đẩy tiến độ.
Chỉ cách một ngày, đến ngày thứ ba họ đã đi đăng ký kết hôn. Không biết Sith đã chi bao nhiêu tiền để hoàn tất thủ tục cấp tốc, mà chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp được đeo đúng hẹn vào ngón tay Phương Trầm, to đến mức cậu nhìn một cái cũng thấy chói mắt.
Cậu lo lắng hỏi, "Nhà anh chắc phải có két sắt chứ."
Sith hơi nhíu mày, "Nhà của ai cơ?"
Hắn gần như chưa từng tỏ thái độ lạnh lùng với Phương Trầm, trừ lần đầu tiên cố tình dọa cậu. Về sau, mỗi lần nói chuyện với cậu, hắn đều cố gắng dịu giọng hết mức. Đây quả thật là lần đầu tiên hắn thể hiện sự không vui ra mặt.
Phương Trầm bị dọa, giọng nói cũng nhỏ dần, "Nhà của chúng ta."
Lúc này Sith mới khẽ cười, nâng tay xoa tóc Phương Trầm. Hắn đã khao khát mái tóc đen này rất lâu, hôm nay cuối cùng cũng không cần kiêng dè gì mà xoa lên, cảm giác quả nhiên tuyệt vời như hắn vẫn tưởng tượng.
Hắn nhớ đến lúc trước ở biệt thự bên bờ biển, nhóc con đi phía sau, dùng thứ tiếng Anh ngọng nghịu gọi hắn là anh, mỏng manh như cánh hoa. Đi mệt thì đòi anh ôm, lười ăn cơm thì muốn anh đút.
Nhưng sau đó, Phương Trầm quên sạch mọi chuyện. Đúng lúc đó, dòng họ hắn gặp biến động lớn, hắn khó lòng phân tâm. Sau này, khi mọi chuyện đã yên ổn, hắn mới có thể đi tìm lại cậu.
Không ngờ vẫn chậm một bước.
Một bên hắn vừa giành giải quán quân, một bên Phương Trầm đã bị đuổi ra khỏi nhà.
Cũng không biết hai tháng này cậu đã trải qua những gì, có phải chịu khổ sở gì không.
Nghĩ đến những chuyện này, Sith lại thấy bực bội.
Lần kết thông gia này, hắn đã đưa cho nhà họ Phương bao nhiêu tiền, thì hắn sẽ bắt bọn họ phải nhả ra gấp bội.
Không ai được bắt nạt Phương Trầm. Dù là ai cũng không được phép.
Trong khi Sith hiếm hoi ngẩn người, Phương Trầm đứng bên cạnh vừa ngắm nghía chiếc nhẫn kim cương to sụ của mình, vừa thầm nghĩ trong lòng, nhẫn thế này đeo một lần là đủ, sau đó phải cất vào két sắt thôi.
Hoàn hồn, hắn thử vươn tay ôm eo Phương Trầm. Phương Trầm chỉ hơi sững lại chứ không né tránh.
Sith khẽ cong môi, "Nếu cái này nặng quá không đeo thường xuyên được thì về anh bảo bọn họ làm thêm mấy cái nữa cho em chọn."
Thêm mấy cái cơ?
Anh coi nhẫn kim cương là lá đa lá mít đấy à.
Phương Trầm gần như không có bạn bè, tổ chức đám cưới chỉ mời mỗi Jaymin. Jaymin "oa" lên mười phút trong điện thoại, kích động hỏi có phải nhờ cậu ta làm cầu nối cho hai người hay không.
Phương Trầm không nhớ quá khứ với Sith, chỉ cho rằng đúng là hai người gặp nhau lần đầu ở câu lạc bộ quyền anh. Cho nên lúc Jaymin hỏi, cậu gật đầu, "Đúng rồi, nên ông nhất định phải đến dự đám cưới đó."
Jaymin kích động không thôi, "Đi chứ, đi chứ!"
Hai ngày trước, video phỏng vấn Sith nổi rần rần khắp các trang mạng. Đây là lần đầu tiên Sith nhận phỏng vấn từ truyền thông, Phương Trầm cũng thoáng chốc trở thành người được chú ý nhất, thành công khiến cấp trên phải ngước nhìn.
Chỉ là hiện tại Phương Trầm không có thời gian làm việc này.
Cậu xin nghỉ phép để kết hôn, đám cưới được tổ chức trên một hòn đảo.
Mọi chuyện cứ như một giấc mơ.
Thật ra Phương Trầm không phải Omega theo chủ nghĩa độc thân, chỉ là cậu chưa từng nghĩ đến chuyện này, càng không nói đến việc kết hôn chớp nhoáng.
Trao nhẫn trước mắt mọi người, trong khoảnh khắc đó, Phương Trầm bỗng có một cảm giác rất kỳ diệu. Cậu nhìn người đàn ông đối diện cúi đầu cẩn thận đeo nhẫn cho mình, không hiểu sao lại cảm thấy dường như bọn họ đã quen biết từ rất lâu.
Cậu từng gặp Sith ở đâu rồi sao?
Dù sao cũng là đám cưới của chính mình, Phương Trầm không tránh khỏi việc phải uống rượu, cuối cùng mơ mơ màng màng được Sith bế về phòng.
