Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 150: Ngoại truyện 11.1
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 150 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đại Lăng giao chiến với Bắc Địch, liên tiếp thất thủ hơn mười thành biên cương. Quốc chủ buộc phải cầu hòa, đưa Thất hoàng tử sang Bắc Địch làm con tin.
Xe ngựa xóc nảy suốt chặng đường, từ Kinh đô đến thảo nguyên. Phương Trầm cũng khóc suốt, đến nỗi tiểu tư phải khuyên nhủ cậu đừng để sang Bắc Địch lại thành người mù.
Mẫu phi của Phương Trầm mất sớm, cậu được Quý Phi nhận nuôi và sống trong nhung lụa từ nhỏ. Ai ngờ, khi hay tin phải đưa hoàng tử đi làm con tin, Quý Phi vì bảo vệ nhi tử ruột thịt của mình mà đã đẩy cậu ra.
Phương Trầm lau nước mắt, nói: "Nghe nói ở đó bọn họ ăn lông uống máu, nhất là Đại Vương của bọn họ, dáng vẻ như Quỷ Dạ Xoa, có thể dọa trẻ con khóc thét. Ta sang đó rồi, sợ là không sống nổi qua ngày mai." Tiểu tư an ủi cậu: "Những lời đồn bên ngoài không đáng tin đâu ạ." Nhưng Phương Trầm vẫn không ngừng rơi lệ. Khóc một lúc, cậu lại nức nở nói: "Đưa hộp bánh cho ta đi, ta đói rồi." Tiểu tư đành chịu, đáp: "Thiếu gia chỉ mang theo có mấy hộp, khéo chưa đến nơi đã bị người ăn sạch rồi." Phương Trầm lầm bầm: "Có sao đâu, dù sao cũng là người sắp chết." "Ôi chao, người đừng nói mấy lời xui xẻo này chứ!"
Dù Phương Trầm có không tình nguyện đến mấy, xe ngựa vẫn cứ tiến vào biên giới của Bắc Địch Vương. Một đội binh lính chặn họ lại, hỏi: "Người Đại Lăng? Đến làm gì!" Lễ quan đứng ngoài đưa thiếp, cung kính nói: "Chúng ta dâng Hoàng tử làm con tin, thể hiện lòng thành muốn hai nước thân thiết." Một vị tướng lĩnh từ trong đi ra, đoạt lấy tấm thiếp, nói: "Nói lảm nhảm gì đó, tặng người thì nói thẳng là tặng người đi. Còn bắt chúng ta nuôi thêm một miệng ăn."
Phương Trầm đang ngồi trong xe ngựa, nghe thấy lời nhục mạ này, mắt cũng đỏ lên. Cậu mặc kệ lời can ngăn của tiểu tư bên cạnh mà bước xuống xe ngựa. "Bắc Địch các ngươi có hiểu lễ nghi quy củ hay không!" Kẻ kia cười cợt: "Ờ, Đại Lăng các người hiểu quy củ, chẳng phải vẫn bị chúng ta đánh cho tè ra quần đó sao." Phương Trầm siết chặt nắm đấm, nói: "Ngươi!!" Vị tướng lĩnh này cuối cùng cũng đưa mắt sang. Vừa nhìn đã ngây người. Thiếu niên trước mắt mặc cẩm bào cổ tròn màu vàng nhạt, khuôn mặt nhỏ nhắn như nặn từ tuyết, đôi mắt đen láy sáng ngời, cứ như người bước ra từ trong tranh. Hắn ta nhếch miệng: "Ngươi đến gả cho Đại Vương chúng ta sao?" Phương Trầm giận đến mức mặt cũng đỏ bừng, nói: "Ngươi nói lời vô liêm sỉ gì vậy!"
Trong chiếc lều cách đó không xa, một nam nhân vừa giải quyết xong vấn đề bố trí lương thực đi ra, chợt nghe thấy tiếng tranh cãi ồn ào. Hắn cau mày đi tới, hỏi: "Xảy ra chuyện gì?" Vị tướng lĩnh vừa rồi còn hung hăng hống hách lập tức quỳ xuống, tâu: "Vương Thượng, đây là người Đại Lăng, nói đưa cho ngài làm Vương Hậu." Hai mắt Phương Trầm mở lớn, nói: "Vương Hậu gì chứ, tai ngươi có vấn đề à? Ta là con tin, ta là Thất Hoàng tử của Đại Lăng!" Tây Tư biết chuyện Đại Lăng đưa người đến làm con tin, vốn cũng không đặt chuyện này trong lòng, chỉ nghĩ tùy tiện sắp xếp cho một chỗ ở. Nhưng vừa mới ngước mắt nhìn, cả người hắn đã cứng đờ.
Khoé mắt đuôi lông mày của thiếu niên đều ánh lên vẻ giận dữ, sống động đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Tây Tư nhìn cậu một hồi lâu, mãi đến khi hoàng tử nhỏ này dùng đôi mắt to tròn trừng hắn, hắn mới khẽ nhếch môi: "Ồ, Vương Hậu phải không? Đưa vào trong lều của Bổn Vương." Phương Trầm: "..." Sao lại không có kẻ nào nghe hiểu lời cậu nói vậy.
