Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 157: Ngoại truyện 12.2
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phương Trầm cảm thấy đầu óc mình chẳng cần phân tích gì nữa, nãy giờ cứ lắc đầu mãi, "Không cần không cần, tôi tắm rồi."
"Được rồi, vậy tôi đi tắm."
Giọng điệu hắn nghe có vẻ khá tiếc nuối.
Trong lúc người đàn ông đi tắm, Phương Trầm suy nghĩ một lát, quyết định lên giường trước. Như vậy, chờ Sith tắm xong ra, cậu có thể giả vờ đã ngủ, thế thì cả hai sẽ không còn gượng gạo nữa.
Phương Trầm không khỏi thầm khen sự nhanh trí của mình.
Sith dùng tốc độ nhanh nhất để tắm.
Hắn cực kỳ hối hận vì hôm nay đã đi họp cái quái gì chứ.
Để thiếu niên ở nhà một mình.
Không, sự hối hận của hắn phải tăng thêm một bậc nữa.
Lẽ ra hắn không nên cho người mang cái hợp đồng chết tiệt kia đi.
Nhưng mà không sao cả.
Hắn không quá bận tâm đến chuyện này.
Dù sao thì mặt hắn cũng dày mà.
Sith nhanh chóng chọn được phương châm đầu tiên cho mình, xối sạch bọt trên người rồi quấn khăn tắm bước ra.
Điều khiến hắn thất vọng là.
Thiếu niên đã nằm xuống rồi.
Xoay lưng về phía hắn, trên chiếc giường lớn, cậu nằm sát vào một bên mép giường, chỉ chừa lại cho Sith một cái gáy.
Người đàn ông nhìn chằm chằm cái gáy tròn vo, nhìn đến say mê.
Tròn quá đi thôi.
Trong khi đó, Phương Trầm căng thẳng nắm chặt chăn trong lòng, nghe tiếng động vừa rồi thì chắc là Sith đã tắm xong bước ra. Giờ hắn đang làm gì vậy? Sao không nghe thấy tiếng gì cả, còn không lên giường, đừng nói là đang đứng cạnh giường nhìn cậu đó chứ?!
Trước khi nhịp tim Phương Trầm vượt mức cho phép, người bên cạnh rốt cuộc cũng phát ra âm thanh. Đệm mềm lún xuống, Phương Trầm sợ bị hắn phát hiện mình đang giả vờ ngủ, nhắm tịt mắt, thậm chí không dám thở mạnh.
Ban đầu cậu còn căng thẳng giả vờ ngủ, nhưng hôm nay quá mệt mỏi, giờ cũng đã khuya, chẳng mấy chốc Phương Trầm đã ngủ say.
Nghe thấy tiếng hít thở đều đều từ bên cạnh, người đàn ông mới bình tĩnh nhích sang, lật người cậu lại rồi kéo vào lòng mình.
Trong khi đó, dưới tầng, trong phòng khách, một con sói xám to lớn đang nằm trên sô pha. Dưới thân nó giấu một con cừu non mềm mại. Cừu nhỏ cố gắng giãy giụa muốn thoát ra ngoài, nhưng sức lực của sói xám rõ ràng không phải thứ nó có thể chống cự. Giãy giụa mấy lần, cuối cùng vẫn chỉ có thể từ bỏ, nằm phịch xuống.
Cổ họng sói xám phát ra tiếng gừ gừ, như thể rất vui sướng. Nó hơi cúi đầu, đầu lưỡi thô ráp liếm liếm đầu cừu nhỏ, chẳng mấy chốc đã liếm đến mức lông cừu bết lại thành từng chỏm.
Ư ư ư.
Cứu Mị Mị.
Sáng hôm sau, Phương Trầm tỉnh dậy, bên cạnh đã không có ai. Cậu ngồi dậy, đầu óc vẫn còn mơ màng, cố gắng nhớ lại chuyện tối qua.
Cậu... cậu và Sith ngủ chung giường?
Mong là cậu ngủ ngoan không vặn vẹo lung tung. Nhỡ đâu rúc vào lòng người đàn ông rồi chọc Sith nổi giận đuổi cậu ra ngoài, không biết cô dượng có còn chịu cho cậu vào nhà nữa không.
Phương Trầm đang suy nghĩ miên man thì cửa phòng bỗng bật mở, người đàn ông để trần ngực lù lù xuất hiện trước mặt.
Thiếu niên sững sờ tại chỗ.
Thật công bằng quá.
Hôm qua xem sau lưng, hôm nay xem mặt trước.
Có lẽ người đàn ông vừa mới vận động xong, mồ hôi theo từng khe rãnh trên cơ ngực chảy xuống, cứ như mỗi một giọt đều thẳng tắp rơi vào tim Phương Trầm.
Trời ạ... Đây là dáng người thần tiên gì thế này.
Phương Trầm bất giác nuốt ực một cái.
Vẽ truyện tranh là một trong số ít sở thích của cậu. Bình thường, khi vẽ đến những chi tiết này, Phương Trầm thường phải tìm ảnh của mấy anh đẹp trai có cơ bụng trên mạng để tham khảo. Giờ đây, thứ bản thân tìm kiếm bỗng chình ình ngay trước mặt, lại còn là phiên bản cơ ngực khủng.
