161. Chương 161: Ngoại truyện 12.6

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 161: Ngoại truyện 12.6

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 161 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phương Trầm thoáng ngượng ngùng. Cậu vốn đã quen với việc bị xem thường, giờ đây lại bị nhiều ánh mắt đổ dồn vào, thật sự khiến cậu cảm thấy không được tự nhiên chút nào.
Cậu nhẹ nhàng kéo góc áo Sith. Người đàn ông chỉ vờ như không để ý. Hắn vốn chẳng bận tâm người khác nghĩ gì. Hắn đến đây, suy cho cùng, cũng chỉ để làm chỗ dựa cho Phương Trầm.
Ngồi chưa được bao lâu đã có người đến mời rượu. Sith chỉ nể mặt uống ba chén đầu, sau đó không uống thêm nữa, cũng chẳng tiếp chuyện ai, chỉ chuyên tâm chăm sóc Phương Trầm.
Phương Trầm thậm chí không cần tự gắp thức ăn. Ánh mắt cậu vừa lướt đến món nào, Sith đã nhanh chóng dùng đũa gắp bỏ vào bát cậu. Là tôm thì bóc vỏ trước, là cá thì cẩn thận nhặt xương.
Nếu đây không phải là tình cảm thì còn gì mới là tình cảm nữa? Rõ ràng là đã đặt người trong tim mà nâng niu hết mực rồi.
Nụ cười trên mặt cô Phương ngồi bên cạnh đã sắp không giữ nổi nữa. Nếu là bình thường, thấy tình cảm của Sith và Phương Trầm tốt đẹp như vậy, bà ta hẳn phải vui mừng mới đúng, bởi gia đình mình cũng có thể "gần quan hưởng lộc". Nhưng nghĩ đến những năm qua bọn họ đã đối xử với Phương Trầm...
Bữa tối kết thúc, mọi người lần lượt rời đi. Sith đứng dậy giúp Phương Trầm mặc áo khoác, nhẹ nhàng vỗ lên cánh tay cậu, "Bé cưng ra ngoài chờ tôi một lát."
Phương Trầm chớp chớp mắt, khẽ "ò" một tiếng.
Không biết Sith đã nói gì với cô dượng, Phương Trầm đứng một mình bên ngoài hành lang chờ. Ngay sau đó, người đàn ông đã bước ra.
"Chờ lâu rồi sao? Chúng ta về thôi."
Phương Trầm khẽ lắc đầu.
Sith rất tự nhiên nắm lấy tay cậu, hai người chậm rãi đi ra ngoài. Tài xế đã chờ sẵn ở đó.
Phương Trầm nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không kìm được mà hỏi, "Anh đã nói gì với bọn họ vậy?" Chắc không phải là chuyện làm ăn đấy chứ.
Sith liếc cậu một cái, "Không quan trọng. Tóm lại, sau này bọn họ sẽ không đến làm phiền em nữa." Hắn vừa dứt lời, Phương Trầm càng thêm tò mò, liền túm lấy cánh tay Sith hỏi, "Rốt cuộc là anh đã nói gì vậy?"
Sith cố tình cân nhắc một lát, "Tối nay tôi có thể về phòng ngủ không?"
"... Có thể."
"Vậy thì tôi cũng không nói với em."
Phương Trầm trừng mắt nhìn hắn, "Thế thì anh cứ ngủ sô pha tiếp đi."
Bị thiếu niên ai oán nhìn như vậy, Sith chỉ cảm thấy xương cốt trong người đều mềm nhũn. Hắn hơi dùng sức, bóp nhẹ lòng bàn tay mềm mại của Phương Trầm, "Được thôi, chỉ cần em bảo tôi đi, đừng nói là ngủ sô pha, ngủ trên đống lửa cũng được."
Nói gì vậy trời!
Phương Trầm đẩy hắn ra. Thiếu niên yếu ớt như sên, động tác đẩy người cũng chỉ như một cái chạm nhẹ.
Cả nhà cô dượng cố ý muốn nịnh nọt. Nhà hàng cách biệt thự không xa. Sith nhìn chiếc xe đang đậu đằng kia, bỗng nói, "Hay là tôi cõng em về nhé."
Phương Trầm ngẩn người, "Hả?"
Người đàn ông không nói lời vô nghĩa nữa, liền nửa ngồi xổm xuống trước mặt Phương Trầm. Phương Trầm hơi do dự, cảm thấy không ổn cho lắm, nhưng lại không cưỡng lại được sự cám dỗ, thuận theo lòng mình mà nằm lên lưng hắn, hai tay ôm chặt cổ Sith.
Sith giữ chặt hai chân cậu, vững vàng cõng cậu lên.
Bố mẹ mất sớm, trong ký ức của cậu, hình như khi còn rất nhỏ, bố cũng từng cõng cậu như thế.
Con đường này không dài cũng không ngắn. Sith cõng Phương Trầm trên lưng, mỗi bước đi đều vững vàng, ổn định.
Hắn thậm chí hy vọng con đường này có thể dài hơn nữa, để hắn được mãi cõng Phương Trầm như thế này, và Phương Trầm cũng sẽ mãi dựa vào hắn như vậy.
Hai người cùng về nhà. Nói một cách chính xác, là Sith cõng Phương Trầm về đến tận nhà, bởi vì bước chân của người đàn ông quá ổn định, không xóc nảy chút nào, khiến Phương Trầm đã ôm cổ hắn mà mơ màng nhắm mắt.
