Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 152: Ngoại truyện 11.3
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 152 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xưng hô "tiểu điện hạ" này nhanh chóng lan truyền.
Phương Trầm đến đây làm con tin được nửa tháng. Tin tức về việc Đại Lăng gửi con tin này đến làm Vương Hậu của Vương Thượng, và việc Vương Thượng cưng chiều cậu lên tận trời, đã được truyền khắp Vương trướng. Trên dưới Bắc Địch không ai dám coi thường cậu, ai thấy cũng phải gọi một tiếng tiểu điện hạ.
Hôm nay đã nói là sẽ đi cưỡi ngựa.
Đây là chuyện Sith đã đồng ý với cậu từ lâu, Phương Trầm cực kỳ mong chờ. Nghe nói ngựa của Bắc Địch không giống ngựa thường, cao lớn gấp đôi ngựa của Đại Lăng, cưỡi lên đảm bảo cực kỳ uy phong.
Phương Trầm dậy sớm rồi thay sang y phục cưỡi ngựa kiểu Bắc Địch, còn để người hầu tết tóc cho mình. Sith nhìn mà ánh mắt dán chặt vào cậu, không đợi hạ nhân lui ra đã không nhịn được ôm chầm lấy cậu, "Cố tình câu dẫn ta có đúng không? Sao lại đẹp vậy hả, bảo bối."
Phương Trầm không nhịn được đẩy hắn ra, "Ngài nói bậy gì đó. Vương Thượng đừng có động tay động chân với ta nha, sẽ ảnh hưởng đến bang giao hai nước đấy."
Còn nói chuyện bang giao nữa sao.
Sith chỉ muốn nhanh chóng thân mật hơn nữa với cậu.
Nam nhân hít sâu một hơi, kìm nén cảm xúc, buông tay cậu ra, "Bảo bối, ta có việc gấp cần xử lý. Em chờ một lát, ta sẽ xử lý nhanh thôi."
Phương Trầm lườm hắn, "Hôm qua ngài đã hứa với ta thế nào hả?"
"Nhanh thôi, bảo bối, ngoan." Sith dỗ dành cậu, "Trở về ta chọn cho em một con ngựa đẹp nhất."
Phương Trầm sắp tức điên lên rồi.
Vì buổi đi cưỡi ngựa hôm nay mà cậu đã mong chờ bao nhiêu ngày. Hôm qua Sith thò tay vào áo của cậu mà cậu cũng không nói gì, kết quả hôm nay nam nhân lại thất hứa.
Cậu mặt ủ rũ ngồi xuống ghế, "Ta không thèm!"
Đám hạ nhân đều đã quen với cảnh tượng này. Quả nhiên thấy vị Vương Thượng lạnh lùng vô tình của bọn họ quỳ một gối xuống trước mặt tiểu điện hạ, thấp giọng dỗ dành, hứa hẹn đủ điều, khác hẳn với dáng vẻ lạnh lùng khi trước trên bàn đàm phán với người Đại Lăng.
Cuối cùng cũng dỗ dành cho sắc mặt Phương Trầm khá hơn đôi chút, Sith mới yên tâm rời đi.
Hắn vừa đi khỏi, Phương Trầm đã hừ lạnh một tiếng, vẫy tay, "Đi, chúng ta đến mã tràng."
Hạ nhân sợ đến mức mặt tái mét, "Tiểu điện hạ, hay là đợi Vương Thượng quay lại đã."
Cả Bắc Địch này, dám ngang nhiên chống lệnh như thế, e rằng chỉ có một mình cậu.
Mấy ngày nay Sith chiều chuộng đến mức tính tình cậu kiêu căng hơn cả khi còn ở Đại Lăng. Cậu hất cằm, "Ai thèm chờ hắn chứ! Hắn bận việc thì cứ để hắn bận đi, ta muốn đi cưỡi ngựa, các ngươi dám cãi lời ta sao!"
Vị này chính là tiểu điện hạ được Vương Thượng nâng niu như bảo bối. Tối qua Vương Thượng còn quỳ gối rửa chân cho cậu, hạ nhân nghĩ vậy, quả thật không dám đắc tội, đành cắn răng, "Nô tài xin tuân lệnh ạ."
