148. Chương 148: Ngoại truyện 10.5

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 148: Ngoại truyện 10.5

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 148 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sith vỗ nhẹ eo Phương Trầm, thản nhiên đổi chủ đề: "Còn muốn xuống dưới chơi nữa không? Nếu không thích thì chúng ta về nhà."
Phương Trầm hơi do dự: "Thế liệu có gặp cảnh hút máu đó nữa không, em vẫn còn hơi sợ, vả lại, đó có phải người thường không..."
"Là huyết nô." Sith an ủi cậu: "Mỗi ma cà rồng đều nuôi huyết nô cho riêng mình, em có thể hiểu như là nuôi một túi máu, bọn họ sẽ cung cấp máu cho chủ nhân, em yên tâm, là bọn họ tự nguyện."
Phương Trầm không tin: "Cho bao nhiêu tiền họ mới tự nguyện? Vừa nãy em còn thấy hai cái lỗ ở cổ."
"Khả năng tự hồi phục của huyết nô rất mạnh, sẽ lành lại ngay thôi." Giọng điệu của Sith mang theo vẻ mỉa mai: "Em xem nhẹ lòng tham của con người quá rồi, ngoài tiền tài, bọn họ còn muốn bất tử."
"Làm huyết nô tuy phải tuân theo mệnh lệnh của ma cà rồng, lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng để bị hút máu, nhưng cũng có được sự bất tử."
Ánh mắt của Sith dừng trên người Phương Trầm.
Không ai có thể kiềm lòng trước hai chữ bất tử.
Hắn tin thiếu niên cũng không phải ngoại lệ...
Phương Trầm bỗng nghiêm túc hỏi: "Em hỏi anh một chuyện, anh nhất định phải trả lời thật lòng em."
Sith thản nhiên đáp: "Em nói đi."
"Rốt cuộc anh bao nhiêu tuổi rồi?"
"..."
Cái miệng nhỏ của Phương Trầm bắt đầu liến thoắng: "Lúc trước em cứ nghĩ anh khoảng hơn ba mươi, tuy là có hơi lớn tuổi, nhưng cũng tạm chấp nhận được, hiện tại anh lại là ma cà rồng, còn bất tử nữa, rốt cuộc anh bao nhiêu tuổi? Gia đình em không cho phép em quen người quá lớn tuổi đâu."
Sith, "..."
Thân Vương ma cà rồng luôn bình tĩnh và quyết đoán lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt kinh ngạc nhìn Phương Trầm: "Gia đình em không quan tâm đến em sao?"
Phương Trầm từ trên đùi hắn đứng dậy, xoa xoa eo: "Vậy thì sao chứ? Chẳng lẽ anh không muốn về nhà với em? Em không thể tìm một người già hơn cả ba em chứ."
Lần đầu tiên Sith phải chịu tức nghẹn đến vậy, hắn mím môi: "Cũng không quá lớn, được rồi, hãy bỏ qua chuyện tuổi tác đi, em còn điều gì không vừa ý về tôi không?"
"Không thể bỏ qua được."
Phương Trầm híp híp mắt: "Đừng nói là anh vài trăm tuổi rồi đấy nhé."
Mới hơn tám trăm tuổi thôi, không tính là quá già đâu.
Ánh mắt của thiếu niên lướt nhìn từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở một vị trí nào đó.
Chậc.
Cũng đã mấy trăm năm rồi nhỉ.
Liệu còn dùng tốt không đây?
Phương Trầm bỗng chợt hiểu ra.
Thảo nào hôm qua lại để cậu ngủ trong phòng khách.
Hóa ra là không được rồi.
Thấy vẻ mặt thay đổi liên tục của thiếu niên, nhìn là biết lại đang nghĩ vẩn vơ linh tinh, Sith cắn răng, vẻ mặt tối sầm: "Tôi chỉ là hơi lớn tuổi thôi, những phương diện khác không hề bị ảnh hưởng gì cả."
Phương Trầm đáp lại qua loa một tiếng "ò".
Sith bị cậu chọc cho tức điên, lạnh mặt đứng lên: "Chúng ta về nhà."
Về nhà rồi biết.
