Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Ngoại truyện: Lần đầu gặp gỡ
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 145 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sith bế Phương Trầm ngồi vào trong xe.
Dù đã ngồi vào ghế, nhưng hắn vẫn không buông cậu ra, mà để Phương Trầm ngồi trên đùi mình, hai người mặt đối mặt.
Phương Trầm vừa nghịch cà vạt của hắn vừa lầm bầm: "Thế này kỳ cục quá, cứ như bế trẻ con ấy."
Sith khẽ cười, không phản bác lời Phương Trầm, chỉ nhấc tay xoa đầu cậu: "Tôi rất nhớ em, Phương Trầm."
Một câu nói khiến Phương Trầm đỏ bừng mặt.
Rõ ràng ngày nào hai người cũng gọi video cho nhau, lần đầu gặp mặt mà hắn đã nói ra câu có sức công phá lớn như vậy rồi.
Nói vậy thì cậu biết trả lời thế nào đây?
Phương Trầm rối rắm hồi lâu, nhỏ giọng nói: "Em, em cũng vậy?"
Sith vui vẻ nở nụ cười.
Trợ thủ ngồi đằng trước lặng lẽ đếm số lần Thân Vương cười ngày hôm nay, thật sự còn nhiều hơn cả trăm năm qua.
Phương Trầm nhìn ra ngoài cửa sổ: "Chúng ta đang đến nhà hàng hả?"
"Không, về thẳng chỗ tôi. Tôi đã bảo người mang nguyên liệu nấu ăn qua rồi, tối nay tôi sẽ nấu món Trung cho em, như đã hứa từ trước."
Phương Trầm hơi ngẩn người.
Trước đó có lần Phương Trầm đi ăn món Trung từng than vãn với Sith rằng món Trung ở đây mùi vị không giống chút nào, dở tệ. Khi đó, người đàn ông đã nói, đợi lần sau gặp nhau, hắn sẽ tự tay nấu cho Phương Trầm ăn.
Nói chuyện qua mạng mà, cách một màn hình, lời ngon tiếng ngọt hứa hẹn thế nào mà chẳng nói được. Phương Trầm khi đó cũng chỉ cười cười chứ không để bụng.
Không ngờ mỗi câu Sith nói ra hiện tại đều thực hiện từng lời từng lời một.
Hắn chưa từng lừa dối cậu.
"Nhưng mà..." Sith kéo dài giọng, nhìn vẻ mặt của thiếu niên, trong mắt ánh lên ý cười, cố tình hỏi: "Giờ này đã không còn sớm nữa, ăn uống xong cũng muộn lắm rồi, em có phiền nếu ngủ lại chỗ tôi một đêm không?"
Vừa gặp mặt ngoài đời đã sống chung sao?
Phương Trầm ngơ người ra, cả người như bị luộc chín, trên đầu hình như còn bốc khói.
Cậu mấp máy môi, không biết phải trả lời ra sao.
Nhưng người đàn ông vẫn ép hỏi cậu đến cùng: "Hửm? Phương Trầm, trả lời tôi."
Phương Trầm cúi đầu, vành tai đỏ bừng như máu, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: "Được ạ."
Sith cong môi, cảm giác trái tim đóng băng mấy trăm năm của mình đang dần tan chảy. Hắn duỗi tay, ôm Phương Trầm chặt hơn, ấn cậu dán vào ngực mình, cảm nhận hơi ấm từ người thiếu niên truyền qua.
"Ngoan quá."
Chỗ ở mà Sith nhắc đến là một căn biệt thự ngoại thành. Hắn dắt tay Phương Trầm đi vào: "Tôi không hay đến New York. Tôi đã bảo người sắp xếp nơi này gấp nên nếu em không thích thì mai tôi sẽ bảo người dọn dẹp một chỗ khác cho em xem thử."
Ở nhà kiểu nào cũng được, với một Thân Vương ma cà rồng mà nói thì số lần hắn ở trong quan tài vẫn nhiều hơn.
