Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 158: Ngoại truyện 12.3
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 158 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong nhà ăn, quản gia đã dọn bữa sáng ra bàn.
Đồ ăn cực kỳ phong phú, màu sắc và hình dáng bắt mắt. Phương Trầm ngồi xuống, khẽ ngượng ngùng nhìn người đàn ông, chờ hắn cầm dĩa lên mới dám động đũa.
Vì ánh mắt của hắn luôn dõi theo thiếu niên, nên mọi hành động, cử chỉ của cậu đều không thể thoát khỏi tầm mắt hắn. Sith khẽ nhíu mày, không kìm được lên tiếng: “Phương Trầm, em biết đấy, chúng ta đã kết hôn rồi.”
Nghe Sith nói vậy, Phương Trầm như một học sinh ngoan lập tức đặt cốc sữa trong tay xuống, dựng thẳng sống lưng, nghiêm túc lắng nghe.
Người đàn ông nhẹ giọng nói: “Coi nơi này như nhà của em, được chứ?”
Phương Trầm ngẩn ra, một lúc sau mới nhỏ giọng hỏi: “Thật ạ?”
Đối diện với ánh mắt ấy, trái tim Sith khẽ mềm đi, gật đầu không chút do dự: “Đương nhiên.”
Phương Trầm ngượng ngùng cười, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết: “Vậy bao giờ tôi mới có phòng riêng ạ?”
Ý cười trên mặt Sith cứng lại.
Mấy giây sau, hắn nghiến răng nghiến lợi hỏi lại: “Phòng, riêng?”
Phương Trầm ngây thơ nhìn hắn.
Sith chỉ thấy gân xanh trên trán giật giật, hắn hít sâu một hơi: “Phương Trầm, em có biết kết hôn rồi nghĩa là gì không? Chúng ta đã là người một nhà, là người yêu, là bạn đời, phải cùng chung sống.”
Phương Trầm do dự đáp: “Nhưng mà, trong hợp đồng nói...”
“Vứt quách cái hợp đồng đó đi!”
Sith ngắt lời cậu một cách gay gắt, sắc mặt đen sầm: “Hợp đồng đã hết hiệu lực.”
“Vì sao?!”
Đương nhiên là vì hắn vừa nhìn thấy cậu đã trúng tiếng sét ái tình.
Từ giây phút đầu tiên nhìn thấy thiếu niên, hắn đã không thể thoát ra, hoàn toàn bị cậu ấy cuốn hút.
Yêu là không cần nói đến lý lẽ.
Sith im lặng mấy giây: “Bởi vì tinh thần thể của tôi đã làm hỏng cừu nhỏ của em rồi, cho nên tôi phải chịu trách nhiệm với em.”
“...”
Vẻ mặt của Phương Trầm hiện giờ khó tả xiết.
Hoá ra quân nhân đều cổ lỗ sĩ vậy sao!!
“Thật ra, cũng không cần đâu.”
Sith nghiêm túc đáp: “Rất cần, em yên tâm, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với em. Đám cưới mà tôi nợ em, tôi sẽ bù đắp. Sau này tôi cũng sẽ gọi luật sư đến làm thủ tục công chứng tài sản, tất cả tài sản đứng tên tôi sẽ chia cho em một nửa.”
Phương Trầm bị dọa rồi.
Tài sản Sith đứng tên?
Chính là con số thiên văn đó.
Không nhắc đến đủ loại vinh dự mà hắn có được khi nhập ngũ, chỉ cần mỗi thân phận này của hắn thôi đã đủ khủng khiếp rồi.
Phương Trầm vội xua tay: “Không không không, đừng làm vậy, tôi không cần...”
Hình như đã dọa cậu sợ rồi.
Sith thật không biết phải làm sao, chỉ đành nhẹ giọng nói: “Ăn cơm trước.”
Phương Trầm không biết vì sao mới qua một đêm mà thái độ của người đàn ông đã thay đổi lớn như vậy, rõ ràng trước khi kết hôn còn tỏ thái độ phải phân rõ giới hạn với cậu.
Chẳng lẽ là vì sói xám và cừu nhỏ thật sao?
Một bữa cơm trong tâm trạng thấp thỏm kết thúc, Phương Trầm muốn giúp quản gia thu dọn bát đũa, lại bị ông ấy ngăn cản.
“Cậu đừng động vào ạ, những việc này để chúng tôi làm là được rồi.” Quản gia khẽ liếc sang bên cạnh, ra hiệu Phương Trầm nhìn Sith, người đang có vẻ mặt cực kỳ khó coi ở đằng kia.
Phương Trầm phản ứng lại.
Suýt thì quên mất nhiệm vụ của bản thân!!
Cậu vội lau tay rồi bước nhanh đến trước mặt Sith, nhỏ nhẹ hỏi: “Hôm nay anh thấy sao rồi? Có cần tôi giúp khơi thông tinh thần không?”
Thật ra Sith tạm thời không có ý định này, cảnh tinh thần của hắn đang hoang tàn đổ nát, sợ sẽ làm Phương Trầm sợ hãi, nhưng lại không có lý do nào khác để gần gũi Phương Trầm, thế là chỉ đành khẽ gật đầu.
Hai người về phòng ngủ.
Trên đường gặp được sói xám và cừu nhỏ từ sân sau quay về, cừu nhỏ cưỡi trên lưng sói xám, sói xám sợ cừu nhỏ ngã nên bước từng bước vững vàng.