Phương Trầm lùi lại phía sau: "Đừng mà, em còn phải đi gặp bạn, em không về."
Sith lạnh mặt: "Tôi đi với em."
Lần này Phương Trầm không từ chối nữa.
Lỡ đâu lại gặp mấy cảnh máu me thì cứ việc trốn sau lưng Sith là được.
Jaymin đi đi lại lại trong sảnh lớn hai vòng mới thấy Phương Trầm từ trên tầng hai đi xuống, cậu ta vừa muốn đi lên đó, ánh mắt lướt qua, chợt nhìn thấy người đàn ông đứng ở phía sau Phương Trầm.
Đầu gối bỗng mềm nhũn, suýt nữa thì khuỵu xuống.
Cậu ta hoa mắt nhìn nhầm rồi sao.
Đó là Thân vương Sith đó sao?
Phương Trầm nhí nhảnh chạy tới, hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt khác thường của Jaymin: "Jaymin, không ngờ lại gặp được cậu ở đây."
Jaymin cố gắng nặn ra một nụ cười đáp lại: "Ha... tôi cũng vậy, thật bất ngờ."
Phương Trầm nghiêng đầu: "Cậu cũng là người như vậy hả?"
Jaymin liếc nhanh Sith đứng ở đằng sau, rồi lại vội vàng dời ánh mắt đi, cố tình hỏi lại: "Sao cơ?"
Phương Trầm nhe răng cười: "Cái này này."
Người không biết còn tưởng cậu đang mắng ma cà rồng là chó đấy.
Jaymin ấp úng "ừm" một tiếng.
Nhưng cậu ta phản ứng rất nhanh, nghi ngờ nhìn Phương Trầm: "Cậu không phải sao?"
Phương Trầm vội vàng nói: "Đương nhiên là phải rồi."
Cậu chỉ tay về phía sau, dùng kiến thức vừa mới học hỏi được nói: "Đây là huyết nô của tôi."
Jaymin sững sờ.
A... Thân vương là huyết nô của cậu... Cái đó... Thôi được rồi.
Tuy Sith không đứng quá gần, nhưng thính lực của ma cà rồng vượt xa người phàm, những lời Phương Trầm nói hắn cũng đã nghe thấy tất cả, không những không giận mà khóe môi còn khẽ cong lên.
Phương Trầm tự cho mình một thân phận ma cà rồng thật ngầu, đàng hoàng thảo luận kiến thức với Jaymin, lúc đầu Sith còn không ngắt lời, mãi đến khi Phương Trầm hỏi đến chuyện sống thọ mới cuối cùng cũng không nhịn được nữa, đi tới ôm vai Phương Trầm: "Về nhà thôi."
"Anh đợi em... em chưa nói xong mà!"
Phương Trầm cảm thấy mất mặt, lại không thể thoát khỏi vòng tay của người đàn ông, vội vàng quay đầu giải thích với Jaymin: "Tôi đi trước đây, về hút máu của ảnh, tạm biệt nhé."
Jaymin đứng đờ người ra vẫy tay chào lại cậu.
Về đến xe, Phương Trầm hờn dỗi nói: "Em còn chưa nói xong, anh chẳng tôn trọng em chút nào cả!"
Sith liếc cậu một cái: "Em nói tôi là huyết nô của em thì có tôn trọng tôi không?"
Mặt Phương Trầm đỏ bừng: "Anh nghe thấy sao?"
Sith cong môi: "Nếu em thật sự muốn hút máu của tôi thì cũng không phải là không được."
Phương Trầm vội vàng che miệng hắn: "Em không hề, em không muốn đâu, anh đừng có nói linh tinh."
Trên thực tế, Sith chưa từng có ý nghĩ muốn biến Phương Trầm thành huyết nô.
Quá trình đó rất đau đớn, sao hắn nỡ lòng nào chứ.
Thật ra ngoài việc hút máu của con người, còn một cách khác. Đó là ma cà rồng tự nguyện cho con người hút máu của mình, ma cà rồng cấp bậc càng cao thì khi con người được chuyển hóa sẽ càng ít phải chịu đau đớn.
Chỉ là gần như không có ma cà rồng nào dùng cách này, nên dần dần đã bị lãng quên.