Sith xử lý xong chính sự, vừa bước ra đã nghe hạ nhân bẩm báo, nói tiểu điện hạ đã đi đến mã tràng trước.
Sith giận đến tái mặt, "Ai cho cậu ta đi hả!"
Hạ nhân ấp úng không dám trả lời.
Sith sa sầm nét mặt, bước nhanh về phía mã tràng.
Cưỡi ngựa vốn là một việc nguy hiểm, Phương Trầm lại không có kinh nghiệm cưỡi ngựa Bắc Địch. Đám hạ nhân không dám khuyên cậu, chỉ đành mặc kệ cậu muốn làm gì thì làm, lỡ đâu cậu ngã thì sao đây.
Nghĩ vậy, sắc mặt Sith lại càng lạnh hơn. Đám hạ nhân đi phía sau nín thở theo sát, trong lòng thấp thỏm không yên, chỉ sợ lần này tiểu điện hạ sẽ thật sự gặp họa.
Tại mã tràng, Phương Trầm chơi đùa rất vui vẻ.
Quân tử lục nghệ(*), trước đây trong Cung cậu cũng từng học cưỡi ngựa, chỉ là vì sợ làm quý nhân bị thương nên trong Cung chỉ có ngựa nhỏ, cưỡi chẳng có gì vui cả.
(*) lễ nghĩa, âm nhạc, cung tên, cưỡi ngựa, biết chữ, tính toán
Khác hẳn với bây giờ, ngựa Bắc Địch cao lớn như thế, lưng ngựa dày rộng. Cưỡi trên đó, thúc ngựa chạy thật nhanh, cứ như gió đang đuổi theo phía sau. Mã tràng là thảo nguyên rộng lớn bát ngát, trải rộng tầm mắt, khiến trái tim cũng được mở rộng theo.
Từ khi đến Bắc Địch, những ngày tháng đúng là khác hẳn với trước đây, tự do tự tại, không bị ai thúc ép. Sith không hề khinh thường hay đối xử tệ bạc với cậu, ngược lại, hắn vẫn luôn nâng niu cậu trong lòng bàn tay.
Hắn thật sự muốn cậu làm Vương Hậu sao?
Nhưng cậu là nam nhân mà.
Tuy rằng đoạn tụ không bị cấm, nhưng vẫn chưa công khai đến mức đó.
Phương Trầm nghĩ ngợi miên man, không chú ý đến một hàng đá vụn phía trước. Đây là chướng ngại vật mà quân đội thường dùng, không biết vì sao lại đặt cả ở đây. Ngựa giẫm lên, bỗng bị kinh sợ hí dài một tiếng, Phương Trầm cũng bị hoảng theo.
Cậu chưa từng cưỡi ngựa Bắc Địch, cưỡi bình thường còn ổn, nhưng đụng phải những trường hợp khẩn cấp thế này thì sẽ không kịp trở tay.
Sắc mặt Phương Trầm trắng bệch, nắm chặt dây cương, nhưng ngựa Bắc Địch cao lớn, sức lực cũng lớn hơn bình thường, thấy sắp hất văng cậu xuống.
Cứ thế này mà ngã xuống rồi bị ngựa đạp lên thì không chết cũng tàn phế.
Phương Trầm tuyệt vọng nhắm mắt lại. Bỗng eo cậu được ai đó ôm lấy. Không biết nam nhân đã thúc ngựa đến chỗ này từ lúc nào, hai con ngựa cùng phi như bay. Bàn tay to lớn của hắn vươn ra, ôm chặt eo Phương Trầm, mạnh mẽ nhấc cậu ôm vào lòng.
Mọi chuyện chỉ xảy ra trong nháy mắt.
Trái tim Phương Trầm vẫn đập điên cuồng. Sự sung sướng sau khi thoát khỏi đại nạn khiến cậu muốn nhảy cẫng lên, "Sith!"
Thái độ của nam nhân lại rất khác thường, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Mãi đến khi cả hai con ngựa đều dừng lại, hắn mới xuống ngựa, một tay vác Phương Trầm lên vai.
