Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 147: Ngoại truyện: Anh là ma cà rồng?
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 147 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bàn tay to lớn của người đàn ông khẽ vỗ lên lưng Phương Trầm, vỗ về cậu, "Không sao đâu, đừng sợ."
Phương Trầm nghĩ rằng Sith không tin mình, ngẩng đầu lên, vội vã nói, "Thật đấy, em thấy thật mà..."
Lời nói vừa thốt ra được một nửa thì chợt khựng lại, cậu lí nhí, "Mắt của anh..."
Người đàn ông cúi mắt nhìn cậu, khẽ nở nụ cười, "Làm sao thế, bé cưng?"
Cậu sợ rồi sao?
Có phải cậu muốn đẩy hắn ra rồi bỏ chạy không?
Nghĩ đến cảnh tượng thiếu niên quay lưng bỏ chạy khỏi hắn, cảm xúc hung bạo trong lòng Sith chợt dâng trào không thể kiểm soát được nữa, ánh mắt hắn càng lúc càng đỏ thẫm.
Bắt lại, nhốt lại...
Nhưng ngay giây tiếp theo, Phương Trầm lại khóc lớn hơn, ôm chặt lấy hắn, "Xong đời rồi, có phải anh bị cắn rồi không, thế phải làm sao đây, ăn nhiều tỏi có được không..."
Sith sững sờ.
Mãi một lúc lâu sau, hắn mới bất đắc dĩ cong khóe môi lên, nhấc bổng người lên rồi đi lên lầu.
Khi về đến phòng nghỉ, Phương Trầm vẫn không ngừng khóc, Sith đặt cậu ngồi lên đùi mình, lau nước mắt cho cậu, tiếp tục an ủi, "Đừng khóc nữa bé cưng, tôi không sao."
Phương Trầm vừa sụt sịt vừa nức nở khóc, hoàn toàn không để ý rằng người đàn ông đã thay đổi cách xưng hô, đôi mắt cậu đẫm lệ, không thể nhìn rõ phía trước, cậu nâng tay giữ cằm người đàn ông, chớp chớp mắt cố gắng nhìn cho rõ, "Bao giờ thì răng anh dài ra thế, cái răng nhọn nhọn ấy."
"..."
Sith mỉm cười nói, "Em không sợ à?"
Phương Trầm nức nở nói, "Anh cũng bị cắn rồi, em còn biết làm sao đây."
Đành chấp nhận thôi.
Còn có thể làm gì đây.
Sith không biết phải nói gì, im lặng lau đi những giọt nước mắt cho Phương Trầm, thì Phương Trầm bỗng chộp lấy tay hắn, đôi mắt cậu còn đỏ hơn cả mắt thỏ, nhất thời khiến người ta không phân biệt được ai mới thực sự là ma cà rồng.
"Anh đừng sợ, chỗ bọn em có nhiều phương pháp dân gian lắm, về nhà em nấu cơm nếp cho anh ăn thử xem, không biết ở đây có mua được chân cừu đen không."
Cũng không biết cương thi với ma cà rồng có giống nhau không.
Sith vừa bực mình vừa buồn cười, "Không cần chữa đâu, không chữa được."
Vừa rồi, trong chớp mắt, hắn thật sự đã nảy ra ý nghĩ 'đâm lao thì phải theo lao', nhưng rồi hắn lại thôi, bản chất tăm tối từ sâu trong xương tủy của ma cà rồng khiến Sith muốn phơi bày tất cả những điều không thể chấp nhận được ra trước mặt Phương Trầm.
Để Phương Trầm tự đưa ra lựa chọn.
Buộc cậu phải đối mặt và quyết định.
Đôi mắt u tối của người đàn ông chăm chú nhìn Phương Trầm, giọng nói khàn đục, "Nếu, tôi chính là ma cà rồng thì sao."
Phương Trầm ngây dại.
Cậu...
Cậu yêu đương qua mạng với một ma cà rồng sao??
Thấy thiếu niên ngây ngô, Sith càng muốn dọa cậu ta hơn nữa, "Bữa tiệc lần này là tiệc của ma cà rồng, ở đây chỉ có mình em là con người."
Phương Trầm sẽ phản ứng thế nào?
Cậu sẽ hét lên chói tai rồi bỏ chạy sao?