Cậu uống rượu vào là lại mềm nhũn, không giống lúc tỉnh táo luôn dựng lên một đống gai nhọn với Sith.
Nhìn khuôn mặt ửng đỏ của thiếu niên, Sith cảm thấy thật sự khó mà nhịn thêm được nữa, mà có lẽ cũng chẳng cần nhịn. Thế là hắn cúi đầu, chóp mũi chạm chóp mũi Phương Trầm, nhẹ giọng hỏi, "Có thể hôn không?"
Phương Trầm mơ màng nhìn khuôn miệng đang hé mở của hắn. Uống rượu vào rất dễ bị khát, cậu cũng không biết mình nghĩ gì mà theo bản năng rướn cổ, hôn lên môi hắn.
Cậu không biết dáng vẻ hiện tại của mình quyến rũ người ta đến mức nào, càng không biết người đàn ông đã sớm tưởng tượng cảnh "đè cậu ra" hàng trăm ngàn lần trong lòng.
Những suy nghĩ xấu xa không thể chấp nhận nổi đều bị giấu kín trong đáy lòng. Cuối cùng, ở khoảnh khắc này cũng được bộc lộ ra dưới ánh mặt trời.
Khi Phương Trầm nhận ra có gì đó không ổn muốn rút lui thì đã quá muộn. Sith nâng tay giữ gáy cậu, hung hăng hôn xuống. Phương Trầm càng muốn trốn thì hắn lại càng mạnh bạo.
Như một cách để trừng phạt. Trừng phạt Phương Trầm đã quên mất hắn, để lại hắn một mình bảo vệ những hồi ức đó.
Phương Trầm hơi không chịu nổi, phát ra tiếng nức nở như một con thú nhỏ.
Chờ Sith buông ra, Phương Trầm đáng thương hé miệng thở gấp, ngay cả đầu lưỡi cũng không thể thu về. Từ cánh môi đến đầu lưỡi đều đỏ ửng, có thể thấy đã bị trêu chọc đến mức nào.
Cậu đáng thương nhìn hắn, như sắp khóc đến nơi.
Hắn ôm cậu vào lòng mà dỗ dành, nghe cực kỳ giả dối, cứ như người vừa mới làm những chuyện kia không phải hắn.
Đây là lần đầu tiên Sith tỏa ra pheromone của bản thân, không phải mùi hương hoa hay rượu phổ biến của đám đông, mà ngược lại là một mùi hương rất hiếm lạ.
Mùi hương ấy như đống củi đang cháy hừng hực giữa đêm đông, mang theo mùi khói ẩm ướt, không hề khó chịu, nhưng lại áp đảo bao trùm lấy Phương Trầm.
Giống như chính con người hắn khi đứng trên sàn đấu, mỗi lần vung quyền đều khiến người ta cảm thấy sảng khoái kích động đến toát mồ hôi. Pheromone của hắn cũng y như vậy, mạnh mẽ và áp đảo.
Mùi hương cam đáng thương bị bao bọc không chừa một kẽ hở.
Nhưng ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt vẫn chưa thấy thỏa mãn, tiếp tục liếm láp, như không lột bỏ được một lớp cam thì sẽ không ngừng lại.
Phương Trầm bật ra tiếng khóc nức nở, tuyến thể sau gáy đã sưng đỏ, nóng khủng khiếp. Cậu không biết nên làm gì, chỉ có thể làm theo bản năng của cơ thể, hốc mắt đong đầy nước, đưa phần gáy yếu ớt của mình đến trước mặt hắn.
Lời nói ra cũng không rõ ràng, "Cắn..."
Hai mắt Sith cũng đã đỏ au, nhưng hắn vẫn cố gắng kiềm chế, còn cố ý hỏi, giọng nói khàn đặc đến đáng sợ, "Cắn cái gì nào?"
"Cắn... cắn em, Sith!"
Tuy không mong Phương Trầm có thể nói ra lời xưng hô nào thân thiết hơn, nhưng dù sao hôm nay cũng là đêm tân hôn, trong lòng hắn vẫn không khỏi thấy hụt hẫng. Nhưng rất nhanh, hắn ôm chặt người trong lòng hơn, hơi cúi đầu, nhắm ngay tuyến thể đang sưng đỏ nóng bừng kia, nhẹ nhàng cắn xuống.
Ngọn lửa cháy bùng hơn nữa. Mùi hương quýt bị vây hãm ở giữa không ngừng cuộn lại, run rẩy tỏa ra hương thơm, nhưng cũng chỉ cần chừng đó đã khiến ngọn lửa hung bạo phải liên tiếp lùi về sau.
Hai mắt Phương Trầm hơi mở lớn, đôi con ngươi xinh đẹp trong một thoáng mất đi tiêu cự, ngón chân bất giác cong lại.
Sith thỏa mãn cong khóe môi.
Tiếp theo có thể bắt đầu "bóc" quả cam này rồi.
--- Lời tác giả ---
Tác giả kia sao ngươi lại cắt bớt nữa rồi!!
(Thôi thôi ta tự mắng mình xong rồi nha)