Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 160: Ngoại truyện - Về thăm nhà vợ
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 160 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảnh tượng lại trở nên rối như mớ bòng bong.
Sith chưa từng thấy mất mặt như thế này bao giờ trong đời. Chảy máu trên chiến trường chẳng là gì so với việc bây giờ hắn đang chảy máu mũi, còn bị Phương Trầm ra lệnh phải nằm yên trên giường, với hai lỗ mũi nhét bông gòn.
"Hay là để tôi vào không gian tinh thần của anh xem có chuyện gì không nhé. Nếu có chỗ nào không thoải mái, anh phải nói với tôi, được không?"
Sith khó khăn mở lời.
Hắn chẳng có chỗ nào không thoải mái cả.
Hắn chỉ... quá xúc động thôi.
Nhưng nói ra như vậy thì càng mất mặt.
Người đàn ông suy nghĩ một lát, trầm giọng nói: "Có thể là vết thương cũ trên chiến trường tái phát thôi, bây giờ thì không sao rồi."
Phương Trầm nghe vậy càng thêm sốt ruột.
Vết thương cũ tái phát! Chắc chắn là rất nghiêm trọng.
Cậu càng ghé lại gần hơn. Vì vừa rồi vội vàng mặc quần áo, cúc áo trên cùng chưa kịp cài, tư thế này khiến Sith chỉ cần hơi rũ mắt xuống là có thể nhìn thấy rõ ràng.
Giống như một miếng bánh ngọt, bên trên còn có hai quả anh đào xinh đẹp.
Sith bịt chặt mũi, cảm giác máu sắp thấm qua miếng bông.
Phương Trầm không còn thời gian suy nghĩ thêm nữa, vội vàng tiến vào thế giới tinh thần của Sith. Bị thương nặng như vậy, biết đâu bên trong lại là biển nước đen ngòm, sấm sét nổ đùng đùng.
Kết quả, vừa nhìn đã ngây người.
Cậu thấy một đợt sóng biển cuộn lên, rồi lại thêm một đợt nữa.
Phương Trầm im lặng rất lâu.
Rời khỏi thế giới tinh thần, cậu nheo mắt cẩn thận quan sát Sith. Người đàn ông quay mặt đi, giọng nói ồm ồm: "Tôi đã không sao rồi."
Phương Trầm đại khái đoán được chuyện gì vừa xảy ra, khẽ hừ một tiếng, nhỏ giọng mắng: "Đồ biến thái."
Sith lập tức phản bác: "Tôi không phải."
Đối diện với ánh mắt của Phương Trầm, giọng hắn càng nhỏ hơn: "Tôi nhìn vợ mình thì có sao chứ."
Vợ...???
Hai chữ này tự nhiên thốt ra từ miệng Sith khiến khuôn mặt Phương Trầm thoáng chốc đỏ bừng. Cậu bối rối đứng dậy: "Sao tự nhiên anh lại gọi thế?"
Sith vững vàng đáp: "Đã đăng ký kết hôn rồi, sao lại không thể gọi như vậy?"
Tai Phương Trầm đỏ ửng như có thể rỉ máu. "Không được là không được!"
Cậu vừa giận vừa xấu hổ, ôm gối của mình định đi: "Tôi sang phòng cho khách ngủ."
Đi đến cửa mới nhớ ra: "À, anh bảo phòng cho khách có độc."
Phương Trầm ngẩng đầu nhìn Sith: "Vậy anh sang đó ngủ."
"..."
Cừu nhỏ đã ngủ say, đuôi của sói xám còn quấn lên người nó, dùng tư thế chiếm hữu nhất để giấu cừu nhỏ dưới thân mình. Đầu của sói xám tựa vào cạnh đầu cừu nhỏ, cứ như vậy, mỗi lần cừu nhỏ hít thở đều sẽ truyền vào tai nó.
Trên tầng truyền đến tiếng đóng cửa nặng nề.
Đôi mắt hẹp dài của sói xám hé mở, lóe lên một tia mất kiên nhẫn. Nó theo bản năng vươn chân trước ra che tai cừu nhỏ lại, may mà cừu nhỏ ngủ rất say nên không bị đánh thức.
Sói xám lạnh lùng nhìn Sith ôm gối đi xuống.
À.
Đúng là vô dụng.
Vợ mình mà cũng không giữ nổi.
Sith cũng lạnh lùng nhìn sói xám, đứng một lát, nheo nheo mắt.
Hắn không thể chịu nổi cảnh con sói này được sung sướng như vậy.
Thôi bỏ đi.
Cừu nhỏ chính là Phương Trầm.
Xét theo một góc độ nào đó, hắn cũng coi như đã ôm được rồi.
Người đàn ông cố gắng tự an ủi bản thân.
*
Trong biệt thự có rất nhiều phòng trống. Sau khi biết Phương Trầm thích vẽ, Sith đã dặn dò quản gia dọn dẹp một căn phòng để Phương Trầm làm phòng vẽ.
Sith cởi quần áo không hề ngượng ngùng như Phương Trầm. Đừng nói là quay lưng đi, hắn còn ước gì có thể đứng trước mặt Phương Trầm mà cởi.
Trải qua chuyện tối qua, hiện tại người đàn ông rất nóng lòng muốn thể hiện bản thân. Không biết buổi sáng hắn đã dậy từ mấy giờ để tập thể dục, khiến Phương Trầm cứ thấy cơ ngực lần này của hắn còn lớn hơn lần trước cậu nhìn thấy.
Cầm cuốn sổ phác họa lên, Phương Trầm thoáng chốc chìm vào trạng thái tập trung làm việc, những suy nghĩ lung tung rối loạn trong đầu cũng tan biến hết.
Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng ngòi bút liên tiếp di chuyển sột soạt trên giấy.
Sith nghẹn một hơi trong ngực.
Chỉ vẽ thôi sao?
Không sờ sao?
Không ngắm sao?
Tự nhiên hắn có cảm giác mình đang quyến rũ một người mù.
Huống chi, Phương Trầm mới chỉ vẽ được mười phút đã đặt bút xuống.
Sith nhíu mày: "Nhanh vậy ư? Không cần vẽ tới mấy tiếng sao?"
Phương Trầm đành chịu, nói: "Tôi chỉ vẽ truyện tranh, có tỷ lệ đại khái là được rồi. Nếu vẽ một bức chân dung thì mới cần nhiều thời gian."
Cậu dừng lại mấy giây, khô khan bổ sung thêm một câu: "Anh mau mặc quần áo vào đi."
Sith tiếc nuối không thôi.
Sao vợ yêu không nhìn thêm hai cái chứ.
Hắn im lặng mặc lại quần áo, lại nghe Phương Trầm nhỏ giọng nói: "Có việc này muốn nói với anh."
Sith thuận miệng đáp: "Chuyện gì?"
"Cô dượng tôi nói tôi đã kết hôn được mấy ngày rồi, muốn gọi chúng ta về ăn một bữa, không biết anh có đi được không?"
Sith khẽ nhíu mày.
Trước khi kết hôn, hắn theo thói quen đã cho người điều tra toàn bộ thân thế của Phương Trầm, đương nhiên cũng biết, quãng thời gian thiếu niên ăn nhờ ở đậu này của cậu rất cực khổ.
Nghĩ đến đây, Sith đau lòng không thôi.
Hắn không hỏi nhiều, nhẹ giọng nói: "Được, tôi về với em."
Phương Trầm không khỏi khẽ thở phào một hơi trong lòng. Thật ra cậu cũng không muốn quay về nhà cô cho lắm, nhưng lại không có lý do gì thích hợp để từ chối. Nếu có Sith về cùng... hình như cậu sẽ thấy an toàn hơn, tiềm thức cậu có lẽ cảm thấy Sith sẽ bảo vệ mình thật tốt.
Lạ thật đấy. Rõ ràng mới chỉ quen biết người đàn ông này chưa đến hai ngày. Vì sao cậu đã sinh ra sự ỷ lại vào hắn nhanh đến vậy chứ?
Phương Trầm khẽ cắn môi.
Buổi tối, hai người cùng nhau quay về nhà cô. Dượng cậu mở một công ty kinh doanh về năng lượng mới, nhưng hiệu quả và lợi nhuận thu về không quá tốt, đã gần kề bờ vực phá sản. Lần này, ông ta vẫn phải dựa vào việc "gả bán" Phương Trầm mới có được vốn đầu tư của gia tộc Bolton.
Đứa em họ từ nhỏ đã chướng mắt cậu, cảm thấy nếu không phải Phương Trầm lấy bớt tiền tiêu vặt của mình thì cậu ta đã có thể mua giày đá bóng và máy chơi game đắt tiền.
Trên thực tế, nếu không phải nhà bọn họ đã cầm tiền bảo hiểm của bố mẹ Phương Trầm, thì cậu ta có khi còn không mua nổi mấy đôi giày đá bóng ở cấp bậc đó.
Trong lúc ở nhà hàng chờ người đến, thấy vẻ mặt vênh váo của con trai, cô Phương không vui nói: "Lát nữa nhớ phải tỏ ra ngoan ngoãn. Sith không phải người con có thể chọc nổi đâu, cũng phải khách sáo với Phương Trầm một chút."
Đứa em họ hừ lạnh: "Sith mà thèm đặt anh ta vào mắt ấy à? Coi anh ta như thứ đồ rẻ tiền để sử dụng mà thôi."
Nhưng thật ra trong lòng cậu ta cũng hơi ngạc nhiên. Trong suy nghĩ của cậu ta, Sith sẽ không đời nào cùng Phương Trầm đến đây, lẽ ra Phương Trầm phải đến một mình mới đúng.
Kết quả, chưa đến mấy phút, cửa bật mở, hai người cùng nhau đi vào. Thấy người bước vào, cô Phương hơi ngẩn ra.
Mới chỉ có ba ngày, sao cứ có cảm giác Phương Trầm đã thay đổi thành một người khác, không còn là dáng vẻ im lặng yếu đuối như trước đây nữa. Cậu mặc bộ suit màu xanh lam, rất tôn màu da, cô Phương liếc mắt một cái đã nhận ra, đây là mẫu mới nhất của hãng C nọ.
Tối nay, ngoài mặt là gặp Phương Trầm, nhưng thật ra là vì muốn lôi kéo làm quen với Sith. Thậm chí dượng còn mời rất nhiều đối tác làm ăn đến. Đây là hành vi rất không tôn trọng Phương Trầm, nhưng dường như bọn họ đều đã quen, trước khi quyết định một việc nào đó chưa từng có ai cân nhắc đến suy nghĩ của Phương Trầm.
Sith vừa bước vào, đám người trong phòng đồng loạt đứng dậy. Người đàn ông quét mắt một lượt, vẻ mặt lạnh nhạt, đi đến chủ vị dành riêng cho hắn, kéo ghế, sau đó hơi quay đầu, dịu dàng nói với Phương Trầm: "Bé cưng ngồi đi."
Những người xung quanh đều ngây ra. Sao lại bảo đây là hôn nhân sắp đặt chỉ trên giấy tờ chứ?