Nhưng Sith không biết Phương Trầm có đồng ý để hắn đồng hóa mình hay không, mặc dù ma cà rồng có được sự bất tử, nhưng sẽ không giống người phàm, sẽ sợ ánh nắng, sợ bạc.
Hai người trở về biệt thự. Sith như đã quên bẵng những gì đã xảy ra hôm nay, im lặng không nhắc một lời nào về ma cà rồng.
Sith không nhắc, Phương Trầm cũng ngại không mở lời, hai người cứ thế giữ kín trong lòng.
Nhưng ngoài việc đó ra thì sinh hoạt hằng ngày càng trở nên thân mật hơn.
Phương Trầm vẫn ngủ ở phòng khách, nhưng buổi sáng sẽ được Sith đánh thức, người đàn ông bế cậu lên, hôn lên trán và cằm rồi mới bế cậu đi rửa mặt. Bữa sáng sẽ được chuẩn bị đâu vào đấy, thường là món Trung Quốc mà Phương Trầm thích ăn, sau đó đưa cậu đến trường.
Không khác gì đang yêu đương, hẹn hò.
Nhưng ngoài những hành động đó ra thì không làm gì thân mật hơn.
Phương Trầm chỉ đành kéo Jaymin ra nhờ cậu ta giải quyết vấn đề tình cảm cho mình.
Cậu ngập ngừng hồi lâu mới nói: "Hôm đó tôi nói đùa thôi, Sith không phải huyết nô, anh ấy mới là ma cà rồng."
Jaymin, "..." Đồ ngốc cũng biết điều đó.
Nghe Phương Trầm kể lể một hồi xong, Jaymin do dự mở lời: "Cậu đã nghĩ kỹ chưa? Phải trở thành ma cà rồng đó."
Phương Trầm nâng cằm: "Vậy lúc trước cậu đã nghĩ thế nào?"
Jaymin thờ ơ đáp: "Chỉ vì bất tử thôi."
"Nhưng chắc chắn cậu không nghĩ như vậy."
Phương Trầm có chút buồn rầu: "Cũng có thể coi là như vậy, nếu tôi bất tử thì có thể mãi mãi ở bên Sith rồi."
Jaymin "Chậc" một tiếng: "Cái đồ chỉ biết yêu đương!"
Buổi tối đi ăn với Jaymin, sau đó Sith đích thân đến đón cậu, trong màn đêm, người đàn ông dựa người vào cửa xe, miệng ngậm điếu thuốc nhưng không châm lửa.
Từ khi sống chung với Phương Trầm, biết thiếu niên không thích mùi thuốc lá nên Sith đã không còn hút nữa, chỉ là hai ngày nay có chuyện phiền muộn nên hắn thường ngậm thuốc để đỡ nhớ.
Nhìn thiếu niên nhí nhảnh chạy ra từ trong nhà hàng, Sith vội vàng ném điếu thuốc đi, bước tới ôm lấy Phương Trầm.
"Mặc ít thế này, có lạnh không?"
Phương Trầm thò đầu ra từ trong lòng người đàn ông: "Không đâu ạ."
Sith mỉm cười, cúi đầu hôn lên trán cậu: "Về nhà thôi."
Giống như mọi ngày, về nhà, rửa mặt, thay quần áo, chuẩn bị đi ngủ.
Điều duy nhất khác biệt là, Sith bước ra từ trong nhà tắm thì thấy trên giường có một cục tròn nhỏ.
Hắn hơi nheo mắt, bước tới vén chăn lên, không mấy bất ngờ khi thấy Phương Trầm đang cười tít mắt nhìn mình.
Sith hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm thấp: "Phương Trầm, em có biết mình đang làm gì không?"
Phương Trầm nằm nghiêng người, một tay chống đầu: "Em đã leo lên giường của anh luôn rồi mà anh còn hỏi em câu đó, chẳng lẽ anh thật sự không được sao?"
Một lời khiêu khích rõ ràng.
Sith cười lạnh, nghiêm mặt hỏi lại: "Em đang tìm chết sao?"
Phương Trầm cười tít mắt: "Tìm làm."