151. Ngoại truyện 11.2: Đêm đầu tiên

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Ngoại truyện 11.2: Đêm đầu tiên

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 151 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ăn uống no nê, Phương Trầm trở nên chậm chạp, không còn sắc sảo hay nghiêm nghị như trước, cuộn mình trên giường như một chú mèo lười biếng vươn vai.
Có thuộc hạ tìm đến nên Sith ra ngoài, trong trướng lúc này chỉ còn Phương Trầm, cậu bất giác thả lỏng, đôi mắt lim dim.
Vốn định chợp mắt một lát, không ngờ cậu cứ thế ngủ thiếp đi.
Sith xử lý xong chính sự quay về lều, vừa hay nhìn thấy cảnh tượng này. Thiếu niên ngủ trên giường, ánh nến dịu nhẹ chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn, mịn màng như hạt trân châu. Cậu hơi nằm nghiêng, má phúng phính bị ép lại, cánh môi đỏ mọng hơi hé, không biết có nhìn thấy đầu lưỡi bên trong không.
Chỉ nhìn cảnh tượng này thôi mà cổ họng Sith đã khô khốc.
Hắn nghĩ mình đúng là điên rồi. Vừa nhìn thấy mặt vị Hoàng tử Đại Lăng này, hắn đã như trúng tà, trái tim dâng trào cảm xúc, không thể giả vờ được nữa.
Nam nhân đi tới cạnh giường, quỳ một gối, ánh mắt dừng trên người Phương Trầm rồi không thể rời đi được nữa.
Hắn muốn ghé sát hơn chút nữa, ngửi thử xem trong miệng cậu có thơm như vậy không.
Kết quả, vừa mới ghé đầu lại thì Phương Trầm bất ngờ mở mắt, ngơ ngác nhìn người trước mặt.
Bầu không khí dường như đông cứng lại ngay trong khoảnh khắc đó.
Sith khẽ ho một tiếng, nói: "Ta đang định gọi đệ dậy đây, rửa mặt đi, thay y phục rồi hãy ngủ tiếp, cứ ngủ vậy không tốt đâu."
Giọng nói dịu dàng, lý do cũng khá thuyết phục.
Nhưng Phương Trầm vẫn lùi về sau, cảnh giác nhìn người trước mặt.
Sith lặng lẽ "chậc" một tiếng, đành đứng dậy, bảo hạ nhân bưng nước ấm vào hầu hạ Phương Trầm rửa mặt.
Lúc thấy hạ nhân dùng khăn nhúng nước ấm đưa cho Phương Trầm lau mặt, không hiểu sao trong lòng Sith bỗng dâng lên sự ghen tị.
Nếu đổi lại là hắn được hầu hạ Phương Trầm rửa mặt thì tốt biết bao.
Ôm cả người thiếu niên trong lòng, cầm khăn lau mặt cho cậu, cậu có muốn lùi về sau cũng chỉ có thể áp sát ngực hắn hơn, mềm mại như một nắm cơm nếp.
Sith nghĩ vậy, lồng ngực nóng lên.
Phương Trầm lau mặt súc miệng xong, vẫn thấy cả người không được tự nhiên. Vị Đại Vương Bắc Địch này cứ đứng bên cạnh nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt ấy khiến Phương Trầm hơi sợ.
Cậu do dự một thoáng, chậm rãi lên tiếng: "Vương Thượng, đêm nay ta ở đâu?"
Đến rồi! Nỗi khuất nhục thứ hai của kẻ làm con tin! Hắn sẽ cho cậu ngủ ở ổ chó hay chuồng cừu đây!
Phương Trầm khẽ siết chặt nắm tay.
Nhưng nam nhân cao lớn trước mặt lại khẽ cau mày: "Đệ gọi ta là gì cơ?"
Phương Trầm ngơ ngác: "A?"
"Sith, tên của ta." Nam nhân hơi dừng lại, hất cằm về phía cậu: "Ta đã xem lễ thư, viết là Thất Hoàng tử Trầm, đệ tên Phương Trầm?"
Sao tự nhiên lại nhảy cóc sang giai đoạn trao đổi tên thế này?
Phương Trầm buồn bực "ừm" một tiếng.
Sith có vẻ rất thích tên của cậu, thấp giọng gọi hai lần: "Phương Trầm, Phương Trầm."
Giọng nói của nam nhân khàn khàn, rõ ràng vẫn cách nhau một khoảng mà như thì thầm sát bên tai, vành tai Phương Trầm đỏ lên. Cậu khẽ ho một tiếng, gượng gạo hỏi: "Vương Thượng gọi tên ta làm gì?"
Sith thấp giọng: "Đừng gọi ta là Vương Thượng, gọi tên ta đi."
Phương Trầm: "..."
Không phải, vị Đại Vương Bắc Địch này có bình thường không thế?
Cậu hít sâu một hơi: "Đêm nay ta ngủ thế nào đây!"
Sith thản nhiên đáp: "Đương nhiên là ngủ trong lều của ta."
Hai mắt Phương Trầm mở to: "Nơi này chỉ có một chiếc giường."
Sith nhướn mày: "Thế thì sao?"
Đáng giận! Đây là cách người Bắc Địch làm nhục con tin sao? Đặc biệt quá!
