Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 144: Ngoại truyện – Ma cà rồng: Lần đầu gặp mặt (10.1)
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa tốt nghiệp cấp ba, Phương Trầm đã bị gia đình gửi ra nước ngoài. Tuy nhiên, vì điểm IELTS không đủ, cậu không thể nộp hồ sơ vào trường đại học mơ ước, đành tạm thời theo học một trường ngôn ngữ.
Vừa bước ra khỏi trường, điện thoại Phương Trầm reo lên. Hai ngày nay nhiệt độ liên tục giảm sâu, dù đã quấn khăn quàng cổ thật kỹ, cậu vẫn cảm nhận được từng luồng gió lạnh thấu xương luồn qua lớp áo.
Dù vậy, Phương Trầm vẫn cố gắng cử động các khớp ngón tay đã cứng đờ vì lạnh để mở khung trò chuyện.
X [Tan học chưa? Tối nay ăn gì?]
Khóe môi Phương Trầm khẽ cong lên. Cậu vừa định trả lời tin nhắn thì X đã gọi thẳng tới.
Trên màn hình hiện lên một khuôn mặt đậm chất Châu Âu, đường nét góc cạnh, đôi con ngươi xanh xám như mặt hồ mùa đông, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím lại.
Sao mà… nhìn cứ như đang giận dỗi vậy nhỉ.
Phương Trầm khẽ gọi tên hắn.
Sith khẽ nhíu mày, "Ngoài trời lạnh, vào nhà rồi nói chuyện."
Phương Trầm "Ò" một tiếng, bước nhanh vào một quán gà rán. Hơi ấm phả vào mặt cậu, khiến những ngón tay đông cứng dần dần thả lỏng.
Cậu đặt điện thoại lên bàn, tay chống cằm, đôi mắt cong cong nhìn người đàn ông trên màn hình.
Sith vốn định 'dạy dỗ' cậu vài câu, nhưng nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Phương Trầm, hắn chỉ đành dịu giọng nói: "Lần sau đang ở ngoài thì không cần nghe máy của tôi, lạnh lắm, tay em sẽ bị đông cứng đấy."
Phương Trầm cười tít cả mắt, ngoan ngoãn đáp: "Dạ."
Sith lại hỏi cậu: "Tối nay ăn gì?"
Phương Trầm nhìn quanh bốn phía, "Em đang ở trong quán gà rán nè, gọi đại món gì đó ăn là được."
Sith lặng lẽ nhìn cậu vài giây, rồi bỗng mở miệng: "Muốn gặp nhau không? Gửi tôi định vị, tôi sẽ đến đón em."
Rõ ràng là một câu hỏi, nhưng qua lời người đàn ông nói ra lại mang ngữ khí của một câu trần thuật.
Hai mắt Phương Trầm mở lớn: "Anh… anh đến New York rồi sao?"
Trong mắt người đàn ông hiện lên ý cười: "Đến công tác."
Phương Trầm thoáng chốc bị niềm vui bất ngờ này làm cho không biết phải nói gì. Mãi nửa ngày sau, cậu mới cúi đầu nhìn bộ quần áo đang mặc, hơi hối hận vì hôm nay đã không ăn mặc đẹp hơn.
Cậu nhỏ giọng nói: "Hay là để mai đi."
Ánh mắt sắc bén của người đàn ông như có thể xuyên qua màn hình, chiếu thẳng vào Phương Trầm. Giọng nói hắn nhàn nhạt: "Phương Trầm, định vị."
Phương Trầm trong nháy mắt như con thú nhỏ bị xách gáy, không còn chút dũng khí chống đối nào nữa, nhanh nhẹn gửi định vị cho hắn.
Trong lòng cậu thầm mắng.
"Tên già! Dữ vậy chi!"
Cậu quen Sith qua mạng.
Trường ngôn ngữ cậu đang theo học đã hợp tác với trường đại học lân cận tổ chức một hoạt động giao lưu sinh viên. Theo đó, sinh viên sẽ viết tài khoản mạng xã hội của mình lên giấy, rồi để các bạn trường bên rút thăm ngẫu nhiên. Nhiệm vụ là phải trò chuyện với đối phương ít nhất một tháng.