Cứ mơ mơ màng màng như vậy, Phương Trầm bị đưa vào trong Vương trướng. Đầu cậu cứ ong ong, rõ ràng cậu đến đây làm con tin, sao tự dưng lại biến thành hòa thân rồi. Bắc Địch có đô thành riêng của mình, chỉ là gần đây bận đánh nhau nên mới dựng tạm Vương trướng ở đây. Hiện tại chiến sự đã tạm ngừng, nhưng họ vẫn chưa dọn đi. Vương trướng rất lớn, thoạt nhìn phải to bằng cỡ mười cái lều bình thường cộng lại. Phương Trầm tự mình đi vào, có hơi sợ sệt, lại bắt đầu muốn khóc. Nhưng giờ đã vào đến ổ địch rồi, cậu cảm thấy có khóc cũng chẳng để làm gì, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Chẳng mấy chốc, Tây Tư cũng theo vào. Hắn vừa bảo người mở kho lương thực, đưa những lễ vật cầu hòa mà Đại Lăng đã cho người mang đến ra. Hơn mười cái hòm to, không thể mang hết vào trong nên đành để ở bên ngoài. Phương Trầm không biết Đại Vương này rốt cuộc muốn làm gì, cố tình lạnh mặt, hỏi: "Vương Thượng rốt cuộc có ý gì? Dùng những thứ của Đại Lăng ta để mua chuộc ta sao?" Hoàng tử nhỏ này cũng khá dữ dằn đó. Đến Phụ Quân của hắn còn không dám nói chuyện với hắn như thế. Nhưng Tây Tư không tức giận, hắn hơi cong môi, nói: "Tặng quà gặp mặt mà thôi, mấy thứ vàng bạc châu báu đệ có thể cầm chơi, gấm lụa thì may thành y phục." Phương Trầm cảnh giác nhìn hắn, nói: "Ta không cần!"
Người trước mắt này đúng là Đại Vương của Bắc Địch sao? Dường như không đáng sợ như trong lời đồn. Nhưng hắn thật sự quá cao lớn, nãy giờ cậu cứ phải ngửa mặt để nói chuyện với hắn, mỏi cả cổ rồi. Đôi mắt hắn... không ngờ lại là màu xanh xám, giống y như mắt sói. Trong lúc Phương Trầm đánh giá nam nhân, Tây Tư cũng rũ mắt nhìn cậu. Bốn mắt thình lình chạm nhau, dọa Phương Trầm khẽ run lên, bối rối dời mắt đi. Tây Tư khẽ cong môi. Nhát gan như con cừu non trên thảo nguyên vậy, chỉ một ngọn gió thổi cỏ lay thôi cũng cuống cuồng quay mông bỏ chạy. Nghĩ vậy trong lòng, hắn vô thức hạ giọng nhẹ nhàng hơn: "Đói chưa, ta cho người đưa cơm vào."
Suốt đường đi đều là màn trời chiếu đất, Phương Trầm đã thèm một bữa ăn tử tế lắm rồi. Nghe thế, cậu không khỏi xoa xoa bụng, khí thế gắng gượng bày ra mặt thoáng chốc bay sạch, nhỏ giọng nói: "Vậy... ăn một ít." Tây Tư bật cười, nhưng cũng không trêu chọc cậu nữa, cất giọng phân phó hạ nhân bên ngoài. Rất nhanh, đám hạ nhân khom người tiến vào, bày đầy một bàn toàn những món ăn ngon. Tây Tư không quen có người hầu hạ bên cạnh, khoát tay áo cho bọn họ lui ra, nói: "Ăn cơm đi, hoàng tử nhỏ." Phương Trầm cứ thấy cách gọi này của hắn là lạ thế nào, nhưng đồ ăn bày trước mắt, cậu không còn tâm trạng đâu mà quan tâm nhiều như thế. Ngồi xuống đối diện với Tây Tư, trước đây Phương Trầm chưa từng ăn đồ ăn của Bắc Địch, thế là cậu cảm thấy khá mới lạ. Cậu nếm thử cái này, rồi lại nếm thử cái kia, mùi vị đều không tệ. Thấy cậu ăn uống ngon lành, Tây Tư hài lòng mỉm cười. Hắn cũng cầm đũa lên, nhưng chưa kịp ăn thì Phương Trầm đối diện đã đặt bát xuống, nói: "Đa tạ Vương Thượng khoản đãi, ta ăn xong rồi." Tây Tư: "..." Hắn khó tin hỏi: "Đệ mới ăn có hai miếng." Phương Trầm hừ lạnh trong lòng: Đúng là kiến thức hạn hẹp. Đây là lễ nghi quý tộc của bọn họ, cậu đâu phải người sắp chết đói chưa từng được ăn cơm. Hoàng tử nhỏ khẽ nâng cằm, dáng vẻ ngạo mạn, nói: "Nếm thử mùi vị là được rồi." Tây Tư bị cậu chọc giận đến mức bật cười. "Ăn đồ ăn cho mèo à." Hắn hơi nâng cằm, nói: "Đến Bắc Địch thì phải theo quy củ của Bắc Địch chúng ta, phải ăn sạch sẽ cơm trước mắt, nếu không..." Trái tim Phương Trầm treo ngược lên. Đến rồi, sự khuất nhục mà con tin trong truyền thuyết phải chịu đựng! Đến đi! Cậu đã chuẩn bị xong hết rồi! Cùng lắm thì ném cơm xuống đất bắt cậu quỳ xuống ăn, hoặc là cho cậu đói chết luôn! Mặc kệ là chiêu trò gì! Cậu đường đường là Thất Hoàng tử của Đại Lăng, sẽ không bao giờ chịu khuất phục! Nhưng giây tiếp theo, bỗng nghe giọng điệu bình thản của Tây Tư: "Nếu không ăn thì ta sẽ ôm đệ rồi đút cho đệ ăn." Hai mắt Phương Trầm mở to, "A?" Tây Tư cong môi: "Còn không ăn? Muốn ta đút thật à?" Chỉ thấy hoàng tử nhỏ vừa rồi còn bày ra vẻ mặt thấy chết không sờn như bị dọa cho sợ chết khiếp, vội cắm đầu ăn hùng hục. Một bữa cơm mà cứ như đi đánh giặc.