Ánh nến trong Vương trướng đã tắt, bóng đêm bao trùm, xung quanh yên tĩnh, thậm chí không nghe rõ tiếng binh lính đi tuần tra bên ngoài.
Chiếc giường rất lớn, Phương Trầm nằm sát mép, ôm chăn trong lòng, trái tim đập thình thịch như sắp nhảy ra ngoài đến nơi.
Sao cứ thấy sai sai chỗ nào.
Cậu có đến hòa thân đâu! Sao lại ngủ cùng nhau luôn rồi!
Trong đầu miên man suy nghĩ, Phương Trầm nghĩ Đông ngẫm Tây, còn tưởng mình sẽ mất ngủ cả đêm, không ngờ vừa ngoẹo đầu đã ngủ thiếp đi.
Nam nhân bên cạnh vẫn nằm im không nhúc nhích, vờ như đã ngủ. Mãi đến khi hơi thở của người bên cạnh trở nên đều đặn rồi dần nhẹ đi, nam nhân mới lặng lẽ vươn tay, kéo cậu vào lòng.
Thiếu niên ngủ rất sâu, không hề phát hiện ra, đầu gối lên cánh tay nam nhân, chép miệng ngủ ngon lành.
Quanh năm dẫn binh đánh trận nên nam nhân có một đôi mắt như sói, thị lực vào ban đêm rất tốt. Dù bên trong Vương trướng có tối om thì hắn vẫn nhìn được dáng vẻ ngủ ngon lành của thiếu niên, hàng lông mi dày rũ xuống, khi ngủ lại rất ngoan ngoãn.
Đại Lăng đưa nhiều vàng bạc, ngọc ngà, ruộng đất, súc vật đến như vậy, không có thứ nào khiến hắn hài lòng. Hôm nay lại đưa một bảo bối đến đây, cuối cùng cũng chạm thẳng vào trái tim Sith.
Cứ thế ôm cậu trong lòng, Sith cũng nhắm mắt.
Để hắn nghĩ xem. Chọn ngày đẹp nào để cử hành lễ đại hôn đây.
Bôn ba nhiều ngày không được ngủ ngon, tối nay rốt cuộc cũng được đánh một giấc ngon lành. Buổi sáng Phương Trầm tỉnh dậy, ngáp một cái, đang định vươn vai duỗi eo, bỗng nhận ra mình không nhúc nhích được.
Cậu ngẩn ra, cúi đầu nhìn, chợt sững sờ.
Trời sập rồi! Sao cậu lại chạy vào lòng Sith thế này!
Người đàn ông ôm trọn cậu trong lòng, như ôm một cái gối. Cánh tay của nam nhân đặt ngang eo Phương Trầm, như gông cùm, Phương Trầm giãy mấy lần mà không thoát ra được.
Sith đã tỉnh từ lâu, tính cảnh giác của hắn rất cao. Phương Trầm chỉ vừa động là hắn đã tỉnh lại, chẳng qua hắn cố tình không mở mắt, muốn mượn cơ hội này ôm cậu thêm một lúc.
Mãi đến khi Phương Trầm không nhịn được nữa, gọi: "Vương Thượng!"
Sith mở mắt, cau mày: "Không phải đã bảo là phải gọi tên ta rồi sao?"
Phương Trầm hít sâu một hơi: "Xin ngài buông ta ra."
Sith không muốn chọc giận cậu, chỉ có thể lưu luyến buông tay.
Phương Trầm vội đứng dậy, xoay người, chỉ để lại cho Sith một cái đỉnh đầu tròn vo.
Nghe thấy tiếng động trong lều, hạ nhân bên ngoài nối đuôi nhau tiến vào, bưng chậu nước hầu hạ hai vị quý nhân rửa mặt chải đầu.
Hạ nhân theo lẽ thường lấy y phục và trang sức Bắc Địch cho Phương Trầm, Phương Trầm liếc một cái, cố ý nói: "Ta không mặc cái này!"
Bên trong Vương trướng thoáng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Phương Trầm hừ một tiếng. Không tin thế này rồi mà ngươi vẫn không tức giận!
Sith khẽ cau mày. Ngay lúc hạ nhân đều cúi thấp người, cho rằng Vương Thượng sẽ nổi giận thì hắn lại lạnh giọng: "Ai lấy y phục này đến cho tiểu điện hạ vậy? Đi đổi lại y phục của Đại Lăng, còn có những tấm lụa hôm qua lấy trong kho ra đó, bảo người làm thêm mấy bộ theo cỡ người của tiểu điện hạ đi."
Hạ nhân vội vàng đáp vâng.
Phương Trầm bên cạnh ngây người luôn rồi. Tiểu điện hạ? Ai cơ? Là ta sao?
Nhìn thiếu niên bên cạnh đã đơ thành khúc gỗ, trái tim Sith mềm nhũn, trái ngược hẳn với vẻ ngoài của mình, hắn nhẹ giọng nói: "Hôm nay có vài sự vụ cần xử lý, ta đưa hai người đến cho đệ, đệ cứ tự nhiên đi dạo xung quanh nhé."
Phương Trầm như châm phải quả pháo xịt.
Vốn chờ Sith nổi giận, cậu cũng có thể nhân cơ hội này phát tiết tâm trạng, không ngờ tính tình của nam nhân này tốt như vậy. Cậu chỉ đành ủ rũ gật đầu.
Sith khẽ cười: "Ngoan."