Nhưng sau này sẽ không được như vậy nữa.
Sith vui vẻ nghĩ, da dẻ của bé cưng nhà hắn mềm mại như vậy, nằm trong quan tài sẽ không quá thoải mái, vẫn phải nằm trên giường lớn phủ lông ngỗng mới đúng.
Thân Vương đã sống tám trăm năm không hề cảm thấy việc lần đầu gặp mặt đã tính toán chuyện ngủ giường có hơi mặt dày.
Ý thức về lãnh địa của ma cà rồng rất mạnh, trong biệt thự thậm chí không có người giúp việc. Trợ thủ đưa hai người đến nơi cũng mau chóng rời đi.
Sith thay quần áo, rồi đưa cho Phương Trầm một bộ đồ mặc nhà của mình: "Không có cỡ của em, xem có mặc được không."
Phương Trầm nhanh tay nhận lấy: "Được mà."
Sith cố ý nói: "Quần lót có thể sẽ hơi lớn."
"..." Mặt Phương Trầm lại nóng lên, nhưng lần này là gấp gáp muốn chứng minh chính mình, cố gắng nói: "Chắc cũng không rộng quá đâu, bởi vì của em cũng... rất lớn."
Nói xong câu cuối cùng, đối diện với vẻ mặt tươi cười dò xét của người đàn ông, Phương Trầm chột dạ cúi đầu.
Không bắt nạt cậu nữa, Sith xoa đầu cậu: "Đi tắm rửa thay quần áo đi, tôi đi nấu cơm cho em."
Nước đổ xuống rào rào, Phương Trầm vừa tắm vừa thấp thỏm không yên.
Cứ thế mà sống chung rồi, nhưng Sith còn chưa tỏ tình. Chẳng lẽ cứ mơ hồ không rõ như vậy mà lăn giường sao?
Thiếu niên đổ dầu gội đầu ra, vò mái tóc thành tổ quạ, không biết phải làm sao mới tốt.
Chỉ là chân vừa bước ra ngoài, những rối rắm của cậu thoáng chốc bị quăng lên chín tầng mây.
Thơm quá đi mất, sao lại có người nấu được món ăn thơm như thế nhỉ.
Sith đổ thức ăn ra đĩa, vừa quay đầu thì thấy thiếu niên thò đầu vào thăm dò. Hắn khẽ cong môi: "Vừa xong, ăn cơm thôi, nếm thử tay nghề của tôi thế nào."
"Chắc chắn là rất ngon."
"Em còn chưa thử mà."
Phương Trầm nghiêm túc nói: "Ngửi là biết ngon rồi!"
Sith cười cười, dọn bát đũa xong, lại kéo ghế cho Phương Trầm ngồi xuống.
Nhưng đúng là rất ngon. Suốt bữa cơm, Phương Trầm không nói được lời nào, mải miết ăn sạch đống đồ ăn trên bàn, một bát rồi lại thêm một bát, cuối cùng no đến mức phải liên tục xoa xoa cái bụng nhỏ đã hơi nhô lên.
Tuy thế nhưng cậu vẫn kiên trì nói: "Để em rửa bát."
Sith cười nói: "Không cần em làm, cứ để đây là được, mai sẽ có người đến dọn."
Hắn đứng lên, đi đến trước mặt Phương Trầm, từ trên cao nhìn xuống cậu: "Có bế được không?"
Giờ sao?
Lại bế nữa à?
Phương Trầm mơ màng: "Nhưng mà em ăn nhiều lắm, sẽ hơi nặng..."
Hình như Sith đã bị lời nói của cậu chọc cười, dứt khoát bế cậu lên, một tay đỡ dưới mông cậu, còn nhấc thử một cái: "Không thấy béo tí nào."
Phương Trầm xấu hổ muốn chết, ôm đầu chôn mặt vào hõm vai Sith.