Phương Trầm ngây người ra, "Ngài làm gì vậy! Sith! Ngài thả ta xuống đi!!"
Nam tử Bắc Địch trời sinh cao lớn, càng không nói đến người có dòng máu Vương tộc như Sith. Hắn vác Phương Trầm dễ như vác một con cừu non, một tay khác đè lại không cho cậu giãy dụa.
Hắn sa sầm nét mặt đi về hướng lều trại, giọng nói lạnh lùng: "Những kẻ hôm nay đi theo tiểu điện hạ đến mã tràng đều ra ngoài quỳ hết cho ta."
Phương Trầm mất hết cả mặt mũi, tức giận đánh nam nhân: "Ngài thả ta xuống, ngài làm gì thế hả!!"
Mãi đến khi vào trong lều, nam nhân ném Phương Trầm lên giường. Không đợi cậu lảo đảo đứng dậy, hắn đã lạnh mặt trèo lên đè cậu lại, lột quần, vung tay đánh bép một cái.
Cơn đau từ mông truyền đến khiến Phương Trầm thoáng chốc sững sờ.
Cậu, cậu, cậu...
Từ bé đến lớn cậu chưa từng bị đánh đòn.
Nhất thời cậu vừa tức giận vừa xấu hổ, cả khuôn mặt thiếu niên đều đỏ bừng lên, càng giãy dụa kịch liệt hơn: "Sith, ngài hơi quá đáng rồi đấy! Ta sẽ không bao giờ nói chuyện với ngài nữa!!"
Sith hừ lạnh một tiếng, giơ tay lại đánh thêm mấy cái.
"Tiểu điện hạ thật oai phong! Hôm nay nếu ta không đuổi kịp tới, có phải là phải báo tang cho Hoàng Đế Đại Lăng luôn rồi không!!"
Nghĩ đến đây, trái tim Sith lại nhói lên. Nhớ lại khung cảnh hắn nhìn thấy khi đuổi đến mã tràng, suýt thì tròng mắt đã nứt ra.
Nam nhân đã quen dẫn binh đánh giặc, bàn tay to sức lực cũng lớn, lại còn có mấy vết chai. Chỉ đánh mấy cái thôi đã khiến cái mông mềm như đậu hũ của Phương Trầm đỏ ửng hết cả.
Phương Trầm vùi đầu vào gối khóc òa lên.
"Khóc! Em còn không biết xấu hổ mà khóc ư!!"
Sith kéo cậu ngồi dậy, thô lỗ lau nước mắt cho cậu: "Nếu hôm nay em xảy ra chuyện gì, em bảo ta phải làm sao hả!!"
Phương Trầm đã khóc đến mức đầu óc đặc tịt, mông lại đau như có lửa đốt, nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt: "Ta gặp chuyện thì liên quan gì đến ngài!!"
Sith nghe cậu nói vậy thì giận đến mức não muốn nổ tung, cắn răng: "Nói năng hỗn láo!"
Hắn không muốn nghe những lời tức giận của đứa nhóc hỗn láo này nữa, dứt khoát bóp cằm cậu, hôn mạnh lên.
Phương Trầm sững sờ, quên cả khóc.
Nụ hôn của nam nhân cực kỳ hung ác, như là đang phát tiết tức giận, môi Phương Trầm bị mút đến phát đau.
Không biết qua bao lâu, chờ đến khi được thả ra, miệng của thiếu niên đã sưng vù.
Sith nặng nề nhìn cậu: "Em nói liên quan gì đến ta ư? Em là Vương Hậu của ta, là người của ta. Ta thương em, chiều chuộng em, đặt em trong tim mà bảo vệ. Nhưng nếu lần sau em còn không biết phân biệt nặng nhẹ mà làm loạn, ta sẽ đánh em."
Phương Trầm: "..."
Nước mắt cậu lại rơi lã chã, khóc hu hu: "Làm gì có ai như ngài chứ, ngài đây là đang nói lời tình tứ hay đang uy hiếp ta hả?"
Sith nhìn cậu như vậy, vừa tức vừa đau lòng, cuối cùng ôm cậu vào lòng, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cậu.
"Ta trân trọng em."