Một người một sói liếc nhìn nhau.
Hiếm khi nào họ lại ăn ý và hiểu rõ đối phương đến vậy.
-- Vẫn chưa ăn được? Đồ giả tạo!
-- Là sói hay chó thế? Vô dụng.
Độ phù hợp của hai người rất cao, theo lý mà nói, việc khơi thông tinh thần sẽ rất nhẹ nhàng, nhưng Phương Trầm vẫn cực kỳ căng thẳng, cậu còn chưa có kinh nghiệm nào liên quan đến việc này.
Lần đầu tiên thử tiến vào cảnh tinh thần của Sith, cậu bị dọa cho khiếp sợ, sao lại có người có cảnh tinh thần ô nhiễm nghiêm trọng đến mức này chứ, cứ như một đêm đen kèm theo dông tố, sấm sét chớp giật như những nét mực tàu dày đặc đang chảy tràn.
Phương Trầm gần như không biết nên bắt đầu từ đâu.
Do dự hồi lâu, cậu chỉ có thể dùng cách thức nguyên thủy nhất.
Kết hợp tinh thần.
Cậu xâm nhập từng chút một, như là giọt mưa rơi xuống biển rộng, nhưng sức mạnh của giọt mưa này cũng rất lớn, mỗi mảng nước đen sẫm nơi nó rơi xuống đều thoáng chốc trở nên trong veo.
Thời gian chầm chậm trôi qua, cho đến khi cảnh tinh thần của hai người hoàn toàn dung hợp. Mặt Phương Trầm hơi đỏ lên, trán lấm tấm mồ hôi. Cảm giác này thật sự rất khó miêu tả, cứ như đang nhìn thấu nội tâm của Sith.
Cậu vô thức mở mắt nhìn sang Sith, mà lúc này, đôi con ngươi màu xanh xám của người đàn ông cũng đang nhìn cậu chăm chú.
Hắn đang nghĩ gì...
Cửa phòng ngủ đóng chặt, không ai dám đi vào lúc này.
Khơi thông tinh thần là một việc cực kỳ tiêu hao thể lực, Phương Trầm đã ngất lịm đi, quần áo ướt đẫm. Sith ôm cậu, đau lòng hôn lên trán cậu.
Hắn đi lấy khăn mặt lau người cho thiếu niên, lại mặc cho cậu một bộ mới.
Thiếu niên ngủ say không hề hay biết.
Sith đứng bên giường, rất nhanh tìm được một lý do để tự thưởng cho bản thân.
Làm xong việc khơi thông tinh thần cần tiếp tục ở bên nhau.
Tìm được lý do rồi, hắn không nghĩ ngợi thêm gì, liền trèo lên giường, thuận theo tự nhiên kéo Phương Trầm vào lòng. Thiếu niên ngủ rất ngoan, dù bị ôm cũng không cựa quậy lung tung, còn chủ động rúc vào người hắn.
Bé cưng thật ngoan.
Sith không buồn ngủ, cũng không định ngủ, cứ thế rũ mắt ngắm nhìn Phương Trầm.
Trong lòng lặng lẽ gọi.
Vợ yêu, bé cưng.
---
Phương Trầm thật sự mệt lả người, còn là lần đầu tiên tiến hành khơi thông tinh thần, ngủ gần một ngày trời mới tỉnh dậy, ngoài trời đã tối đen.
Trong phòng chỉ còn lại một mình cậu.
Phương Trầm tìm cừu nhỏ theo thói quen, mấy giây sau mới nhớ ra, cừu nhỏ giờ đã bị sói xám giữ làm của riêng.
Vì vẫn còn ngái ngủ nên cậu mắt nhắm mắt mở đi xuống tầng. Lúc bước xuống cầu thang nhìn không rõ, bước hụt chân, cả người chúi nhủi về phía trước.
Phương Trầm nhắm tịt mắt.
Đã chuẩn bị đón nhận đau đớn sắp ập đến.
Không ngờ không hề có chuyện gì, còn bổ nhào vào một lồng ngực rộng lớn.
Người đàn ông ôm chặt cậu.
Bởi vì tư thế này mà cả khuôn mặt nhỏ của Phương Trầm đều vùi vào lồng ngực rắn chắc của Sith, tuy cách một lớp áo, nhưng vì sáng nay mới thấy nên những hình ảnh ban sáng lại hiện lên trong đầu cậu.
Quá, quá kích thích rồi.
Mặt Phương Trầm bị ép đến mức bẹp dí, cứ thế dán trên ngực Sith.
Cậu giãy dụa mấy giây, lúc muốn ngẩng đầu lên, Sith bỗng nâng tay, ấn đầu cậu về.
Phương Trầm, ???
Người đàn ông trầm giọng nói: “Đừng nhìn, tôi sợ em khóc.”
???
Gì vậy trời.
Sith càng nói thế, Phương Trầm càng giãy dụa mạnh hơn, rốt cuộc cũng ngẩng được đầu lên, phóng tầm mắt ra sau lưng Sith.
Phương Trầm suy sụp rồi.
Trời ơi giết quách con đi cho xong!
Sao lại làm cho cừu nhỏ của cậu ra nông nỗi này cơ chứ!!
--- Lời tác giả ---
Sói xám: Xưởng sản xuất hột xoài