Động tác này cũng khiến cần cổ mảnh khảnh của thiếu niên lộ ra ngay dưới miệng Sith.
Cậu không nhận ra cơ thể người đàn ông thoáng khựng lại.
Sith hơi rũ mắt, đôi con ngươi xanh xám lóe lên ánh đỏ, yết hầu trượt xuống một cái.
Cuối cùng, hắn vẫn kiềm chế dời mắt đi.
Mãi đến khi bị Sith bế vào phòng cho khách, Phương Trầm mới phản ứng lại.
Hai người không ngủ cùng một phòng sao?
Giọng nói của Sith mang theo ý cười: "Hửm? Em muốn ngủ chung với tôi?"
Mặt Phương Trầm đỏ bừng lên, không ngờ vừa rồi đã nói luôn lời trong lòng ra miệng, đúng là tự mình dọa mình một trận.
Cậu ấp a ấp úng: "Không phải."
Sith không đáp lại, hơi cúi đầu, chạm nhẹ môi lên trán thiếu niên: "Ngủ ngon, mơ đẹp."
Tắt đèn, đóng cửa, người đàn ông đi ra ngoài.
Sao hắn lại không muốn ôm Phương Trầm cùng nhau đi vào giấc ngủ chứ, nhưng vẫn chưa được. Trước khi Phương Trầm... tiếp nhận sự thật, hắn không muốn làm chuyện khiến cậu hối hận.
Hôm nay đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, Phương Trầm còn tưởng mình sẽ mất ngủ, không ngờ cậu lại ngủ ngon lành, một đêm không mộng mị.
Hôm sau tỉnh dậy, Sith đã nấu bữa sáng xong. Phương Trầm hơi ngượng ngùng: "Em ăn qua loa gì cũng được mà."
Sith quét mắt từ trên xuống dưới người cậu một lượt: "Nên mới tự nuôi mình thành ra thế này?"
Hả?
Cậu thì thế nào hả?
Sith nghiêm túc nói: "Quá gầy, bế nhẹ như lông hồng. Sau này, một ngày ba bữa sẽ do tôi phụ trách, không cho ra ngoài ăn linh tinh nữa."
Phương Trầm ngơ ngác, theo bản năng gật đầu. Nhưng gật đầu xong lại thấy không đúng lắm, cậu không nhịn được hỏi: "Thế anh... sẽ ở lại New York bao lâu?"
Đây là một câu hỏi rất thực tế.
Hiện tại Sith bầu bạn với cậu, đối xử tốt với cậu. Nhưng chờ Sith đi rồi, liệu hai người có lại trở về là bạn bè qua mạng hay không?
"Em muốn tôi ở lại bao lâu?"
Phương Trầm sốt sắng nói: "Đương nhiên là cứ..."
"Được, vậy tôi cứ ở lại New York, ở với em."
Sith tự nhiên đáp lại, nhưng ánh mắt chăm chú dừng trên người Phương Trầm lại không hề giống như đang thuận miệng nói ra lời ngon ngọt để lừa dối cậu.
Hình như hắn đang nghiêm túc đưa ra lời hứa với cậu.
Hơi thở của Phương Trầm trở nên gấp gáp: "Thật không? Vậy... Vậy chúng ta..."
Sith hơi khom người, nâng tay đè lại môi Phương Trầm, thấp giọng nói: "Ngoan, tôi biết em muốn nói gì. Tối nay tôi dẫn em đến một bữa tiệc, sau khi đến đó, em muốn thế nào cũng được."
Chỉ là lời nói dối thôi.
Cậu chỉ có thể ở bên hắn.
Nếu Phương Trầm muốn rời đi...
Thân Vương ma cà rồng có hàng trăm ngàn thủ đoạn để giữ người lại, tàn nhẫn, máu me, kiểu gì cũng có, nhưng hắn lại không nỡ dùng bất cứ thủ đoạn nào lên người Phương Trầm.