Tài xế vẫn luôn lái xe theo sau bọn họ. Người tài xế không khỏi cảm thán, quả nhiên đây là kiểu lãng mạn của kẻ có tiền: có xe không ngồi, có tài xế không cần, lại cứ phải cuốc bộ đi về.
Về đến biệt thự, lại thấy sói xám đang hì hục "chế tạo hạt xoài". Sith vội thay đổi phương hướng, sợ Phương Trầm nhìn thấy khung cảnh "kích thích thị giác" kia.
Cũng may Phương Trầm đã buồn ngủ rũ rượi, không thể nâng nổi mắt. Sith bước nhanh hơn, đi lên tầng.
Sói xám lười biếng nâng mắt nhìn theo bóng dáng hai người, rồi lại thu về, hết sức chăm chú "làm" cho cừu nhỏ một kiểu lông thời thượng.
Cừu nhỏ chưa từng có bạn bè, đã quen mỗi ngày quấn quýt lấy Phương Trầm. Sói xám là người bạn đầu tiên của nó, chỉ là mục đích của "đồng bọn" này không được trong sáng cho lắm. Ban đầu chỉ "làm" lông, rồi "làm" tới "làm" lui, dần dần "làm" xuống phía dưới.
Cừu nhỏ hoàn toàn không có kinh nghiệm gì về phương diện này, gần như là phản ứng theo bản năng, chân sau duỗi ra, đá thẳng lên mặt sói xám.
Có lẽ vì sức lực quá lớn nên Sith ở trên này cũng cảm nhận được. Hắn khẽ "xì" một tiếng. Phương Trầm hỏi hắn bị sao, người đàn ông chỉ hừ lạnh rồi cười cười, "Đáng đời."
"..."
Cái người gì mà kỳ cục vậy.
Mệt nhọc cả một ngày, Phương Trầm muốn đi tắm. Cậu vừa bước chân vào nhà tắm, người đàn ông đã theo vào ngay sau đó.
Hắn thấy Phương Trầm còn giả bộ ngạc nhiên, "Bé cưng cũng ở đây sao? Vậy chúng ta tắm chung đi."
Phương Trầm, "..." Diễn trò vớ vẩn quá đó.
Nhưng cậu lại không muốn từ chối Sith. Ngược lại, cậu do dự một thoáng, rồi cố ý sáp lại gần, nhỏ giọng nói, "Anh gội đầu cho em."
Giọng nói mềm mại, nghe như đang làm nũng. Với Phương Trầm, điều này là rất hiếm có. Bởi vì từ bé đã không nhận được tình yêu thương của bố mẹ, Phương Trầm chưa từng làm nũng bao giờ, cũng không có ai để cậu làm nũng.
Nhưng giờ đã khác. Phương Trầm nhìn Sith trước mặt, trong lòng vô thức cảm thấy rằng, người này sẽ bao dung mọi thứ thuộc về cậu.
Lúc nghe được những lời này của Phương Trầm, Sith chỉ cảm thấy trong ngực mình như được nhồi thêm bông, căng tràn. Hắn hơi cúi đầu, không kìm được mà mổ nhẹ một cái lên trán Phương Trầm. Một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, trong không gian nhà tắm, lại mang theo một thứ tình cảm trân trọng.
Tiếng nước chảy róc rách. Sith nhẹ nhàng giúp Phương Trầm xoa tóc. Mái tóc đen trong lòng bàn tay hắn rất mềm, hắn thậm chí không dám dùng lực, chỉ dùng phần thịt ở đầu ngón tay nhẹ nhàng mát xa cho Phương Trầm.
Cuối cùng lại thành Phương Trầm hết sạch kiên nhẫn, giục hắn, "Được rồi đó, mau xả nước đi."
Sith chỉ đành lưu luyến không thôi mà mở vòi hoa sen dội sạch bọt cho cậu.
Tắm rửa mà mất gần một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, lúc nhét cậu vào trong chăn, Phương Trầm đã bị hơi nóng hun cho cả người đỏ bừng. Sith vừa đau lòng vừa hối hận, thầm nhủ lần sau dù có tiếc nuối thế nào cũng không được tắm lâu đến thế nữa.
Hắn lấy một bộ chăn gối khác từ trong tủ ra.
Không ngờ Phương Trầm lại lên tiếng, "Cái chăn này còn chưa đủ lớn sao, anh lấy thêm làm gì." Sith ngẩn người, quay đầu nhìn cậu.
Trong phòng, đèn ngủ bật lờ mờ. Mái tóc vừa gội xong đã được sấy khô ráo, nhẹ nhàng rũ xuống trán. Thiếu niên với dáng vẻ cực kỳ ngoan ngoãn nằm đó, đôi mắt cong cong nhìn về phía Sith, rồi duỗi tay vỗ vỗ vị trí bên cạnh.
"Qua đây ngủ đi, chồng yêu."
--- Lời tác giả ---
Bộ truyện này đến đây chính thức kết thúc rồi. Không ngờ lại có nhiều người đồng hành cùng tôi đến vậy. Tôi thật sự rất cảm động khi đã viết xong câu chuyện của cừu nhỏ và Sith.
Cảm ơn mọi người một lần nữa!!
Đương nhiên là chưa kết thúc hẳn đâu nhé! Sau này có thể sẽ còn những ngoại truyện phúc lợi, mong cả nhà đón đọc!!