Tối đó, Phương Trầm đã kết bạn với Sith.
Lúc đầu Phương Trầm còn khá ngượng ngùng, nhưng người bên kia rất dịu dàng. Khi nói chuyện, hắn còn cố ý nói chậm lại, rất quan tâm đến cảm xúc của cậu. Có một lần Phương Trầm xem phim ma xong bị mất ngủ, Sith đã gọi điện thoại trò chuyện với cậu suốt cả một đêm.
Mãi đến nửa tháng sau, thầy giáo tìm Phương Trầm, hỏi cậu sao vẫn chưa kết bạn với đối phương. Lúc đó Phương Trầm mới nhận ra mình đã nhập sai một chữ cái khi gõ tên tài khoản.
Quay về, Phương Trầm trách Sith sao bấy lâu nay không nói cho mình biết.
Người đàn ông ở đầu dây bên kia khẽ cười, giọng nói trầm khàn như âm cuối của tiếng đàn violin, cực kỳ dễ nghe. Dù chỉ qua đường dây điện thoại, vành tai Phương Trầm vẫn bất giác đỏ bừng.
"Xin lỗi, em giận hả? Tôi không cố tình trêu đùa em đâu. Lúc đầu chỉ thấy em quá đáng yêu, sau đó thì thật lòng muốn mỗi ngày được trò chuyện với em."
"Giọng nói hay như vậy! Phạm quy quá rồi!"
Phương Trầm khẽ thở hắt ra, cảm giác mặt mình cũng đang nóng lên. Cậu nhỏ giọng nói: "Không giận."
Sith "Ừm" một tiếng, rồi lại hỏi cậu: "Vậy người kia thì sao? Em có cần kết bạn với cậu ta nữa không?"
Không hiểu sao những lời này của người đàn ông lại nghe có vẻ lạnh lẽo. Phương Trầm như con thú nhỏ đánh hơi được nguy hiểm, vội nói: "Không kết nữa. Em đã nói với thầy là mình có đối tượng trò chuyện rồi."
Người đàn ông mỉm cười: "Bé ngoan."
"Vậy tôi phải thưởng cho em rồi."
Ngay trong ngày, Phương Trầm nhận được "quà thưởng" mà Sith cho người đưa tới – một chiếc xe trượt scooter rất đẹp. Đây là hình thức vận động duy nhất mà Phương Trầm thích. Hai ngày trước, cậu mới tham gia câu lạc bộ ván trượt và thuận miệng kể với người đàn ông, không ngờ Sith vẫn còn nhớ.
Ở nhà, Phương Trầm không được xem trọng. Bởi tính cách hướng nội, cậu cũng có rất ít bạn bè. Gần như mỗi lần nhận được quà, cậu đều vui đến mức nhảy cẫng lên. Thế là, Phương Trầm lập tức gọi điện cho Sith.
Người đàn ông nhẹ nhàng nói: "Tôi chỉ có một yêu cầu, vận động vừa phải thôi, đừng để bị thương."
Rất kỳ lạ là mỗi lần nghe Sith nói chuyện, cậu sẽ không thấy giọng điệu của hắn quá nghiêm khắc, nhưng lại khiến người khác theo bản năng muốn nghe theo.
Cậu "vâng vâng" rất ngoan ngoãn.
"Tối nay có bão, ngủ một mình có sợ không?"
Thật ra, Phương Trầm không sợ sấm sét.
Nhưng nghe người đàn ông nói vậy, không biết cậu nghĩ gì mà đầu óc nóng bừng, cứ thế trả lời: "Sợ."
Dường như Sith đã khẽ cười, giọng nói mang theo sự cưng chiều dỗ dành: "Vậy tôi sẽ gọi cho em, chúng ta nói chuyện cả một đêm, đừng sợ."
...
Đã gần hai tháng trôi qua. Lúc ngồi trong quán gà rán, Phương Trầm tỉ mỉ nhớ lại từng đoạn nhỏ trong hai tháng qua. Hình như bọn họ khá mập mờ, nhưng Sith lại chưa bao giờ nói những lời vượt quá giới hạn. Vậy lần gặp này… Sith có… tỏ tình không?
Trên đường lớn, một chiếc xe màu đen lao vút đi.