Cậu sẽ mắng hắn là quái vật ư?
Mỗi giây trôi qua, dòng máu nóng đang sôi sục trong người Sith dần nguội lạnh.
Nhưng ngay lúc này, Phương Trầm lại cau mày, lấy điện thoại ra, "Không thể nào, em mới gọi điện với bạn mà, cậu ấy cũng đang ở đây."
"..."
Thấy Phương Trầm định gọi lại cho người bạn đó, Sith bắt đầu cảm thấy hơi đau đầu, hắn giữ lấy tay cậu.
"Phương Trầm, em không sợ tôi sao?"
Phương Trầm ngẩng đầu nhìn hắn, nhớ lại cảnh tượng ban nãy, thật sự rất đáng sợ, cậu theo bản năng đưa tay che cổ mình.
Thấy động tác này của Phương Trầm, ánh mắt người đàn ông chợt tối sầm lại.
"Anh cho em xem răng của anh đi." Phương Trầm cau mày, "Anh cũng muốn cắn cổ em à?"
Sith nhắm nghiền mắt lại.
Sao cậu ta cứ mãi ám ảnh với răng của hắn thế!!
Phương Trầm rướn người lên, tách môi Sith, "Anh cho em xem đi."
Gân xanh trên trán người đàn ông giật thon thót, bị cậu chọc cho không còn nghĩ được gì nữa, chỉ muốn vén quần đánh vào mông cậu vài cái.
Đột nhiên chuông điện thoại vang lên, là Jaymin.
Chắc hẳn là vì tìm cậu khắp đại sảnh mà không thấy.
Phương Trầm cầm điện thoại, ánh mắt bất lực nhìn Sith, "Làm sao đây, cậu ấy cũng là ma cà rồng sao?"
Sith khẽ cười lạnh, "Lúc này lại biết sợ rồi à, vừa nãy..."
Lời còn chưa dứt, Phương Trầm đã nhấn nút nghe.
Trên màn hình điện thoại, Jaymin giơ điện thoại lên hỏi cậu, "Ông đang ở đâu thế? Tôi không tìm thấy ông."
Phương Trầm nghiêm túc đáp, "Ông há mồm xem nào, tôi xem răng của ông trước."
"..."
Jaymin nghẹn lời, "Ông có ý gì?"
Phương Trầm nheo mắt, "Tôi là người, ông có phải không?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó Jaymin cúp máy cái rụp.
Chậc.
Dám chơi mà không dám chịu sao.
Phương Trầm cất điện thoại vào, ngây thơ ngẩng đầu nhìn Sith, người đàn ông với vẻ mặt không cảm xúc nhìn cậu, "Tôi không phải người."
Phương Trầm, "... Ồ."
Có lẽ vì suy nghĩ Sith bị ma cà rồng cắn đã lọt vào đầu cậu trước đó, nên khi nghe thấy người đàn ông bình thản thừa nhận mình là ma cà rồng, Phương Trầm bỗng nhiên không còn sợ hãi đến thế nữa.
Điều cậu lo lắng là...
"Cho nên anh trò chuyện với em trên mạng, gặp mặt... chỉ vì muốn hút máu của em thôi sao?"
Nghe những lời này của thiếu niên, Sith hơi cúi mắt nhìn cậu, cảm giác trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, cảm giác nghẹt thở như muốn bóp chết hắn.
Hắn khẽ nói, "Sao có thể như vậy."
Người đàn ông hơi cúi đầu xuống, trán hắn chạm vào trán Phương Trầm, giọng nói khàn khàn, "Là vì thích em."
Không, là yêu em.
Bên trong lâu đài tối tăm không một tia sáng, mỗi khi nghe thấy giọng nói của Phương Trầm, Sith đều cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Thích nghe cậu làm nũng nói rằng mình sợ tối, thích nghe cậu than thở đồ ăn bên ngoài dở tệ, thích nghe cậu chia sẻ với mình những chuyện vụn vặt mỗi ngày.
Phương Trầm ôm lấy cổ Sith, "Được rồi, chắc em bị trúng ngải yêu rồi, hiện tại thấy ma cà rồng cũng không còn đáng sợ đến mức đó nữa."
"Thế bao giờ anh mới cho em xem răng?"
"..."