Mấy tấm ảnh trên mạng so với cảnh tượng bùng nổ trước mắt này chỉ đáng xách dép mà thôi!
Cảm nhận được ánh mắt dán chặt trên người mình của thiếu niên, người đàn ông khẽ nhếch môi.
Không uổng công hắn sáng sớm đã ra ngoài luyện một vòng rồi quay về, để vợ yêu xem ngay lúc còn tươi.
Người đàn ông lại không nhịn được mà được đà lấn tới, thầm nghĩ.
Nếu Phương Trầm chịu đưa tay ra sờ thì hay biết mấy.
Giá mà được sờ nhỉ.
Trong hợp đồng của cậu và Sith đã ghi rõ, không được có tiếp xúc thân mật.
Nhớ đến hợp đồng, thiếu niên hơi tỉnh táo lại, quay mặt đi, nắm chặt mép chăn trong tay, giọng nói hơi trầm, "Anh có cần... tắm không?"
Sith "ừm" một tiếng, lại nghiền ngẫm nhìn Phương Trầm một lát, mới xoay người đi vào phòng tắm.
Cửa vừa đóng lại, Phương Trầm tức thì như con thỏ bật dậy. Vốn định vào phòng thay đồ thay quần áo, nhưng vừa đi đến cửa lại vội vàng chạy về, cố gắng gấp chăn thành hình khối đậu phụ.
Gả vào nhà giàu cũng mệt thật!
Chờ Sith bước ra, nhìn thấy căn phòng không có một bóng người, chỉ còn miếng đậu phụ vuông vắn trên giường.
Sith: ??
Người đàn ông suy tư một lát, bỗng hiểu ra.
Chăn gấp thành đậu phụ tượng trưng cho kỷ luật thép quân đội, mà hắn lại từng là quân nhân.
Vậy nên... Phương Trầm đây là đang tỏ tình với hắn sao?
Khóe môi Sith cong cong, tâm trạng cực kỳ tốt.
Vậy nên Phương Trầm vội vàng chạy trốn như thế. Là vì xấu hổ sao?
Bên trong phòng thay đồ kế bên, Phương Trầm thay sang một bộ quần áo thoải mái. Cậu định sẽ dẫn cừu non nhà mình đi dạo một vòng quanh sân, nhưng ra ngoài tìm một hồi vẫn không thấy cừu đâu.
Quản gia cười ha ha chỉ ra phía sau lớp cửa kính.
Phương Trầm nhìn theo hướng ông chỉ.
Cách một lớp kính thủy tinh có thể thấy bãi cỏ ở sân sau, sói xám dùng chân vờn một quả bóng, chơi đùa với cừu nhỏ.
Hôm qua lúc mới gặp hình như con sói này rất hung dữ mà. Sao lại lật mặt nhanh thế. Trông cứ có gì đó sai sai.
Nhìn kỹ hơn một chút xem nào.
Hai mắt Phương Trầm chợt trợn trừng, cậu vội chạy ra, đẩy cửa thủy tinh mở tung, "Mị Mị, lông của em làm sao thế?"
Trước đây cừu nhỏ có một bộ lông xoăn cực kỳ xinh đẹp, mỗi ngày Phương Trầm đều sửa soạn chải chuốt cho nó.
Giờ thì hay rồi.
Sao lại thành từng chỏm rồi thế này.
Cừu nhỏ thấy cậu đi tới, đầu nghiêng nghiêng, sau đó vui vẻ chạy lại.
Nhưng chưa kịp nhào vào lòng Phương Trầm thì đã bị sói xám chặn lại. Mới qua một đêm, dục vọng chiếm hữu của sói xám đã trở nên cực kỳ đáng sợ. Cừu nhỏ mới chạy được nửa đường đã bị nó ngoạm lên giấu vào lòng mình.
Phương Trầm: "..."
Cừu nhỏ cố gắng ló cái đầu ra ngoài, lại bị bàn chân sói xám ấn trở lại.
"Alian, buông ra."
Không biết người đàn ông đã bước ra từ lúc nào, đứng sau lưng Phương Trầm, giọng nói lạnh lùng.
Thái độ của sói xám đối với Sith rõ ràng tệ hơn hẳn, trong khi vừa rồi vẫn xem như khá nhã nhặn với Phương Trầm.
Ánh mắt nó thoáng lạnh, tiếng gầm gừ mang theo uy hiếp.
Giây tiếp theo, bỗng bị cừu nhỏ trong lòng húc nhẹ một cái.
Sói xám tưởng đã dọa sợ cừu nhỏ, vội cúi đầu, liếm liếm đầu của cừu nhỏ.
Sith hừ lạnh, "Ngu ngốc."
Phương Trầm sợ bọn họ sẽ lao vào đánh nhau, chưa từng thấy quan hệ của ai với tinh thần thể lại kém như vậy, vội nói, "Bỏ đi, bỏ đi, để cừu nhỏ ở với nó, chúng ta đi ăn sáng thôi."
Sắc mặt vừa rồi còn lạnh như băng của Sith thoáng chốc trở nên nhu hòa, nhẹ giọng nói, "Được, nghe lời em."
Trong đôi mắt hẹp dài của sói xám lóe lên vẻ chế nhạo.
Ha, ngu ngốc.