Chiếc xe đã được cải tạo, không gian ở hàng ghế sau rất rộng rãi, đặt một chiếc ghế sofa bằng da, còn có một bàn trà nhỏ.
Người đàn ông lười biếng tựa lưng vào ghế, miệng ngậm một điếu thuốc. Khói trắng lượn lờ khiến khuôn mặt hắn trở nên mơ hồ.
Trợ thủ ngồi ở ghế lái phụ thấp giọng nói: "Điện hạ, hai ngày trước đã bắt được tên thợ săn tập kích Công tước Joey. Công tước nói muốn mở một bữa tiệc, phải rút cạn máu của kẻ đó trước sự chứng kiến của mọi người."
Sith hừ lạnh: "Hai năm nay càng lúc càng có nhiều tên thợ săn muốn rục rịch ngóc đầu, đúng là nên cảnh cáo bọn chúng một chút."
Dường như trợ thủ vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng thấy dáng vẻ chẳng mấy hứng thú của người đàn ông, cuối cùng vẫn ngậm miệng lại.
Từ nửa năm trước, sau khi Thân Vương thức tỉnh, hắn vẫn luôn ở lì trong lâu đài không ra ngoài. Lần này lại đột nhiên muốn đến New York, chắc chắn không phải vì bữa tiệc của Công tước Joey đâu nhỉ.
Hay là vì người thường kia…
Vừa nghĩ đến đây, trợ thủ chợt khẽ rùng mình. Sự để tâm của Thân Vương dành cho người thường kia có phải là hơi quá mức rồi không? Chẳng lẽ hắn muốn đưa người về làm huyết nô của mình?
Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã dừng lại trước cửa quán gà rán.
Trợ thủ nhanh nhẹn xuống xe, giúp Thân Vương mở cửa. Người đàn ông ung dung bước xuống. Một nơi tràn ngập khói dầu như thế này vậy mà lại không hề khiến hắn khó chịu. Ngược lại, khi nhìn thấy thiếu niên đang ngồi trong góc, khóe môi của Thân Vương, vốn xưa nay luôn lạnh lùng nghiêm nghị, vậy mà khẽ cong lên, nở một nụ cười.
Như có sự tâm linh tương thông, Phương Trầm vốn đang cúi đầu nghịch điện thoại, bỗng như cảm nhận được điều gì đó mà thình lình ngẩng đầu lên, bất ngờ nhìn thấy người đàn ông đang đứng ở cửa.
Phương Trầm khựng người lại.
Nhìn qua màn hình và nhìn trực tiếp bên ngoài quả thực mang đến cảm giác khác biệt. Người đàn ông vẫn đẹp trai như vậy, nhưng lại có rất nhiều điều không giống.
Cậu ngập ngừng hai giây, rồi bỗng chạy tới, bổ nhào vào người Sith. Cứ như một lẽ đương nhiên, người đàn ông cũng giang hai tay, vững vàng đỡ lấy cậu.
"Bé ngoan, vẫn nhớ lời lúc trước em nói hả?"
Phương Trầm nghe vậy thì mặt hơi đỏ lên. Lúc trước cậu từng nói, nếu bọn họ gặp nhau, cậu nhất định sẽ tặng cho Sith một cái ôm thật chặt.
Hai người ôm nhau mấy giây, cậu đã bắt đầu hơi xấu hổ, muốn giãy ra khỏi vòng tay của người đàn ông. Không ngờ Sith không những không thả tay mà còn ôm cậu chặt hơn, cuối cùng dứt khoát nâng bổng cậu lên.
Phương Trầm giật mình, theo phản xạ ôm lấy cổ Sith, "Xung quanh đông người…"
Sith mặc kệ cậu nói gì, dùng một tay bế cậu đi ra ngoài. Trợ thủ đứng đợi ngoài cửa, thấy cảnh này thì tròng mắt cũng muốn rớt ra ngoài, không khỏi cẩn thận quan sát "huyết nô" phương Đông này một phen. Nhưng bỗng nhiên chạm phải ánh mắt của Thân Vương, lạnh lẽo không chút hơi ấm, trái tim trợ thủ nhảy thót lên, vội dời mắt đi.